A!
Từ từ...
Nghĩ một chút.
Người Tống Thụy Trì yêu thầm, nếu là ở hiện ̣i, nếu người này là Từ Nhĩ, Từ Nhĩ có thể hiểu được.
dường như trong cuộc đối thoại vừa rồi, Tống Thụy Trì có ý khác.
Từ Nhĩ lập tức nghĩ tới một ít phỏng đoán của Từ Thần, chính là phỏng đoán người Tống Thụy Trì thích là Từ Nhĩ.
Đương nhiên là Từ Nhĩ phải lập tức biết được đáp án.
“Có ý gì?” Đôi tay có tiền đồ của Từ Nhĩ đều mềm : “Anh đang nói là lúc trước hiện ̣i?”
Tống Thụy Trì thở dài một tiếng vừa dài vừa bất đắc dĩ: “... Từ Tiểu Nhĩ.” Hắn nói: “Vẫn luôn là em.”
Từ Nhĩ chậm ̃i phát một tiếng: “Hả?”
Tống Thụy Trì lại lần nữa nói: “Đồ ngốc.”
Đầu óc của Từ Nhĩ thắt lại.
“Anh tắm.” Tống Thụy Trì ở đầu bên nói: “Em chậm ̃i nghĩ .”
Nói là ngay, để lại một mình Từ Nhĩ suy nghĩ.
Thời điểm mà từ “yêu thầm” xuất hiện là lúc họ ở ̀u cao tốc đến thành phố C, lúc ấy Tống Thụy Trì nói gì nhỉ?
Lần đầu Tống Thụy Trì gặp người , người chụp lén Tống Thụy Trì, lần thứ hai gặp, Tống Thụy Trì xin WeChat của người .
Chụp lén? Xin WeChat?
Từ Nhĩ bắt đầu nhớ lại cảnh gặp mặt của mình và Tống Thụy Trì, suy nghĩ một hồi, đôi lông mày nhíu chặt của cậu lập tức giãn , rất vất đắc dĩ mà nở nụ cười.
Tống Thụy Trì, được lắm.
Lần đầu tiên Từ Nhĩ gặp được Tống Thụy Trì là ở ̉nh núi, Tống Thụy Trì chụp lén Từ Nhĩ.
Lần thứ hai là buổi chiều ở quán cà phê, Từ Nhĩ xin WeChat của Tống Thụy Trì.
Được được được, đổi chỗ cho .
Từ Nhĩ lại lần nữa ngây ngẩn, muốn phục chế lại cuộc đối thoại xe lúc đó.
Tống Thụy Trì nói hắn rất chủ động.
Tống Thụy Trì nói hắn cho rằng mình đang công khai.
Tống Thụy Trì nói liên hệ rất thường xuyên.
Tống Thụy Trì nói người cũng biết Tống Thụy Trì đến thành phố C.
Tống Thụy Trì nói họ nói chuyện phiếm, ăn cơm, xem phim điện ảnh.
Tống Thụy Trì nói người rất ngốc.
Từ Nhĩ chậm ̃i nhập vai, vậy mà lại phát hiện, xác thật là mỗi câu đều hợp lý.
Vì thế về câu chuyện của Tống Thụy Trì và người Tống Thụy Trì yêu thầm, Từ Nhĩ mở hình ảnh thứ ba.
Người bên cạnh Tống Thụy Trì, lúc đây, khuôn mặt thật rõ ràng, chính là bản Từ Nhĩ.
Trách được, lúc trước Từ Nhĩ nghĩ đến đau đầu cũng thể thấy bất kỳ dấu hiệu nào của người Tống Thụy Trì yêu thầm trong quỹ đạo sinh hoạt của họ.
Vì thế Từ Nhĩ phân tích, tiến vào giai đoạn tiếp theo.
Sau đó, dường như cậu phát hiện một việc rất thú vị.
Tống Thụy Trì nói, ngay từ đầu, Tống Thụy Trì cho rằng mình đang công khai, cũng với câu nói lúc trước của hắn, xác ̣nh có phải nhất kiến chung tình .
Nếu đoán sai, điều này có thể chứng minh rằng, khi họ quen biết lâu, suy nghĩ của hai người bắt đầu lệch .
Lại lần nữa lớn mật suy đoán, trong thời kỳ Từ Nhĩ nghiêm túc kết bạn với Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì đã cho rằng hai người họ đang ái muội, cho đến khi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-107.html.]
Cho đến khi Từ Nhĩ tỏ thái độ, nói rằng mình phải đồng tính luyến ái.
Suy nghĩ đến đây, Từ Nhĩ thật sự nhịn được, cậu nở nụ cười, còn càng cười càng lớn tiếng.
Sao lại buồn cười vậy chứ.
Từ Nhĩ, mày đúng là đồ hỗn đản.
Lần đầu tiên, màu uống rượu cùng người rồi hôn người , đó lại tặng hoa, lại tặng đồ ăn, nửa đêm chạy đến nhà người .
Kết quả đối phương cho rằng đang công khai, cho rằng mày cũng biết tâm tư của người , mày lại nói với người rằng mày phải đồng tính luyến ái.
Hahaha.
Từ Thần quá đúng, thực sự thiếu đánh.
Sao Tống Thụy Trì lại đánh chết mày chứ.
Từ Nhĩ như đang làm bài điền vào chỗ trống, chậm ̃i lấp đầy câu chuyện từ trước đến nay của mình và Tống Thụy Trì.
Ý nghĩ thông thuận, logic cũng thông thoáng.
Thì là như vậy, thì là như vậy.
Sau đó cậu cầm lấy điện thoại, gửi cho Tống Thụy Trì bốn chữ: [Em là đồ ngốc.]
Thì chuyện giữa cậu và Tống Thụy Trì là như vậy.
Không bao lâu , Tống Thụy Trì ở đầu bên đã trả lời Từ Nhĩ: [Biết là tốt.]
Từ Nhĩ nhìn thấy mấy chữ này lại cười, cậu trực tiếp gọi điện thoại.
“Tắm rửa xong rồi ?” Từ Nhĩ hỏi.
Tống Thụy Trì báo cáo: “Tắm xong rồi, sấy tóc, quần áo, chuẩn bị lên giường.”
Từ Nhĩ: “Tốt tốt tốt, rất ngoan.”
Tống Thụy Trì: “Suy nghĩ cẩn thận rồi?”
Từ Nhĩ cười: “Suy nghĩ cẩn thận rồi.”
Tống Thụy Trì: “Hiểu được bao nhiêu?”
Từ Nhĩ suy nghĩ, hỏi: “Ngay từ đầu, chính là đoạn thời gian chúng vừa mới quen , có phải có hiểu lầm về em ?”
Tống Thụy Trì ở đầu bên an tĩnh vài giây, nói một câu: “Em quá hiểu rồi đấy.”
Từ Nhĩ phụt một tiếng, lại lần nữa nở nụ cười.
Từ Nhĩ: “Là thật à? Khi đó nghĩ như thế nào vậy?”
Tống Thụy Trì im lặng một lát: “Anh lựa chọn nói về cái này.”
Ý cười của Từ Nhĩ càng sâu hơn: “Vì ?”
Tống Thụy Trì: “Rất mất mặt, Từ .”
Từ Nhĩ cười ngã xuống giường: “Không mất mặt, mất mặt.”
Cuối cùng Từ Nhĩ cũng xác ̣nh: “Cho nên là thật à?”
Tống Thụy Trì rất bất đắc dĩ: “Ừm.”
Từ Nhĩ: “Hahaha.”
Tống Thụy Trì càng bất đắc dĩ hơn, còn gọi: “Từ Tiểu Nhĩ.”
Từ Nhĩ lập tức dừng cười: “Em đây.”
Tống Thụy Trì: “Em bắt nạt .”
Âm thanh của Tống Thụy Trì rất thấp, như là ủy khuất, cũng như là làm nũng.