Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:08:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em có mà.” Từ Nhĩ trở mình, ghé vào giường, thanh âm cũng tự kiềm chế được mà mềm : “Em nào có chứ.”

Tống Thụy Trì: “Em có chịu trách nhiệm ?”

Từ Nhĩ: “Chịu trách nhiệm, nhất ̣nh là chịu trách nhiệm.”

...

Mấy ngày kế tiếp, họ như hai đường thẳng song song, mỗi người đều bận rộn trong lĩnh vực của chính mình, đó ngẫu nhiên xuất hiện trong sinh hoạt của đối phương.

Từ Nhĩ theo đuổi người cần phải có dáng vẻ của người theo đuổi, hỏi han ân cần là phải có, tri kỷ phục vũ cũng cần có.

Lúc ̉nh rỗi, cậu sẽ tìm kiếm một ít món ăn ngon của thành phố Q, có thể đặt hàng thì đặt hàng, thể đặt hàng thì tìm ứng dụng giao đồ hộ, lấy lý do là nhờ Tống Thụy Trì nếm hộ mình.

...

Tống Thụy Trì nói ba ngày, có thể là buổi tối thứ sáu, cũng có thể là buổi sáng thứ bảy.

Tống Thụy Trì chọn buổi tối thứ sáu, hôm nay là sinh nhật của Thạch Tử Diệc.

Tiệc sinh nhật của người này bắt đầu từ bữa cơm tối, ăn uống xong thì ca hát, hát xong lại du ngoạn sông thành phố A.

Tống Thụy Trì trở về muộn, tính thời gian thì chỉ có thể tham gia phần du ngoạn sông thôi.

“Em có muốn trước ?” Trong điện thoại, Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ như vậy.

Toàn Từ Nhĩ đều phát tín hiệu từ chối: “Không được được được.”

Tống Thụy Trì cười: “Vậy chờ .”

Lúc này, Từ Nhĩ vừa mới tan làm, mà vào lúc này, Tống Thụy Trì vẫn còn một cuộc họp.

Từ Nhĩ hỏi: “Anh có thể về kịp ?”

Tống Thụy Trì: “Gấp một chút, hẳn là có thể.”

Từ Nhĩ “Ừm” một tiếng: “Là rất gấp, hôm nay vừa vặn là sinh nhật của Thạch Tử Diệc, bằng cũng cần gấp như vậy.”

Tống Thụy Trì cười: “Em sẽ cho rằng vội trở về là để ăn sinh nhật của cậu ấy chứ?”

Từ Nhĩ: “Hả? Không thì ?”

Tống Thụy Trì bất đắc dĩ: “Từ Tiểu Nhĩ.”

Tống Thụy Trì nói như vậy, tất nhiền là Từ Nhĩ đã hiểu.

cậu vẫn muốn xác nhận một chút.

Từ Nhĩ: “Về, về gặp em à?”

Tống Thụy Trì: “Đúng, đúng vậy.”

Từ Nhĩ: “...”

Đồ đáng ghét, nói lắp cũng học được rồi.

Từ Nhĩ: “Vậy thì quá gấp rồi, ngày mai trở về cũng giống mà.”

Tống Thụy Trì buông tiếng thở dài rất nhẹ: “... Từ Tiểu Nhĩ.”

Từ Nhĩ lập tức ý thức được: “Xin lỗi.”

Tống Thụy Trì cười bất đắc dĩ: “Buổi tối ngủ ở nhà .”

Từ Nhĩ: “Được.”

Tống Thụy Trì: “Được, phải họp rồi, họp xong sẽ tìm em.”

Từ Nhĩ: “Được, , em ăn cơm.”

Cúp điện thoại, Từ Nhĩ cũng giống như Tống Thụy Trì, cười bất đắc dĩ.

Thật là, nói cái gì vậy!

Tỉnh lại !

Vì thế cậu ăn được một nửa thì đột nhiên cầm lấy điện thoại, ấn mở giao diện trò chuyện với Tống Thụy Trì.

Nhìn chằm chằm khung chat hai giây, cậu vẫn quyết ̣nh gửi voice chat.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-108.html.]

Ấn vào màn hình: “Ca ca, em muốn gặp sớm một chút.”

Nói xong, cậu ném điện thoại lên bàn.

rất nhanh, cậu lại lần nữa cầm lên, tự mình lại một lần.

Sau đó lại ném thẳng lên bàn.

Mẹ ơi, quá buồn nôn...

Từ Nhĩ kích động đến mức ăn thêm hai miếng cơm.

Chỉ một lát , Tống Thụy Trì trả lời.

Hắn nói: [Ngoan.]

Từ Nhĩ thiếu chút nữa vùi mặt vào cánh tay cười, nhưng nghĩ đến lúc này miệng toàn dầu thì lập tức dừng lại.

Tống Thụy Trì lại nói: [Từ Nhĩ Nhĩ WeChat, Từ Nhĩ Nhĩ điện thoại, Từ Nhĩ Nhĩ hiện thực, là ba người.]

Tống Thụy Trì thật hiểu, còn hiểu Từ Nhĩ hơn cả Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ: [Wow, vậy chẳng phải có ba người theo đuổi .]

Tống Thụy Trì: [Thật tốt quá !]

...

Sau một giờ, Tống Thụy Trì vừa họp xong liền trực tiếp tới sân bay, Từ Nhĩ ở bên này cũng cùng Tống Thụy Trì tham gia cuộc đua thời gian.

Tống Thụy Trì đeo tai liên hệ với Từ Nhĩ, dọc theo đường , mặc kệ là gặp phải đèn đỏ là kẹt xe, Từ Nhĩ đều rất khẩn trương, giống như đang ở bên cạnh Tống Thụy Trì vậy.

Cũng may có đồ ăn vặt Từ Nhĩ mua cho Tống Thụy Trì vào ngày đầu tiên, hắn cũng đến mức đói bụng, cũng may Tống Thụy Trì có hành lý nặng, cần ký gửi, tới sân bay lấy vé rồi trực tiếp qua cửa kiểm tra an ninh, cuối cùng còn có đến 10 phút thở dốc.

“Kích thích ?” Tống Thụy Trì ở đầu bên hỏi.

Từ Nhĩ: “Kích thích.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Từng đón máy bay ?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Cho tới bây giờ em đều từng đón máy bay.”

“Được được được.” Tống Thụy Trì: “Là phong cách của Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ: “Anh có vẻ giống như thường xuyên đón.”

Tống Thụy Trì thừa nhận: “Anh thường xuyên đón.”

Từ Nhĩ: “Có từng muộn ?”

Tống Thụy Trì: “Không.”

Từ Nhĩ: “Để kiêu ngạo rồi.”

Tống Thụy Trì nở nụ cười.

Tống Thụy Trì: “Học tập từ Từ Nhĩ của chúng .”

Từ Nhĩ: “Đúng là nên học tập từ em, đồ quỷ trì hoãn.”

Tống Thụy Trì: “Bị Từ lão sư phê bình rồi.”

Từ Nhĩ: “Anh tự kiểm điểm .”

Tống Thụy Trì: “Anh tự kiểm điểm.”

Tống Thụy Trì cần soát vé, họ liền cúp điện thoại.

Qua một lát, Từ Nhĩ nhận được tin nhắn của Tống Thụy Trì, hắn nói: [Đến giờ bay.]

Hắn cũng nói: [Lát nữa gặp, bảo bối.]

Từ Nhĩ lại có cảm giác bị Tống Thụy Trì đánh lén.

Từ Nhĩ: [Được.]

Từ Nhĩ đã từng nghĩ tới, cậu và Tống Thụy Trì có bất luận trạng thái bạn bè nào, cậu cũng đều rất thích, rất thỏa mãn, cậu cho rằng nếu tiến thêm một bước, họ cũng chỉ có nhiều thêm một phận, có gì đổi quá lớn.

 

Loading...