Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:42:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ biết trong tủ lạnh của Tống Thụy Trì có bia.

khi Tống Thụy Trì tới, trong tay hắn lại là hai cái chai có màu sắc bên ngoài giống .

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Đây là cái gì?”

Tống Thụy Trì đặt hai cái chai lên bàn: “Vị trái cây.”

Từ Nhĩ “À à” hai tiếng, là rượu trái cây.

Cậu dịch chuyển hai chai rượu một chút, phần chính diện về phía mình.

Không phải rượu trái cây nội ̣a, bên đều là tiếng Nhật, Từ Nhĩ chỉ có thể mơ hồ nhìn hiểu mấy chữ tiếng Trung, nhưng nếu căn cứ theo hình ảnh chai...

“Chanh dây và ́o xanh.” Từ Nhĩ nói.

Tống Thụy Trì hỏi: “Muốn uống chai nào?”

Từ Nhĩ vung tay lên: “Trẻ con mới lựa chọn.”

Tống Thụy Trì, mở cả hai chai .

“Wow.” Từ Nhĩ đặt tay đầu gối, đôi mắt sáng rực: “Một tay mở rượu.”

Tống Thụy Trì bất đắc dĩ: “Cái này mà cũng wow à?”

Từ Nhĩ: “Mặc kệ, hiện ̣i ca ca làm gì em cũng wow.”

Tống Thụy Trì duỗi tay nhéo mặt Từ Nhĩ.

Đương nhiên Từ Nhĩ wow chỉ vì Tống Thụy Trì một tay mở rượu.

Khi Tống Thụy Trì trở về, cởi áo khoác tây trang, tháo cà vạt, mở hai cái cúc áo sơmi, tay áo được xắn lên, vừa rồi ở phòng bếp đèn đuốc sáng trưng có cảm giác gì, lúc này lại như đang tỏa sáng.

Có thể wow .

Trên người Tống Thụy Trì có chút cơ bắp, bên cạnh tòa nhà này có một phòng tập gym, Tống Thụy Trì thường tới đó, cũng sẽ thỉnh thoảng chạy bộ buổi sáng.

“Hai chai có ổn ?” Sau khi mở, Tống Thụy Trì để cả hai chai trước mặt Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ ngồi thẳng: “Hả? Đều cho em ?”

Tống Thụy Trì: “Không phải em muốn hết à?”

Từ Nhĩ lúng túng: “Uống một chút, được thì cho .”

Vẻ mặt của Tống Thụy Trì như muốn nói: Anh biết ngay mà.

Mùa này, thời tiết lạnh nhưng cũng quá mức, đương nhiên là càng có khả năng nóng, trong khí như vậy, Từ Nhĩ uống một ngụm rượu lớn, quả thực rất vừa vặn.

Nếm được vị chanh dây, ngụm rượu này giống như được đánh dấu, cảm giác lành lạnh rất rõ ̀ng, từ yếu hầu trôi xuống, dạo qua lồng ngực rồi dừng ở một chỗ nào đó.

“Wow.” Từ Thần cảm thán: “Có chút sung sướng.”

Cậu đưa rượu cho Tống Thụy Trì: “Anh cũng uống một ngụm .”

Tống Thụy Trì nhận lấy, chỉ dịch lại gần.

Vì thế Từ Nhĩ đút cho hắn uống.

Uống xong, Từ Nhĩ đặt chai chanh dây bàn, cầm chai ́o xanh lên.

Có lẽ là bởi vì các cơ quan đã quen với cái lạnh, cũng chuẩn bị sẵn sàng, khi vị ́o xanh tiến vào bụng thì có cảm giác như khi mới bắt đầu.

Hành động y hệt, Từ Nhĩ uống xong cũng đút cho Tống Thụy Trì một ngụm.

“Cái nào ngon hơn?” Tống Thụy Trì hỏi.

“Chanh dây, có tê tê.” có gì đó đúng: “Sao em cảm nhận được mùi rượu?”

Tống Thụy Trì: “Mức độ trái cây cao.”

Từ Nhĩ gật đầu, cảm thấy có đạo lý, đây là lần đầu tiên cậu uống rượu nước ngoài, có lẽ rượu nước ngoài chính là như vậy.

Từ Nhĩ: “Độ cồn của cái này là rượu trái cây nội ̣a cao hơn?”

Tống Thụy Trì: “Cũng giống .”

Từ Nhĩ lại uống một ngụm chanh dây: “Uống giống nước ngọt.”

Tống Thụy Trì: “Anh coi như nước ngọt mà uống.”

“Tửu lượng của tốt như vậy, đương nhiên là rượu gì cũng coi như nước ngọt mà uống rồi, nhưng mà...” Từ Nhĩ lại nói: “Uống xong thể lái xe, thể thật sự coi là nước ngọt.”

Tống Thụy Trì: “Biết rồi.”

Từ Nhĩ nghĩ đến một câu chuyện của hàng xóm mà mẹ kể: “Dưới tầng nhà em có một ông , say rượu lái xe bị bắt, bây giờ được phéo lái nữa, việc này phải nói đùa .”

Tống Thụy Trì: “Đã biết, đã biết.”

Thế Giới Động Vật vẫn tiếp tục, Từ Nhĩ quen cửa quen nẻo mà mở ngăn kéo bàn trà, lấy hai túi đồ ăn vặt .

Lúc này, điện thoại của Tống Thụy Trì reo lên, Từ Nhĩ lơ đãng mà liếc mắt một cái, thấy màn hình biểu thị “Ứng Cảnh”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-101.html.]

Tống Thụy Trì máy, mở loa ngoài đặt bàn, thuận tiện mở hai túi đồ ăn vặt mà Từ Nhĩ lấy .

“Đại ca, đang làm gì đó, tin nhắn cũng trả lời.” Ứng Cảnh ở đầu bên hỏi.

Tống Thụy Trì nói: “Đang xem Thế Giới Động Vật.”

Ứng Cảnh: “Cái quỷ gì vậy?”

Tống Thụy Trì: “Làm vậy?”

Ứng Cảnh: “Còn có thể làm , ba thiếu một, mẹ nó, gọi được người, cậu tới ?”

Từ Nhĩ cắn cái chai, lỗ tai cũng dựng thẳng lên.

Tống Thụy Trì: “Không tới.”

Từ Nhĩ thở phào nhẹ nhóm một , lại uống thêm một ngụm chanh dây.

Ứng Cảnh: “Hay là cậu dẫn cả bảo bối của cậu tới đây .”

Tống Thụy Trì: “Cậu ấy ở bên cạnh mình.”

Ứng Cảnh “A” một tiếng: “Cậu ấy có thể mình nói chuyện ?”

Tống Thụy Trì: “Có thể.”

Ứng Cảnh lại “A” một tiếng, cười nói: “Hello, Từ Nhĩ.”

Từ Nhĩ: “Hello.”

Ứng Cảnh hỏi: “Chơi mạt chược ?”

Từ Nhĩ qua cho Tống Thụy Trì một biểu tình từ chối.

Tống Thụy Trì: “Cậu ấy chơi, bọn mình .”

Ứng Cảnh phát tiếng khóc: “Đừng mà, vậy hai người ở nhà làm gì?”

Tống Thụy Trì: “Đừng hỏi.”

Ứng Cảnh đột nhiên nở nụ cười: “Được được được, được được được.”

Tống Thụy Trì: “Không có việc gì thì cúp đây.”

Ứng Cảnh: “Được rồi, ̣m biệt.”

“Tút” một tiếng, âm thanh của Ứng Cảnh biến mất.

Mà trong đầu Từ Nhĩ đang cầm chai chanh dây toàn là “bảo bối của cậu”.

Bảo bối của cậu?

Có ý gì vậy?

Là nói Từ Nhĩ đúng ?

Nếu đúng là vậy...

Chuyện Từ Nhĩ muốn Tống Thụy Trì gọi bảo bối bị phát hiện rồi?

Ứng Cảnh đang trêu chọc cậu là có ý gì khác?

“Sao buổi tối lại đột nhiên muốn uống rượu?”

Từ Nhĩ còn suy nghĩ cẩn thận thì Tống Thụy Trì đột nhiên hỏi cậu.

Từ Nhĩ dừng một chút.

Dường như vấn đề này còn quẫn bách hơn.

Trong chốc lát, đương nhiên Từ Nhĩ thể nghĩ được cái gì, chỉ có thể nói: “Không được ?”

Tống Thụy Trì cười: “Có thể.”

Từ Nhĩ nói thêm một câu: “Uống rượu vào ngủ ngon hơn.”

Tống Thụy Trì thành công bị dắt lệch hướng: “Gần đây ngủ ngon à?”

Từ Nhĩ: “Cũng phải.”

Tống Thụy Trì lại hỏi: “Lần này sợ hôn nữa à?”

Từ Nhĩ nhanh chóng uống thêm rượu, ý muốn nói bây giờ em đang uống rượu, thể lập tức trả lời được.

Vì thế đầu óc nhanh chóng chuyển động.

“Có lẽ em sẽ lập tức ngã xuống ngủ thôi.” Từ Nhĩ nói xong lại suy nghĩ, bổ sung một câu: “Ngủ ở nhà tương đối ngon.”

Lại thêm một câu nữa: “Mỗi lần uống xong em đều ngủ rất say.”

Lại thêm một câu nữa: “Em uống nhiều lắm, có lẽ là sẽ có vấn đề lớn.”

 

Loading...