Lần đầu gối thương, m.á.u thấm đến mức đó mà sắc mặt cũng hề biến đổi một chút nào.
Hôm nay nếu tự mắt tinh phát hiện , ước chừng Chu Tẫn sẽ chẳng với ai, cũng thèm xử lý .
Dù thì đây Hứa Miên cảm thấy vết thương nhỏ mà xử lý thì phiền phức, nên sẽ xử lý, xử lý thì nó cũng sẽ tự lành thôi.
Nghĩ đến đây, tâm Hứa Miên tĩnh , tay nhẹ nhàng hơn, xử lý xong còn nhã hứng dùng cái chân kìm kẹp đá đá chân Chu Tẫn.
Đá một nửa, đột nhiên nhớ chuyện gì đó, cúi , dùng ngón tay chọc chọc bắp chân Chu Tẫn, hỏi: "Đau ?"
Mấy cái đá lúc nãy của là đá thật, hề cố tình nhẹ .
Có vài giây ngắn ngủi, Hứa Miên nhớ tới cảnh tượng trong nguyên tác khi nguyên chủ Chu Tẫn hành hạ đến mức sống bằng c.h.ế.t.
Cũng chỉ vài giây thôi, liền lập tức tỉnh táo .
Cậu nguyên chủ, Chu Tẫn cũng vẫn là đại phản diện.
Chu Tẫn cho dù thù hằn , cho dù tính cái tội ép để sờ cơ bụng lên đầu , thì bây giờ cũng sẽ bóp c.h.ế.t .
Chu Tẫn đáng sợ đến thế.
Anh chỉ là trông vẻ hung dữ một chút thôi.
Chuyện chẳng ai điều gì.
Cho dù Chu Tẫn trốn thoát khỏi sự sắp đặt của cốt truyện, cuối cùng vẫn biến thành tên đại phản diện việc ác gì làm , thì hiện tại vẫn là Chu Tẫn, vẫn chỉ là một nam sinh đại học bình thường mà thôi.
“Đau.” Nam sinh đại học Chu Tẫn chuyện chút cảm xúc.
Bắp chân đau, cảm giác duy nhất chính là cái ngứa để khi Hứa Miên đá.
Thế nhưng Chu Tẫn thật.
Hứa Miên đá , nhưng hỏi đau , giống như mèo chuột giả từ bi .
Vậy mà Chu Tẫn thực sự xem Hứa Miên rốt cuộc sẽ như thế nào.
Hứa Miên dọa cho giật , vội vàng xổm xuống xem bắp chân đá đến bầm tím .
Chu Tẫn đau, nhưng cho xem, thậm chí cả hai tay đều dùng để ấn chặt lấy đùi , còn xổm thấp xuống, ngẩng đầu .
Dường như đang cố gắng điều gì đó khuôn mặt .
Hứa Miên chớp chớp mắt, định gỡ tay Chu Tẫn , nhưng nghĩ nghĩ thôi.
Thế nhưng hễ cứ nâng mí mắt lên là đập mắt nửa mảnh vải che của Chu Tẫn. Sờ thì cũng sờ , mà đôi mắt vẫn chẳng đặt cho , cuối cùng chỉ đành mặt .
Hai bên chằm chằm, bầu khí trở nên quái lạ vô cùng.
Hứa Miên chịu thấu cái khí nóng rực , mở miệng: “Cậu cho xem thì coi như t.h.u.ố.c bôi xong , về đây.”
Chu Tẫn tuy trông hung dữ thật đấy, nhưng đúng là đến mức khiến vui mắt.
Hứa Miên chằm chằm , cảm thấy đôi mắt như thanh lọc.
Với khuôn mặt trai nhường , thêm khối cơ bắp sờ sướng tay đến thế, Hứa Miên quyết định tha thứ cho tội trạng ép buộc sờ cơ bụng của .
Hứa Miên , nhưng Chu Tẫn để . Hai bàn tay vẫn đặt đùi , chẳng chút phản ứng nào lời của , im lìm như một khúc gỗ.
Hứa Miên nhấc nhấc đầu gối, đột nhiên hiểu điều gì đó, bắt đầu hỏi: “Thật sự cho xem một chút ? Tôi xem thử vết thương nghiêm trọng thôi mà.”
“Không nghiêm trọng.” Chu Tẫn khẽ cử động mí mắt, cuối cùng cũng phản ứng.
Hứa Miên bỗng nhiên cảm thấy Chu Tẫn giống như một đứa trẻ ngang bướng.
Bởi vì từng nhận sự quan tâm, nên cho dù quan tâm đến , cũng đợi hỏi hỏi vài mới chịu thừa nhận thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-50.html.]
Hứa Miên hiểu thấu cảm giác , ngay lập tức ưỡn ngực, đóng vai cha hiền từ: “Nếu đau lắm thì cho đấy.”
Nếu vì điều kiện cho phép, thậm chí còn xoa xoa đầu Chu Tẫn một cái.
Chu Tẫn cũng chẳng bảo , Hứa Miên cũng trông mong sẽ đồng ý, nghĩ ngợi một hồi móc điện thoại .
Vốn dĩ bảo Tóc Vàng kiếm cho ít rượu t.h.u.ố.c trị bầm tím, kết quả mở máy , thấy Tóc Vàng gửi cho hàng tá tin nhắn.
Buổi tụ tập là họ đặc biệt tổ chức cho Hứa Miên, giờ Hứa Miên rời giữa chừng, chẳng khác nào để mất trung tâm.
Tóc Vàng liệu Hứa Miên nữa , những khác cũng đang hối thúc hỏi han.
Tóc Vàng cũng xử lý đám tay vịn nam thế nào, Hứa Miên về nên bọn họ vẫn cứ lù lù trong phòng bao chịu rời .
Nói là Lâm thiếu gia dặn bọn họ hầu hạ Hứa Miên cho , nhận tiền thì thể làm việc.
Tóc Vàng gửi tới cả đống tin nhắn, cái mới nhất chính là tấm ảnh chụp đám tay vịn nam đang chôn chân trong phòng bao chịu rời . Có kẻ phát hiện Tóc Vàng đang chụp ảnh, thậm chí còn hôn gió về phía ống kính.
Hứa Miên: “...”
Cứu mạng, khó khăn lắm mới rửa sạch đôi mắt.
Hứa Miên ngước mắt lên, Chu Tẫn để thanh lọc đôi mắt .
Ánh mắt Chu Tẫn rũ xuống, điểm đến vặn chính là màn hình điện thoại của . Thần sắc trầm mặc, điểm gì khác biệt so với lúc nãy.
Thế nhưng Hứa Miên vẫn cảm thấy nhiệt độ đang lạnh dần .
Hứa Miên: “...”
Theo bản năng, Hứa Miên lật úp điện thoại xuống.
Mí mắt Chu Tẫn khẽ động, ánh mắt rơi thẳng lên mặt .
Hứa Miên sự “khiển trách” trong mắt .
Trong nháy mắt, cảm thấy chẳng khác nào một gã tra nam.
Vừa mới sờ Chu Tẫn xong ngắm đàn ông khác, mà còn chỉ ngắm một , là ngắm cả một bầy.
Thế thì còn thanh giả tự thanh thế nào nữa.
Hứa Miên chột , giả vờ bình tĩnh: “Tóc Vàng hỏi xử lý bọn họ thế nào.”
Cậu dứt khoát quang minh chính đại xoay điện thoại cho Chu Tẫn xem. Không chỉ cho xem ảnh đám tay vịn nam, mà còn cho xem cả những tin nhắn khác của Tóc Vàng để sức chứng minh sự trong sạch của : “Cậu thấy nên xử lý bọn họ thế nào?”
Sẵn tiện ném luôn vấn đề cho Chu Tẫn.
Để tránh việc lát nữa đưa câu hỏi kiểu “cảm giác sờ của ai hơn”.
“Tôi tư cách xử lý.” Chu Tẫn cung kính vô cùng, thái độ thấp kém.
Hứa Miên suýt chút nữa là tin sái cổ.
Đừng tưởng là đang ngầm châm chọc đấy nhé.
Hứa Miên hận thể hét lớn lên rằng tư cách tư cách, nhưng làm thì mất hết phong thái, chỉ thể theo lối hàm súc, khẽ chọc cánh tay Chu Tẫn: “Cậu mà.”
Ngữ khí kiên định, giống như đang với Chu Tẫn rằng, dù cho sờ qua bọn họ thì vẫn cứ là chính thất.
Chu Tẫn vẫn một mặt lạnh lùng, vui thấy rõ.
là khó dỗ dành mà.
Cậu cũng chẳng thể thực sự với Chu Tẫn rằng là “chính cung” .
Bởi vì Chu Tẫn thực sự .