Đầu óc của Từ Nhĩ rất hỗn loạn.
Vốn dĩ giả say hôn người đã rất khẩn trương rồi, Tống Thụy Trì còn hôn trở lại.
Cậu căn bản biết nên có phản ứng thế nào, cậu ngã về phía theo bản năng, cúi đầu, thoát khỏi Tống Thụy Trì, cũng cảm thấy có lẽ giờ phút này nên thoát khỏi hiện trường.
Vì thế cậu đứng lên.
Vì thế cậu toilet.
Chỉ là được nửa đường cậu mới phản ứng lại, cậu đang chạy cái gì chứ?
Ngại cái gì chứ?
chạy cũng đã chạy rồi, chỉ có thể căng da đầu chạy hết, trong quá trình này, cậu vẫn quên lúc này mình là một người uống say, thong thả nện bước, nửa đường lại lảo đảo một chút.
Đóng cửa toilet lại, cậu bật đèn soi gương một chút.
Mẹ nó!
Tôm nấu chín ở vậy!
Mặt đò thì thôi, còn đỏ đến tận cổ.
Là do uống rượu nên như vậy, là hôn Tống Thụy Trì nên biến thành như vật?
Hẳn là do hôn, lúc trước Tống Thụy Trì gửi video cậu uống rượu, màu da của cậu rất bình thường.
Còn rất ngại ngùng...
Từ Nhĩ tiến đến trước gương, kéo cổ ảo xuống một chút.
Cậu vốn ̣nh nhìn xem rốt cuộc là đỏ đến mức nào, nhưng đầu óc giống như chịu sự khống chế của đôi mắt, cậu bắt đầu hồi tưởng.
Không đúng, chính xác mà nói là bắt đầu nhớ lại dư vị đó.
Dư vị khi hôn Tống Thụy Trì.
Cũng là dư vị khi Tống Thụy Trì hôn trở lại.
Quá loạn, quá loạn, vừa rồi đã xảy chuyện gì?
Giống như cảnh chậm trong phim điện ảnh, lúc này cậu thoát khỏi phận Từ Nhĩ, có thể là thành thị giác của rượu trái cây, có thể là thị giác của TV, cũng có thể là thị giác của trần nhà bóng đèn.
Dưới những góc nhìn đan xen này, cậu thấy được cậu thật cẩn thận mà hôn khóe môi Tống Thụy Trì, đó Tống Thụy Trì bắt lấy cậu, dùng sức hôn trở lại.
Nụ hôn của Từ Nhĩ rất nhẹ, cậu chỉ đơn giản mà chạm vào một chút, giống như môi có đồ vật gì đó cọ qua một cách cẩn thận vậy, nhẹ đến mức thậm chí hồi ức này dâng lên cảm giác gì.
nụ hôn của Tống Thụy Trì thì , Từ Nhĩ thậm chí có thể vẽ hết thảy chi tiết, Tống Thụy Trì đặt tay gáy cậu, dần dần tới gần chóp mũi, còn có cảm xúc môi.
Rất mềm.
Thật sự rất mềm.
Vừa mềm vừa nóng, khó có thể hình dung là giống cái gì, chính là...
Rất mềm.
Phục hồi tinh thần, Từ Nhĩ nhìn thấy một kẻ ngốc đang cười trong gương.
Từ Nhĩ lập tức cười nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-103.html.]
suy nghĩ lại, cười thì chứ!
Vì thế lại nở nụ cười.
Hahahehehihi!
Đại khái là bị thao ́c vừa rồi đảo loạn tinh thần, giờ phút này Từ Nhĩ vô cùng thanh tỉnh, cậu mím môi lại, dường như một nếm một ít hương vị gì đó.
Đương nhiên là có gì cả.
Cho nên hiện ̣i phải làm bây giờ?
Đầu óc của Từ Nhĩ hỗn loạn, giờ phút này xuất hiện một suy nghĩ.
Tiếp tục giả say.
Nhất ̣nh là phải tiếp tục giả say, bằng sẽ thể nói nổi.
Cậu còn uống nhiều hơn lần trước mà.
Sợ ở trong phòng tắm quá lâu làm Tống Thụy Trì hoài nghi, cuối cùng Từ Nhĩ rửa tay rồi ngoài.
Cậu đến phòng khách, mà đứng ở cửa phòng tắm.
Bên này ngược sáng, hẳn là Tống Thụy Trì nhìn rõ cậu, cậu lại tựa vào khung cửa, tỏ vẻ chính mình đứng vững.
“Em muốn tắm.”
Từ Nhĩ nói một câu này.
Bên , Tống Thụy Trì căn bản nhìn về phía cậu, nói: “Đi .”
Tiếp túc nguyên tắc nói nhiều sai nhiều, Từ Nhĩ mở miệng, lảo đảo mà vào phòng ngủ chính, còn đóng cửa lại.
Đồ ngủ của cậu treo trong tủ quần áo của Tống Thụy Trì, đồ dùng tắm rửa ở ngăn kéo phía dưới tủ, một ít ở trong phòng tắm, Từ Nhĩ sợ Tống Thụy Trì sẽ đột nhiên tiến vào, nhanh chóng lấy hết đồ rồi vọt vào trong phòng tắm.
...
Không bao lâu , Tống Thụy Trì cũng vào tắm rửa, mà Từ Nhĩ lại giả bộ nằm giường, cậu thật sự diễn được gì, đành phải giả bộ ngủ.
Sau đó hết thảy đều rất bình thường, Tống Thụy Trì cũng lên giường, Từ Nhĩ lén nhìn đồng hồ, đã là hơn 12 giờ rồi.
Là thời gian ngủ.
Chỉ là Từ Nhĩ ngủ được.
Cậu nhắm mắt lại, giống như đang miên man suy nghĩ, lại giống như đầu óc trống trơn.
Nhịp tim đập là thật, đặc biệt là lúc này cậu đang nghiêng người, lỗ tai đè ở gối thấy toàn tiếng đập thình thịch.
Tống Thụy Trì chơi điện thoại một lát rồi tắt đèn, ánh sáng bên mí mắt Từ Nhĩ đột nhiên tối sầm, cậu mới phát hiển vừa rồi cơ thể mình căng thẳng đến mức nào, thần kinh chú ý tới Tống Thụy Trì .
Lần này, toàn cậu thả lỏng, cũng lén thở hổn hển một chút.
Chỉ là thở này kéo dài bao lâu, Từ Nhĩ lại đột nhiên căng thẳng.
Kiểu căng thẳng mà bộ tế bào nghỉ ngơi, đột nhiên trở nên hưng phấn, sẵn sàng ngay lập tức.
Bởi vì Từ Nhĩ cảm nhận được, có cái gì đó dán mặt mình.