Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 95

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 05:50:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai ở bên Chu Tẫn chứ.

Cậu chỉ là đang thực hiện quyền hạn làm kim chủ của thôi.

Chu Tẫn chủ động yêu cầu thực hiện hợp đồng, thực hiện quyền kim chủ thì làm .

Đàn chị Lương Kỳ cứ như thể sắp vụng trộm với Chu Tẫn bằng.

Hứa Miên trong lòng phản bác một cách yếu ớt, nhưng ngoài miệng thì: [Vâng ạ, cảm ơn chị.]

Trong văn phòng, giáo sư Liêu Huy đẩy hết đống tài liệu mà Chu Tẫn sắp xếp xong sang một bên.

ông đẩy gọng kính sống mũi hỏi: "Chuyện thầy với em, em cân nhắc đến ?"

Liêu Huy học hàm giáo sư, văn phòng luật riêng, từ lâu chỉ dẫn dắt nghiên cứu sinh chứ nhận tân sinh viên. Năm nay nếu chiêu mộ nhân tài cho văn phòng luật, ông cũng sẽ dạy năm nhất. ông vốn tưởng tìm ưng ý khó, ngờ tân sinh viên năm nay đều xuất sắc.

Liêu Huy tỏ vẻ hiền hòa, còn Chu Tẫn thì gương mặt lạnh lùng lời nào. ông cũng thúc giục, chỉ lật xem xấp tài liệu trong tay.

Vừa lật ông : "Năng lực của em , đợi đến năm ba, thầy em văn phòng luật của thầy thực tập. Tuy nhiên, bối cảnh gia đình của em định sẵn là em sẽ dễ con đường ."

Ngoại trừ Hứa Miên, Chu Tẫn đối với ai cũng đều như một, lạnh nhạt cứ như thể Liêu Huy đang chuyện với .

Liêu Huy hiểu rõ quá khứ của Chu Tẫn, thế của , cũng đang thiếu tiền.

"Thầy nỗi khổ của em, cũng cố gắng giúp em kiếm thêm chút tiền." Liêu Huy nhờ Chu Tẫn sắp xếp tài liệu đều trả tiền.

Xét phương diện nào đó, ông thực sự là một thầy .

Chu Tẫn vẫn bất kỳ phản ứng nào, yên bất động tại đó. Đến một câu tâng bốc cũng , chỉ đôi mắt sâu thẳm âm trầm. Bị , cứ như thể bóp nghẹt t.ử huyệt.

Liêu Huy thích mắt Chu Tẫn, sẽ cảm thấy bản thấu.

Chu Tẫn mãi trả lời, Liêu Huy cũng mất dần kiên nhẫn, dứt khoát thẳng vấn đề: "Em hiện giờ vẫn còn trẻ, dù đề tên em, cũng sẽ coi là chuyện lớn . Chẳng lẽ em luận văn của nhiều đến hơn ?"

"Thầy tin rằng em sẽ cân nhắc lợi hại. Em rằng hiện giờ dù thành tích đến , nghiệp bất kỳ văn phòng luật nào trong nước cũng đều khó." Liêu Huy những lời vẫn mỉm , nhưng nụ chạm đến đáy mắt.

Loại gì trong tay như Chu Tẫn dễ khống chế. Anh tiền quyền, dù hiện tại tính tình bướng bỉnh, đợi đến lúc đ.â.m đầu tường sẽ , đầu rơi m.á.u chảy cũng chẳng tác dụng quái gì.

Liêu Huy mỉm : "Thầy nhớ đây từng bảo em sắp xếp một bộ hồ sơ về vụ án thiếu niên g.i.ế.c cha?"

Mí mắt Chu Tẫn khẽ động đậy.

"Vụ án cũng , là do văn phòng luật của chúng thầy tiếp nhận từ khi mới thành lập lâu. Người ủy thác là một phụ nữ khổ, cảm thấy của c.h.ế.t một cách kỳ lạ nên mới đến cầu xin chúng thầy giúp đỡ. Chúng thầy khi đó cũng là vì lòng thiện nguyện, ngay cả án phí cũng lấy mà tiếp nhận vụ việc. Có điều đứa trẻ đó thật đáng thương, nào chịu nuôi nấng nó, thầy cũng thấy nỡ..."

Chu Tẫn rũ mí mắt, đăm đăm xuống mặt đất chớp mắt lấy một cái.

Dường như hề Liêu Huy đang gì.

Trước mặt Liêu Huy, rõ ràng là đang cúi đầu, nhưng sống lưng ưỡn thẳng.

Anh ở đó, cao hơn Liêu Huy đang , dáng cũng rộng lớn hơn, gần như che khuất Liêu Huy.

Liêu Huy mới một nửa, cửa văn phòng đột nhiên gõ vài cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-95.html.]

Hứa Miên gõ cửa, chỉ thấy bóng lưng của Chu Tẫn qua khe cửa, hiểu trông cô độc đến đáng sợ.

Hứa Miên thò nửa cái đầu qua khe cửa, lắc lư qua trái qua , ngoái đầu xem ai thấy đến đây .

Bên ngoài ai, Hứa Miên rón rén đẩy cửa, nhẹ tay nhẹ chân đến lưng Chu Tẫn. Cậu vươn một ngón tay , chọc chọc cánh tay Chu Tẫn: "Chu Tẫn..."

Hứa Miên vốn định hù Chu Tẫn một chút, nhưng thấy cô đơn ở đây, nỡ hù, còn lén lút nhắc nhở là đến.

tại Chu Tẫn chịu phạt ở đây, lẽ đây là cách tu dưỡng tính của đại phản diện chăng.

Chu Tẫn đột nhiên đưa một bàn tay lưng, đầu , nhưng tóm chặt lấy cánh tay Hứa Miên một cách chính xác, bước lên một bước chắn mặt .

Sức lực của quá lớn, Hứa Miên hề phòng , đau đến mức mặt mũi nhăn nhó cả , suýt chút nữa thì cầm chắc hộp cơm đang xách tay.

Hứa Miên trợn mắt bóng lưng Chu Tẫn đầy vẻ thể tin nổi, còn chẳng nỡ dọa cơ mà.

Chu Tẫn định tháo khớp tay đấy !

Hứa Miên còn kịp mắng, Liêu Huy sảng khoái bật : "Chu Tẫn, đây là bạn em ?"

Hứa Miên: "..."

Cứu mạng, ai thể cho tại ở đây khác .

Hứa Miên bám lấy cánh tay Chu Tẫn, bấy giờ mới thấy Liêu Huy vốn hình của Chu Tẫn che khuất .

Liêu Huy ghế làm việc, vóc cao thấp, gương mặt toát lên vẻ nghiêm nghị của một làm học thuật nhưng , mỗi khi mắt chỉ còn là một đường chỉ.

Hứa Miên từng gặp Liêu Huy, nhưng trong lòng , Liêu Huy chính là một vị giáo sư vô lương tâm chỉ bóc lột sinh viên giỏi.

Cậu vốn chẳng ấn tượng gì về Liêu Huy, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ngoan ngoãn chào hỏi, gọi một tiếng: "Giáo sư Liêu."

Liêu Huy đáp một cách hiền hòa, dậy vỗ vỗ vai Chu Tẫn: "Vậy thầy về văn phòng luật , chuyện tài liệu vẫn phiền em tiếp tục giúp đỡ." Ông về phía Hứa Miên đang nép lưng Chu Tẫn, đúng hơn là Chu Tẫn cố ý che chắn lưng, càng thêm rạng rỡ: "Công việc làm thêm buổi tối thầy tìm giúp em nhớ nhé, tiền lương thầy chuyển thẻ cho em . Đến nơi cứ báo tên thầy là , còn chuyện thầy bảo em cân nhắc thì cũng hãy suy nghĩ cho kỹ."

Chu Tẫn đối với Liêu Huy luôn giữ thái độ lạnh nhạt, cùng lắm thỉnh thoảng mới một câu cảm ơn. kể từ khi Liêu Huy chiếm đoạt luận văn của thì hai chữ "cảm ơn" đó cũng còn xuất hiện nữa.

Từ đó về , Chu Tẫn thậm chí hề với Liêu Huy lấy một lời.

Tính cách bướng bỉnh đến mạng cũng chẳng cần mà cứ thích tự cao tự đại.

Giờ đây, Liêu Huy hiếm khi thấy một loại cảm xúc khác lạ Chu Tẫn.

Chu Tẫn đang bảo vệ trai .

Nếu đến điều mà ông cũng thì bao nhiêu năm làm luật sư coi như vứt .

Liêu Huy mỉm với Hứa Miên, định đưa tay vỗ vai Chu Tẫn một nữa.

tay còn chạm tới Chu Tẫn tóm lấy cổ tay.

Chu Tẫn dùng lực nhỏ, gần như bẻ gãy cổ tay Liêu Huy, nhưng gương mặt vẫn đổi sắc, ánh mắt âm trầm như đang cảnh cáo điều gì đó.

Sắc mặt Liêu Huy lập tức trắng bệch, đợi ông kịp kêu đau, Chu Tẫn buông tay đúng lúc: "Tay áo giáo sư lệch ."

Loading...