Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 195

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-08 08:39:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu nhốt trong phòng quá lâu , cần khí trong lành. Cứ hít thở chung " khí cũ" của Chu Tẫn, sợ cũng lây bệnh biến thái mất. Nếu thì thể quen với việc để bế vệ sinh như thế chứ?

Buổi chiều, trong vườn hoa bệnh viện ít bệnh nhân ngoài hít thở khí. Hứa Miên tìm một chỗ yên tĩnh một , nhưng Chu Tẫn cứ bám sát rời, Hứa Miên nghi ngờ còn biến thành cái xe lăn cho luôn chứ.

Thua luôn.

Đuổi , kết quả vẫn hít chung bầu khí với .

Hứa Miên tự vịn tay xe lăn định dậy. Cơ thể ngoài việc phát tiếng thì vấn đề gì lớn, chỉ là yếu, vẫn thể tự bộ . ở trong phòng bệnh Chu Tẫn căn bản cho , hễ xuống giường là bế ngay, còn bảo sàn nhà quá trơn.

Bây giờ bên ngoài là t.h.ả.m cỏ, Hứa Miên tin còn lấy lý do thiếu thuyết phục đó để chặn .

Hứa Miên run rẩy dậy, lâu tự nên gần như quên mất cảm giác bước là thế nào. Chưa kịp thẳng, bàn tay lớn của Chu Tẫn ôm chặt lấy eo : "Bé cưng tự ?"

Hứa Miên: "..." Biết còn buông tay?

"Sẽ ngã đấy bé cưng."

Hứa Miên xị mặt, uất ức đẩy . Cậu bé cưng thật .

Chu Tẫn ôm eo chặt, bất kể Hứa Miên dùng bao nhiêu sức cũng đẩy nổi, ngược còn khiến nhào lòng , đầu va cốp một cái cái lồng n.g.ự.c cứng ngắc của Chu Tẫn.

Người rốt cuộc ăn gì lớn lên , chỗ nào cũng cứng thế?

"Bé cưng mệt nên bế ?"

Mệt cái nỗi gì, mới dậy mấy giây, còn kịp dùng sức nữa.

Hứa Miên ngẩng đầu định lườm . lúc đó, một cặp vợ chồng già ngang qua. Khoảng cách gần, Hứa Miên thấy bà lão "úi chà" một tiếng: "Đám trẻ bây giờ yêu đương chẳng tránh né gì cả! Đây là nơi công cộng mà!"

"Đây là nam nữ ? Sao giống hai đứa con trai thế , ông nó xem?"

Tóc Hứa Miên lâu cắt, dù mới viện mấy ngày nhưng cảm giác như trôi qua lâu, tóc dài qua tai. Gương mặt nhỏ nhắn tinh tế, trắng trẻo, gầy gò mảnh khảnh. Bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, nếu thẳng mặt quả thực khó phân biệt nam nữ.

Hứa Miên: "..."

Cậu lập tức chúi đầu n.g.ự.c Chu Tẫn chịu ngẩng lên. Cảm nhận cặp vợ chồng già xa, Hứa Miên bắt đầu dùng đầu húc mạnh Chu Tẫn. Cậu ác độc mắng thầm trong lòng: Cút , cút , cút !

Tất cả là tại Chu Tẫn! Cậu còn mặt mũi nào ai nữa.

"Bé cưng thẹn thùng ?" Lồng n.g.ự.c Chu Tẫn rung nhẹ. Rõ ràng là đang .

Cười cái đầu .

Hứa Miên mắng mà tiếng, nghẹn khuất tức giận, vất vả lắm mới gỡ bàn tay đang ôm eo . Gỡ một hồi mồ hôi nhễ nhại, mệt đến thở hồng hộc mà Chu Tẫn vẫn bất động như núi, còn ghé tai thì thầm: "Bé cưng, để làm đôi chân cho em nhé?"

"Em cũng sẽ đưa em ."

"Chỉ cần em mang theo , cũng ."

Hứa Miên nghi ngờ Chu Tẫn đang ám chỉ điều gì đó. Nếu Chu Tẫn từng gửi tin nhắn cho , chắc chắn chặn , và cũng đoán rời . Hàng mi dài của Hứa Miên run rẩy lớp áo len của Chu Tẫn, định ngẩng đầu lên thì bàn tay ấn nhẹ gáy cho động đậy.

"Bé cưng hứa với , ?"

Không . Mang theo làm gì? Cậu làm gì chứ?

...Mà thôi, hình như làm thật.

Gương mặt Hứa Miên đỏ bừng, tai nóng ran, điên cuồng lắc đầu.

"Bé cưng đồng ý , ngoan lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-195.html.]

Hứa Miên: "?" Tôi câm nhưng cũng mù luôn hả? Tôi đang lắc đầu cơ mà!

Hứa Miên gật đầu.

"Anh bé cưng đồng ý ."

Hứa Miên lắc đầu.

"Được, bé cưng đồng ý ."

Hứa Miên: "..." Đồ thần kinh. thể giao tiếp với loại biến thái như .

Hứa Miên dồn sức giải cứu cái đầu khỏi n.g.ự.c Chu Tẫn, cũng tự bộ nữa. Đứng nãy giờ thực sự mệt, dù điểm tựa là Chu Tẫn vẫn mệt. Cậu phịch xuống xe lăn, thèm Chu Tẫn lấy một cái, ngắm cảnh một lát đòi về phòng.

Cậu đói . ăn cơm.

Bác sĩ dày bây giờ còn yếu, ăn gì khác ngoài thứ cháo loãng nhạt như nước ốc . Dù Đại Tây khéo tay đến cũng thể biến cháo trắng thành cao lương mỹ vị .

Hứa Miên đây ít khi nổi nóng, nhưng hôm nay hiểu gây sự. Cậu kháng cự thìa cháo Chu Tẫn đưa tới miệng, mặc kệ gì cũng chịu ăn, nhắm tịt mắt giả vờ thấy. Đợi khi im lặng, lén mở một con mắt xem bộ dạng thất bại của .

Chu Tẫn hề tỏ mất kiên nhẫn, gương mặt lạnh lùng bỗng hiện vẻ vô cùng dịu dàng.

Tim Hứa Miên đau nhói, nhắm mắt , cũng nghĩ tại dịu dàng như thế. Chẳng lẽ... thật sự là yêu ?

Chu Tẫn tiếp tục ép Hứa Miên ăn cháo nữa. Anh quỳ xuống mặt , hỏi: "Bé cưng, ăn chút gì ngọt ngọt ?"

Hứa Miên vốn hạ quyết tâm đếm xỉa đến , thậm chí còn làm khó , nhưng giờ thấy từ ngọt là lòng ngứa ngáy khó nhịn.

Thật là mất mặt quá. Ý chí của một đàn ông kém cỏi thế chứ.

Hứa Miên mở đôi mắt đào hoa, giữ kẽ mà chớp chớp mắt Chu Tẫn. Trong ánh mắt tràn đầy vẻ khao khát.

"Bé cưng đợi ."

Hứa Miên trố mắt Chu Tẫn ngoài, còn đóng cửa , thậm chí còn thấy tiếng khóa cửa ở bên ngoài.

Hứa Miên: "..." Khóa cửa từ bao giờ thế, bệnh viện cho phép dám khóa hả?

Gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Miên vẫn còn đang đơ , kịp lấy chiếc điện thoại giấu gối thì Chu Tẫn . Trên tay chẳng cầm theo thứ gì cả.

Đồ lừa đảo. Chẳng bảo cho ăn ngọt ? là lời đàn ông tin , nhất là đàn ông trai.

Hứa Miên lạnh mặt hết mức, nhưng Chu Tẫn thấy bộ dạng lúc đáng thương vô cùng, giống hệt một con mèo đang làm nũng. Lần Chu Tẫn quỳ đất nữa, trực tiếp quỳ lên giường bên cạnh , ấn đầu xuống hôn lên.

Hứa Miên: "?"

Cậu còn đang bận mắng thầm trong lòng thì lưỡi của Chu Tẫn luồn , bá đạo quấn lấy lưỡi . Hứa Miên hôn đến mức kịp thở, trốn , né xong, hai tay bám chặt lấy áo len của Chu Tẫn, phát những tiếng rên rỉ khàn đặc.

Chu Tẫn hôn lên mí mắt : "Bé cưng, nếm thấy ? Ngọt lắm, vị dưa hấu."

Trong miệng Chu Tẫn quả thực vị kẹo, nhưng nhiều. Hứa Miên thở dốc dữ dội, lạnh mặt dùng ánh mắt g.i.ế.c .

Cút.

Cái gì mà ngọt, thấy vị nước miếng thôi!

Hứa Miên chẳng hiểu Chu Tẫn học mấy chiêu trò từ , cảm giác lúc hôn mê xảy nhiều chuyện thể tin nổi.

Cậu nếm vị gì, Chu Tẫn hôn xong vùi đầu giữa cổ và đầu , như một chú ch.ó lấy tóc đ.â.m cổ , thấp giọng dỗ dành: "Bé cưng ăn thêm chút nữa nhé."

Hứa Miên: "."

Loading...