Chỉ việc ở mới đẩy nhanh cái c.h.ế.t của Chu Tẫn mà thôi.
Hứa Miên nhắm mắt : "Nếu thì tớ về nhà đây, tớ đang giục ."
Chu Tẫn ôm ngực, với vẻ mặt đáng thương và đau đớn.
Khổ nhục kế đối với Hứa Miên mà thì bách chiến bách thắng.
Vết thương n.g.ự.c Chu Tẫn đau, Hứa Miên cũng làm đau .
nó thất bại.
Hứa Miên vuốt ve khuôn mặt , vội vã rời khỏi ký túc xá mà hề ngoảnh đầu .
Thậm chí cho Chu Tẫn cơ hội phản ứng.
Cánh cửa đóng sầm ngay mặt Chu Tẫn.
Chu Tẫn ngây tại chỗ, đột nhiên cảm thấy vết thương đau, lồng n.g.ự.c cũng đau, và cũng trống rỗng.
Cảm giác như sắp mất thứ gì đó.
Anh lập tức đuổi theo.
Vì chạy quá gấp, vướng chiếc ghế, ngã nhào xuống đất, trong ký túc xá phát một tiếng động lớn.
Tiếng động lớn đến mức bên ngoài cũng thể thấy, chắc chắn Hứa Miên cũng thấy.
Hứa Miên vẫn .
Chu Tẫn bò dậy từ đất, lòng bàn tay đầy máu.
Cú ngã bất ngờ, chiếc cốc thủy tinh bàn cũng kéo xuống, vỡ tan tành đất, tay chống đúng đống mảnh vỡ thủy tinh.
Chu Tẫn cảm thấy đau ở lòng bàn tay.
Anh chạy ngoài, giờ cao điểm buổi tối, hành lang đông , tiếng động của quá lớn, tới lui đều ngoái .
Hứa Miên.
Chu Tẫn chạy xuống lầu.
Anh cùng Hứa Miên qua con đường khỏi trường nhiều , Hứa Miên thích con đường nào.
Chạy một nửa, Chu Tẫn đột nhiên đầu, chạy sang một con đường khác.
Con đường bình thường ít , đây Chu Tẫn từng cùng Hứa Miên một , Hứa Miên cảm thấy quá vắng vẻ, chẳng giống đường trong trường chút nào, còn với Chu Tẫn con đường hợp cho các cặp đôi hẹn hò, hẻo lánh chẳng mấy đèn, hễ trời tối là đen ngòm, đèn đường cách xa, rõ bóng .
Hứa Miên thích những con đường như , nó khiến nhớ con đường đêm qua nhiều ở kiếp .
Cậu chỉ cùng Chu Tẫn con đường duy nhất một , đó bao giờ nữa, sợ mãi mãi sẽ trở nơi cũ, trở cái nhà rách nát chút ấm của , nơi thể gọi là nhà đó, cùng với cuộc đời cô độc, lập dị và tối tăm của .
Chu Tẫn đường chỉ thấy vài cặp đôi lén lút hẹn hò, trốn trong bóng tối, ôm ôm ấp ấp hôn hít.
Những nơi thế sợ camera ghi , nhà trường cũng lãng phí tài nguyên ở đây, và cũng các cặp đôi cần những gian như thế .
Họ học sinh cấp ba, đến tuổi thể yêu đương .
Chu Tẫn chạy ngang qua, còn làm cặp đôi đang lén hôn giật một phen, khiến trai mắng loạn xạ, mắng xong chọc chọc cánh tay cô gái, nheo mắt cố gắng chỉ xuống đất: "Đó là m.á.u ? Có án mạng ?"
Hai sợ đến mức ôm lấy run cầm cập.
Chu Tẫn chạy men theo con đường đến cổng trường.
Cổng trường chẳng còn mấy , lúc càng vắng vẻ.
Chu Tẫn phía cổng, chỉ thấy một trời đêm đen kịt.
Ở đây cửa hàng, hàng quán vỉa hè, lấy một chút ánh sáng.
Máu tay Chu Tẫn vẫn đang nhỏ giọt, mảnh vỡ găm trong lòng bàn tay, cứa nát da thịt, vẫn đang cố sức len lỏi sâu trong m.á.u thịt, như thể đang cố gắng đ.á.n.h thức nỗi đau của con .
Chu Tẫn cảm giác gì, chỉ thấy cứ lo lo mất.
Rõ ràng chính rời , giờ đây sợ hãi việc Hứa Miên rời đến thế.
Hứa Miên lối , chừng xe nhà họ Hứa về nhà .
Anh ở chiếc cổng sắt rỉ sét một lúc, gió đêm thổi tung mái tóc , nhưng thổi khô máu, m.á.u vẫn tiếp tục nhỏ xuống.
Chu Tẫn cúi đầu lòng bàn tay m.á.u thịt be bét của một lúc, lấy điện thoại bắt đầu chụp ảnh.
Góc chụp chọn lựa kỹ càng, trông đáng sợ.
Hứa Miên sẽ đau lòng cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-185.html.]
Chu Tẫn Hứa Miên đau lòng cho , nhưng Hứa Miên lo lắng cho .
Anh do dự nên gửi bức ảnh , do dự lâu, cuối cùng vẫn gửi, chỉ gửi một cái meme.
Chu Tẫn: [Sói xám gõ cửa.jpg]
[Tin nhắn của bạn từ chối, dùng là bạn bè của bạn, vui lòng thêm thử ]
Con ngươi Chu Tẫn co rụt .
Chu Tẫn: [Mèo con ló đầu.jpg]
[Tin nhắn của bạn từ chối, dùng là bạn bè của bạn, vui lòng thêm thử ]
Chu Tẫn: [Gõ đầu chó.jpg]
[Tin nhắn của bạn từ chối, dùng là bạn bè của bạn, vui lòng thêm thử ]
Chu Tẫn: […]
Chu Tẫn tê dại dùng bàn tay m.á.u thịt be bét gửi tin nhắn, màn hình điện thoại cũng đầy máu.
Tin nhắn vẫn gửi .
Avatar của Hứa Miên lạnh lẽo, thông báo tin nhắn cũng lạnh lẽo.
Lẽ nên con đường mà Hứa Miên thích mới .
Chu Tẫn đau khổ nghĩ, đoán sai , đều tại đoán sai.
Hứa Miên sẽ con đường thích.
Nếu con đường đó, Hứa Miên sẽ cơ hội rời .
Nếu cố ý giả vờ đau mặt Hứa Miên, Hứa Miên sẽ cơ hội rời .
Hai tay Chu Tẫn run rẩy, hai chân run rẩy, móng tay bấu chặt vết thương, tê dại đến mức còn cảm giác.
Nỗi đau sẽ khiến con tỉnh táo, nhưng nếu thấy đau thì làm đây.
Anh mệt mỏi mà gửi tin nhắn cho Hứa Miên, gọi điện cho Hứa Miên, nhưng chỉ nhận sự im lặng.
Vết m.á.u trong lòng bàn tay bắt đầu đông , bắt đầu chảy máu, Chu Tẫn co những ngón tay cứng đờ , tai ù , mất thính giác tạm thời, như thấy tiếng xe cộ.
Chu Tẫn phản ứng chậm chạp về phía phát âm thanh.
Một chiếc xe màu đen lạ đỗ cách đó xa, đèn xe chói mắt, chói đến mức khiến mắt đau đỏ, còn chảy cả nước mắt.
Chu Tẫn thấy lôi lên xe.
Người đó mặc quần áo của Hứa Miên, dáng giống hệt Hứa Miên.
Là Hứa Miên.
Cho dù trời tối đến , cho dù Hứa Miên che chắn kỹ thế nào, cho dù Hứa Miên ở , Chu Tẫn cũng thể nhận Hứa Miên ngay lập tức trong đám đông.
Hứa Miên khác hẳn với tất cả , thế giới vốn luôn tăm tối, nhưng Hứa Miên màu sắc.
Tay Chu Tẫn run rẩy dữ dội, điện thoại rơi xuống đất, đuổi theo xe, chiếc xe chạy nhanh, chớp mắt lao vút , hề cho cơ hội.
Chu Tẫn ngã quỵ, rạp đất nhặt điện thoại, gọi điện cho Hứa Minh.
Chu Tẫn nhớ điện thoại của Hứa Minh, lúc Hứa Miên gọi điện thấy, thấy là thể thuộc lòng.
"Hứa Miên đưa "
Giọng Chu Tẫn run rẩy, chẳng hề bình tĩnh chút nào.
Anh báo biển xe cho Hứa Minh, đợi Hứa Minh trả lời cúp máy luôn.
Hứa Minh: "?"
Không chứ.
Cậu là ai?
Hứa Minh cau chặt mày.
Vài phút , Chu Tẫn nhận tin nhắn trả lời của Hứa Minh điện thoại.
Chiếc xe đó đỗ bên ngoài một khách sạn cao cấp cách trường xa lắm.
Hứa Minh họ đang đường tới đó.
Chu Tẫn xem nửa câu , chiếc điện thoại dính đầy vết m.á.u ngừng hoạt động trong gió đêm, tắt ngóm màn hình.
Trên màn hình phản chiếu đôi mắt đầy nước mắt của Chu Tẫn.