Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:42:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi người trong khu bình luận bắt đầu sốt ruột, hỏi chủ phòng livestream rằng Tống Thụy Trì còn xuất hiện nữa , Tống Thụy Trì rồi, thậm chí còn muốn chủ phòng đuổi theo.

Từ Nhĩ cũng chờ theo mọi người trong phòng livestream.

Qua mấy phút, tin nhắn của Tống Thụy Trì xuất hiện.

Tống Thụy Trì: [Anh làm việc.]

Từ Nhĩ hỏi: [Anh có xuất hiện trong livestream nữa ?]

Tống Thụy Trì: [Không, đại sảnh có việc gì.]

Từ Nhĩ: [Được rồi.]

Tống Thụy Trì: [Buổi tối lại ngắm .]

Từ Nhĩ nở nụ cười: [Ngắm cả tối.]

Tống Thụy Trì: [Được.]

Từ Nhĩ rời khỏi phòng livestream, thuận tiện nói với Từ Thần là Tống Thụy Trì sẽ xuất hiện nữa.

Từ Thần trả lời [Được], đó hỏi: [Hai người có thể ở bên ngay hôm nay ?]

Từ Nhĩ chậm ̃i gửi: [?]

Từ Thần: [Hahaha, em gấp lắm em gấp lắm!]

Từ Nhĩ: [Em gấp cái gì?]

Từ Thần: [Vừa rồi ấy nói chuyện phiếm với phải ?]

Từ Nhĩ: [Không thì ?]

Từ Thần: [Chậc chậc chậc chậc.]

Từ Thần: [Đột nhiên nhìn màn hình mà cười, cũng là cười với phải ?]

Từ Nhĩ: [Không thì ?]

Từ Thần: [Chà chà chà chà.]

Từ Thần: [Được.]

Từ Thần: [Cho nên hai người có thể ở bên ngay hôm nay ?]

Từ Thần: [Coi như là vì em.]

Từ Thần: [Cầu xin .]

Từ Nhĩ: [Em đừng quá buồn cười.]

Từ Nhĩ: [Hiện ̣i còn là gì cả.]

Từ Thần: [Huhuhu, em gấp lắm.]

Từ Nhĩ: [Em gấp lắm thì cũng vô dụng thôi.]

Hôm nay văn phòng ít người, Từ Nhĩ lười biếng vô cùng quang minh chính đại.

Giết nốt thời gian còn lại, vừa tan làm là cậu đã rời .

Buổi sáng đã nói với Tống Thụy Trì rồi, tan làm cậu sẽ đến nhà Tống Thụy Trì trước, chờ Tống Thụy Trì về.

Bởi vì tan làm đúng giờ, Từ Nhĩ tránh được giờ cao điểm, 15 phút đã đến nhà Tống Thụy Trì.

Mùa đông trời tối rất nhanh, chẳng mấy chốc bầu trời đã tối đen, Từ Nhĩ bật đèn trong nhà lên, cũng gửi tin nhắn cho Tống Thụy Trì, nói mình đã tới rồi.

...

Tống Thụy Trì ở đầu bên đang chuẩn bị rời , khi nhận được tin nhắn của Từ Nhĩ thì hắn đang ở xe.

Hắn gỡ mắt kính xuống theo thói quen, nhưng nghĩ đến cái gì đó, lại lần nữa đeo lên.

Mở điện thoại, trả lời Từ Nhĩ trước, đó ấn vào nhóm.

Nửa giờ trước, Ứng Cảnh tìm hắn, hỏi buổi tối hắn có ̉nh , mạt chược ba thiếu một.

Tống Thụy Trì trả lời: [Không.]

Nói tiếp: [Bảo bối của mình ở nhà chờ mình.]

Ứng Cảnh: [Đã là bảo bối rồi?]

Tống Thụy Trì: [Vẫn luôn là bảo bối.]

Ứng Cảnh: [Được được được.]

...

Lúc này, bảo bối của Tống Thụy Trì đang ở nhà chơi với mèo, lúc thì ôm, lúc thì xoa đầu, lúc thì chơi với móng vuốt.

“Soso à.” Từ Nhĩ nói chuyện với mèo, thanh âm tự chủ được mà nhẹ nhàng hơn: “Sao em lại đáng yêu như vậy chứ, quá đáng yêu rồi đó.”

Dường như Soso có thể hiểu, nó xoay nửa phòng sô pha.

“Soso à.” Thanh âm của Từ Nhĩ nhỏ hơn một chút, sờ bụng Soso: “Em cảm thấy baba của em có thích ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-100.html.]

Soso: “Meo.”

“Có ý gì?” Từ Nhĩ nở nụ cười: “Em meo meo là có ý gì? Hửm?”

Đúng lúc này, Từ Nhĩ đột nhiên ngồi thẳng, đó đầu nhìn về phía camera.

Mẹ ơi.

Chắc là Tống Thụy Trì xem nhỉ.

Chắc là Tống Thụy Trì đến mức xem camera giám sát nhỉ.

Lần này, Từ Nhĩ rời khỏi thế giới của mèo, cũng cảm thấy vừa rồi bản rất ngốc.

Tống Thụy Trì cũng về rất nhanh, Từ Nhĩ cho Soso ăn xong thì phía cửa đã truyền đến âm thanh.

Từ Nhĩ nhanh chóng qua.

Tống Thụy Trì mở cửa, lập tức nhìn thấy vẻ mặt đấy ý cười của Từ Nhĩ.

“Về rồi à.” Từ Nhĩ nói.

Tống Thụy Trì: “Về rồi.”

Từ Nhĩ duỗi tay nhận lấy áo khoác trong tay Tống Thụy Trì, treo ở giá.

Tống Thụy Trì có chút ngây người, hắn trở tay đóng cửa, cũng nhìn Từ Nhĩ.

“Hôm nay lúc livehstream thấy cái áo khoác này.” Từ Nhĩ nói.

Tống Thụy Trì cúi đầu giày: “Trong hội trường ấm áp, mặc.”

Từ Nhĩ lui về một bước nhường đường cho Tống Thụy Trì, đưa tay mời: “Được nhìn thấy soái ca đeo mắt kính gọng vàng rồi.”

Tống Thụy Trì cười gật đầu, tỏ vẻ biết ơn.

Từ Nhĩ: “Buổi tối ăn cái gì?”

Tống Thụy Trì: “Xào rau, xào thêm thịt bò, khoai tây om, canh xương sườn.”

Từ Nhĩ gật đầu: “Được được được.”

Tống Thụy Trì: “Cái gì em cũng được được được.”

Từ Nhĩ bĩu môi: “Vậy chẳng phải có nghĩa là rất dễ nuôi ?”

Tống Thụy Trì niết khuôn mặt của Từ Nhĩ: “Ai nuôi em hả?”

Từ Nhĩ: “Anh đó.”

Từ Nhĩ nói xong lời này thì chạy, đầu liền nhìn thấy nữa.

...

Cơm tối rất đơn giản, ăn cũng nhanh, khi ăn xong thì hai người một trước một thu dọn bàn ăn cùng phòng bếp, đó phòng khách ngồi.

Họ lại mở thế giới động vật, lần này là xem voi.

Không chỉ có họ, ngay cả Soso cũng xem đến mê mẩn.

Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ ngồi thảm, dựa vào sô pha, Soso nằm dài giữa hai người.

Bầu trời bên ngoài đã tối đen, tấm rèn được Tống Thụy Trì kéo một nửa, bóng đèn chính ở phòng khách bị tắt , chỉ chừa ánh đèn màu vàng nhạt ở bên cạnh.

Hai người một mèo, rất có cảm giác một nhà ba người.

Một tập kết thúc, tự động nhảy sang tập tiếp theo.

“Uống cái gì?” Có lẽ là Tống Thụy Trì khát nước, hắn hỏi Từ Nhĩ.

Trong tình huống thế này, Từ Nhĩ thường chọn uống nước.

mà...

“Có rượu ?” Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì đang muốn đứng lên lại đầu nhìn về phía Từ Nhĩ: “Em muốn uống rượu à?”

Từ Nhĩ cười mấy tiếng ngắn ngủi: “Không thể ?”

“Có thể.” Tống Thụy Trì hỏi: “Bia là cái khác?”

Từ Nhĩ: “Bia.”

Tống Thụy Trì lấy.

Con voi trong TV đang uống nước, chuyển cảnh một cái, TV chậm ̃i tối .

Chờ khi cảnh tượng mặt cỏ sáng lên, Tống Thụy Trì đã mở cửa tủ lạnh .

Hắn cầm lấy hai lon bia, nhưng trong khoảnh khắc cửa tủ lạnh sắp đóng lại, hắn đầu nhìn về phía phòng khách.

Từ Nhĩ chống một tay lên sô pha, nhìn chằm chằm vào TV.

Tống Thụy Trì lại lần nữa mở cửa tủ lạnh.

Đặt bia lại chỗ cũ, tay hắn duỗi sâu vào trong, cầm hai cái chai khác lên.

 

Loading...