Hứa Miên thở dài thườn thượt, Chu Tẫn cứ cứng đầu bên tai : "Không ."
"Tôi hơn , Miên Miên ."
"Miên Miên ." Chu Tẫn càng lúc càng phiền phức, cứ thản nhiên dán sát tai Hứa Miên hỏi hỏi : "Tôi nữa ?"
"Có vì còn nữa nên Miên Miên mới ."
Đủ đấy! Anh cần mặt mũi nhưng cần! Anh xem bây giờ bao nhiêu đang chúng hả! Đầu Hứa Miên sắp bốc khói đến nơi , chỉ đành trừng mắt Chu Tẫn, còn nhét thức ăn miệng , nhét hết đống rau mùi lúc nãy Chu Tẫn gắp : "Nhìn , là nhất."
Miệng Chu Tẫn đầy rau mùi, rũ mắt, khóe môi khẽ cong lên.
Hứa Miên: "."
Buổi chiều, Hứa Miên kéo Chu Tẫn học cùng . Cậu bây giờ để Chu Tẫn một , lớp của Chu Tẫn mai mới tiết, Hứa Miên thể để , liền kéo đến phòng học của .
Chuyện của Chu Tẫn xôn xao khắp nơi, khuôn mặt đó một cái là nhận ngay, phòng học nhận "lễ chào mừng" bằng ánh mắt của . Hứa Miên dám ngẩng đầu lên. Trước đây chỉ đến lớp Chu Tẫn dự thính, bao giờ dẫn Chu Tẫn đến dự thính lớp , cứ cảm giác như đang dẫn yêu học . Sáng nay còn thấy một bạn nữ trong lớp dẫn yêu học cùng, còn thầy giáo gọi tên đặt câu hỏi, trêu là kỳ nghỉ đủ dài để họ yêu đương .
Hứa Miên sợ Chu Tẫn cũng thầy giáo lôi hỏi, thầy giáo ở đây cảm giác như bản lĩnh một là nhớ mãi quên, Hứa Miên mới đến một ngày mà họ nhớ hết tên , thật sự đáng sợ. Hứa Miên lấy mũ và khăn quàng cổ tháo quấn chặt lên mặt Chu Tẫn, quấn kín mít để khác trông thế nào, ngoại trừ việc trông kỳ lạ thì chẳng vấn đề gì.
Cậu vỗ vỗ đầu Chu Tẫn, xác định thầy giáo nhận đây là một khuôn mặt lạ, cuối cùng mới hài lòng và yên tâm xuống, lôi cuốn sổ tay mới . Đáng tiếc đây lẽ là những tiết học cuối cùng của . Hứa Miên tiếc nuối nghĩ. Nếu thể, cũng học xong. mạng của vốn dĩ là . Kiếp ngay cả thời khóa biểu đại học còn thấy, kiếp dù cũng học vài tiết, nếm trải những thứ kiếp từng thấy.
Hứa Miên trở nên lạc quan. Mỗi đều của , từ lúc hiểu chuyện cô đơn lẻ bóng, đến cuối cùng vẫn cô đơn rời , nhưng Hứa Miên thấy buồn, ít nhất trải nghiệm một cuộc đời hề cô đơn ở một nơi xa lạ mà nên tồn tại . Mọi thứ trong thời gian vốn dĩ là nhặt . Hứa Miên tại biến thành một khác, cũng từng hận, nhưng ơn nhiều hơn. Không ai cũng may mắn như , thể sống thứ hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-181.html.]
Cậu rời , cũng là c.h.ế.t, mà là đến một nơi Chu Tẫn. Nếu , vẫn thể tiếp tục học, tiếp tục thành việc học còn dang dở. Hứa Miên cũng . Cậu cảm thấy trường học hợp với . Bất kể đến ngôi trường nào, chắc chắn sẽ nhớ về quãng thời gian ở đây, nhớ về Chu Tẫn. Nhớ về cũ nhưng thể gặp là một chuyện đau lòng.
Hứa Miên chọc chọc sổ tay, chữ ngay ngắn lắm. Bởi vì Chu Tẫn đang lén lút nắm tay gầm bàn. Chu Tẫn chứng nghiện nắm tay ? Hứa Miên vốn định vùng , thầy giáo vẫn đang ở kìa! Đây nhà ăn ! do dự một chút, vùng vẫy nữa. Thôi kệ. Dù cũng chẳng còn cơ hội nữa .
Hứa Miên lặng lẽ móc lấy ngón tay Chu Tẫn, lén liếc thầy giáo một cái. Thật tình cờ, bốn mắt .
Hứa Miên: "..." Cứu mạng. Hứa Miên bao giờ cảm thấy mắt thầy giáo là một chuyện đáng sợ đến .
Kiếp học, Hứa Miên thực cũng sợ thầy cô. Lúc học tiểu học, Hứa Miên là đứa mặc quần áo rách rưới nhất lớp, ai cũng ba , đến từ cô nhi viện. Những đứa trẻ khác thấy lạ lùng, tại một đứa ở cô nhi viện cũng học, Hứa Miên , ai cũng quyền học cả. Mặc dù cơ hội là do xin viện trưởng mà , viện trưởng luôn với họ rằng chỉ học tập mới đổi vận mệnh, nhưng cô nhi viện gánh nổi nhiều học phí đến thế, chỉ những đứa trẻ nhận nuôi mới quyền học, còn những đứa trẻ ở chỉ thể đợi tình nguyện viên đến dạy những lớp miễn phí lặp lặp , dùng những cuốn sách giáo khoa cũ mà khác bỏ .
Có đồng tình với quan điểm của Hứa Miên, cảm thấy ba nhà, còn rách rưới như thế, ngoài việc khuôn mặt ưa thì chẳng tư cách gì để học cả, thế là gây gổ với Hứa Miên. Một sự gây gổ đơn phương. Hứa Miên nên tranh cãi với khác, từ nhỏ , nên khi xong câu "ai cũng quyền học" là im bặt.
chuyện vẫn đến tai thầy giáo. Thầy giáo mắng Hứa Miên một trận, gây chuyện, mời phụ , quên mất em phụ , là đồ con hoang. Hứa Miên thầy chuyển xuống chỗ trong góc kẹt nhất, nếu còn bắt nạt bạn khác thì sẽ bắt ngoài hành lang mà học, vốn dĩ thuộc về nơi . Hứa Miên ngoan ngoãn chấp nhận hình phạt đó, nhưng thầy giáo càng lấn tới mà mắng c.h.ử.i thậm tệ hơn.
Hứa Miên hiểu chuyện đến mấy thì cũng chỉ là một đứa trẻ. Trong một thời gian dài đó, Hứa Miên thực sự sợ thầy cô giáo, sợ từng một. Rất sợ họ sẽ đuổi . Hứa Miên ở . nỗi sợ hãi đó giờ khác .
Hứa Miên thấy ánh mắt thầy giáo chuyển từ sang Chu Tẫn đang quấn kín mít, tim thắt một cái. Thầy giáo mỉm thiện: "Ái chà, mới khai giảng xong hiểu tâm trạng của nỡ rời xa yêu mà."
" mà nhé, tiết chuyên ngành là tiết chuyên ngành, từ phòng khám qua đây, lát dạy xong còn , chịu việc coi tiết của là nơi để yêu đương hẹn hò . Vậy nên, mời yêu của bạn học rõ mặt lên trả lời xem giảng cái gì nào." Thầy giáo chuyên ngành của họ phần lớn đều nghề tay trái bên ngoài, thầy giáo chính là chuyên gia của một phòng khám Trung y nào đó, phí khám bệnh bình thường lên tới hàng trăm tệ.
Cả lớp bao nhiêu đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía Hứa Miên. Hứa Miên cúi đầu thật thấp. Không mà. Chu Tẫn yêu của ! Tại thấy chột thế . Hứa Miên từ từ lấy bình tĩnh ngẩng đầu lên, Chu Tẫn đột nhiên "xoạt" một cái dậy. Như thể thừa nhận lời của thầy giáo .
Hứa Miên: "..." Cậu làm gì thế! Hứa Miên lén giật giật ngón tay Chu Tẫn ở bên .
Thầy giáo: "Đừng lén nhắc bài nhé, coi như gian lận đấy, còn nữa, học quấn khăn quàng cổ đội mũ là , mặt mũi trông khó coi lắm ."