Còn về việc giả say, có lẽ chờ đến khi Từ Nhĩ hết xấu hổ thì mới có khả năng nói cho Từ Thần biết, chứ phải hiện ̣i.
Từ Thần: [Cái gì gọi là bầu khí tới? Cái gì gọi là hôn một cái?]
Từ Thần: [Nói thêm !]
Từ Thần: [Hôn xong thì nữa?]
Từ Nhĩ trả lời có chọn lọc: [Hôn xong thì ngủ.]
Từ Thần: [???]
Từ Thần: [Anh!!!!]
Từ Thần: [Cái này mà ngủ được????]
Từ Nhĩ: [Còn ngủ rất ngon nữa.]
Từ Thần: [Là do ngại phải ?]
Không hổ là em trai cậu.
Từ Nhĩ: [Đừng mắng đừng mắng.]
Từ Thần: [...]
Có lẽ là đã biết chuyện, cũng có lẽ là hiểu lúc này Từ Nhĩ sẽ nói thêm cái gì nữa, Từ Thần cũng tiếp tục hỏi, mà nói: [Xem , em đã nói Tống Thụy Trì thích mà.]
Từ Nhĩ: [Hình như là vậy?]
Từ Thần: [Xóa chữ “hình như” !]
Từ Nhĩ: [Anh ấy thích !]
Từ Nhĩ cười: [Làm việc làm việc.]
Giây trước nói làm việc, giây lại vào vòng bạn bè của Tống Thụy Trì.
Ấn like trước, đó bình luận.
Từ Nhĩ: [Ba giờ còn ngủ ?]
Chờ tới khi làm hết công việc, Từ Nhĩ cầm lấy điện thoại, Tống Thụy Trì đã trả lời cậu.
Tống Thụy Trì trả lời Từ Nhĩ: [Sao có thể ngủ được chứ.]
...
Hôm nay Từ Nhĩ tăng ca thêm một chút, mà Tống Thụy Trì ở đầu bên cũng đang bận rộn.
Từ Nhĩ về đến nhà, tắm rửa xong thì chơi game một lát, Tống Thụy Trì mới gọi điện thoại tới.
Nghe điện thoại, Từ Nhĩ trực tiếp chuyển tắt game.
“Hello.” Từ Nhĩ nói.
Tống Thụy Trì cũng: “Hello.”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Tống lão sư mệt mỏi rồi.”
Tống Thụy Trì thở dài: “Là rất mệt.”
Từ Nhĩ hỏi: “Đến khách sạn ?”
Tống Thụy Trì: “Ở trong phòng rồi.”
Từ Nhĩ: “Đi tắm rửa .”
Tống Thụy Trì: “Ngồi một lát đã.”
Từ Nhĩ: “Cũng được, cũng được.”
Tống Thụy Trì: “Em bầu bạn với .”
Từ Nhĩ: “Nhất ̣nh rồi.”
Vì thế Từ Nhĩ bắt đầu thao ́c điện thoại, nói: “Hôm nay có phần tiếp theo của sự kiện phòng bên rồi!”
Tống Thụy Trì: “Em nói .”
Chính là việc hai quản lý cãi mà trước đây họ từng nói, chuyện này giằng co trong một khoảng thời gian rất dài, cứ khoảng ba ngày là có thể bổ sung một ít thông tin mới.
Từ lúc chuyện này lên men thì Từ Nhĩ đã bắt đầu chia sẻ cho Tống Thụy Trì, hôm nay cũng ngoại lệ mà tiếp tục bổ sung tin tức.
Ngay khi Từ Nhĩ sắp nói xong, cậu thấy tiếng chuông cửa ở phía Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ lập tức dừng lại: “Có người ấn chuông cửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-106.html.]
Tống Thụy Trì: “Tai em thính thật đấy.”
Từ Nhĩ cười.
Có thể thính , cậu còn đang nhìn chằm chằm vào ứng dụng điện thoại đây.
Tống Thụy Trì ở đầu bên mở cửa, trong điện thoại của Từ Nhĩ cũng truyền đến thanh âm của nam nhân xa lạ, hỏi có phải Tống .
Sau đó là tiếng đóng cửa.
“Em tặng à?”
Khi lần nữa an tĩnh trở lại, Tống Thụy Trì hỏi.
“Hehe.” Từ Nhĩ cười, chỉ là ngữ khí của người ở đầu bên rất bình thường: “Sao lại bình tĩnh như vậy?”
Tống Thụy Trì: “Buổi chiều em hỏi số phòng của .”
Từ Nhĩ “A” một tiếng thật dài, có chút mất mát: “Được rồi.”
Tống Thụy Trì nói: “Cho nên từ buổi chiều đã bắt đầu mong đợi, biết Từ muốn làm gì đây?”
Từ Nhĩ lại lần nữa vui vẻ trở lại: “Hehe.”
Từ mua cho Tống Thụy Trì một bó hoa, còn có một ít đồ ăn vặt Tống Thụy Trì ăn.
Trên bó hoa còn kẹp một tấm thiệp, chỉ là Từ Nhĩ thật sự biết nói lời gì dễ , chỉ viết bốn chữ “Phải nhớ em đấy”.
Đương nhiên, đây đã là lời nói buồn nôn nhất trong khả năng cho phép của Từ Nhĩ rồi, hy vọng Tống sẽ ghét bỏ.
“Cảm ơn đồ ăn vặt, hoa và thiệp của Từ , rất thích.” Có lẽ là Tống Thụy Trì ở bên đã xem tấm thiệp xong rồi.
Từ Nhĩ cười: “Không cần khách sáo, Tống thích là được.”
Tống Thụy Trì lại nói: “Anh sẽ.”
Từ Nhĩ phản ứng khoảng nửa giây rồi mới “A” một tiếng.
Được, được.
Từ Nhĩ hỏi: “Liệu em có mua hoa quá nhiều lần rồi ?”
Tống Thụy Trì trả lời rất nhanh: “Không .” Hắn nói: “Mỗi lần đều giống .”
Từ Nhĩ bật cười: “Xác thực giống , mỗi lần đều có ý nghĩa khác.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Lần này là?”
Từ Nhĩ: “Anh biết rồi còn hỏi.”
Tống Thụy Trì còn giả bộ: “Anh biết.”
Từ Nhĩ nói nhanh: “Đang theo đuổi đó.”
Tống Thụy Trì cười: “Được, Từ .”
Tống Thụy Trì vẫn tắm, nhưng Từ Nhĩ thúc giục.
Tống Thụy Trì có chứng trì hoãn, Từ Nhĩ đã nhận điều này khi ở nhà Tống Thụy Trì rồi, có nhiều thời điểm, Từ Nhĩ phải nhìn chằm chằm Tống Thụy Trì làm một số việc.
vấn đề lớn, bởi vì Tống Thụy Trì thực sự rất lời.
Tống Thụy Trì trở nên an tĩnh, Từ Nhĩ cũng an tĩnh, cậu tắt ứng dụng giao hàng lại, cũng lười nhác mà nằm liệt sô pha như Tống Thụy Trì.
Sau đó cậu hỏi Tống Thụy Trì: “Anh đang làm gì vậy?”
Tống Thụy Trì nói: “Anh đang nói chuyện phiếm với người yêu thầm.”
Nụ cười bên môi Từ Nhĩ lập tức biến mất.
Lời nói của cậu cũng còn được nhanh nhẹn nữa: “Không phải hai người có liên hệ ?”
Tống Thụy Trì ở đầu bên rất bất đắc dĩ: “Nếu nói Từ Tiểu Nhĩ là đồ ngốc, liệu có ai phản đối ?”
Từ Nhĩ: “Cái gì vậy?”
Tống Thụy Trì: “Đồ ngốc.”
Từ Nhĩ chậm ̃i nhíu mày.
rất nhanh.
“A!”
Từ Nhĩ đột nhiên ngồi thẳng.
A!