Hứa Miên: Oo
Hứa Miên: …
Không chứ, cởi áo cũng báo một tiếng ? Như khiếm nhã quá !
Gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Hứa Miên tức khắc tràn đầy huyết sắc, tầm mắt lướt đến cũng đều là cảnh mà hôm nọ ở phòng bao xem hết.
Vì thường xuyên lao động tay chân nên cơ bắp của Chu Tẫn phát triển săn chắc, đầy đặn nhưng quá thô đồ sộ. Đường nét của thiếu niên vẫn giữa ranh giới thanh xuân và trưởng thành, làn da màu lúa mạch phủ lên thở đầy nam tính.
Đặc biệt là khối cơ n.g.ự.c đầy đặn khiến Hứa Miên nghi ngờ, Chu Tẫn lén uống bột protein để tập n.g.ự.c ? Hay là do thiên phú bẩm sinh?
Khụ.
Bất kể là trường hợp nào thì cũng là thứ mà một nhân vật pháo hôi như nên mơ tưởng.
Nam sắc hại . Nam sắc hại mà!
Hứa Miên "bạch" một cái bịt chặt mắt , để lộ đôi tai đỏ bừng ngoài, run rẩy đưa quần áo cho Chu Tẫn, vô cùng cốt khí mặt chỗ khác: "Cậu mau ."
Cậu bảo Chu Tẫn đồ xe là thật, nhưng cũng bảo cứ thế ngay mắt ! Giữa hàng ghế của xe rõ ràng còn tấm vách ngăn mà.
xem thì cũng xem , giờ mới kéo vách ngăn lên thì đúng là chút giấu đầu hở đuôi.
Nhìn chằm chằm góc nghiêng đỏ bừng của Hứa Miên vài giây, Chu Tẫn nhếch môi.
Lại đang diễn trò gì nữa đây.
Chẳng ép cởi quần áo đó chính là Hứa Miên ? Bây giờ giả vờ vẻ là để cho ai xem? Hay là còn hứng thú với cơ thể của nữa ?
Cũng , loại như Hứa Miên, xem kiểu nào mà chẳng . Qua thời gian tươi mới là sẽ chán ngay thôi.
Chán cũng .
Chu Tẫn trầm mặc, mặc bộ quần áo mà Hứa Miên đưa cho.
Tiếng sột soạt mặc đồ kéo dài lâu. Hứa Miên thậm chí thể đây là tiếng mặc áo sơ mi, đây là tiếng khoác áo vest, đây là tiếng cởi quần, đây là tiếng mặc quần.
Cứu mạng với, mặc dù dọa đến mức chẳng còn chút hứng thú nào với nam sắc, nhưng một đàn ông vóc dáng cực phẩm thế đang đồ bên cạnh mà gì che chắn, đây chẳng là đang thử thách lòng kiên định của .
Hít sâu một , Hứa Miên nhắm mắt , bắt đầu thầm niệm chú thanh tâm. Niệm một hồi, ý thức dần mơ màng, đầu vẹo sang một bên, tựa cửa sổ xe, nhịp thở dần trở nên đều đặn.
Nghe thấy tiếng động, Chu Tẫn theo bản năng đầu .
Hứa Miên gần như cuộn tròn ghế, mái tóc mềm mại che khuất nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, nhịp thở nhẹ đến mức như . Hoàn chút tâm phòng nào. Cứ như thể và cái tên Hứa Miên hống hách, thái độ tồi tệ ở phòng bao hôm đó là cùng một .
Không qua bao lâu, Hứa Miên ngủ thấy lạnh quá, bèn hé mắt cầm lấy cái chăn đùi quấn tròn lấy bản . Cái chăn quá nặng, quấn xong mà thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì mệt. Khó khăn lắm mới quấn xong để nghỉ một lát, còn kịp ấm thì xe đột ngột dừng .
Tài xế: "Thiếu gia, đến nơi ."
Hứa Miên: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-17.html.]
Hứa Miên thò nửa cái đầu khỏi chiếc chăn dày cộm, ngơ ngác về phía , mái tóc vò đến rối bù.
Cậu cứ thẫn thờ co ro trong chăn như thế, vô tình toát một vẻ ấm ức đầy tội nghiệp. Thấy mãi nhúc nhích, tài xế nhắc thêm một nữa: "Thiếu gia?"
Hứa Miên uể oải đáp một tiếng. Được , tạm biệt chiếc chăn ấm áp của .
Cậu chật vật mãi mới chui khỏi chăn, thì bên tai đột nhiên vang lên một tiếng khẩy cực kỳ đột ngột.
Hả???
Hứa Miên ngẩn , lúc mới tỉnh táo . Cậu ngủ quên đến lú lẫn, quên mất cùng Chu Tẫn!
Một tay ấn mái tóc rối bù cố vuốt cho thẳng, một tay sang Chu Tẫn, vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi: "Cậu... đấy ?"
Nếu lầm thì nãy chính là Chu Tẫn đúng ? Tài xế chắc chắn dám như mặt.
Chu Tẫn vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng đó, cũng trả lời câu hỏi của , chỉ cụp mắt : "Điều hòa 26 độ mà cũng lạnh đến mức ."
Hứa Miên: "?"
Hứa Miên dường như ẩn ý trong lời của - Cậu yếu ?
Chuyện cũng thể trách . Nguyên chủ nuôi nấng quá kỹ, chịu nổi chút khổ cực nào. Hơn nữa hình như hôm nay đặc biệt lạnh. Rõ ràng lúc khỏi cửa vẫn còn , nhiệt độ bên ngoài cũng giống mấy ngày ... nóng hầm hập.
Hứa Miên vô tội chớp chớp mắt. Cậu từ chối thảo luận chủ đề gây tổn thương lòng tự trọng với Chu Tẫn.
Ngược , tài xế thấy cuộc đối thoại của hai , ân cần hỏi: "Thiếu gia, thấy khỏe trong ?"
Đủ nhé. Cậu hề yếu!
Hứa Miên vội bịt mặt lắc đầu lia lịa, chẳng thèm đầu mà lao thẳng xuống xe. Chạy gần cả cây mới sực nhớ dắt theo Chu Tẫn, mặt dày chạy ngược trở , vẫy vẫy tay với Chu Tẫn: "Cậu mau theo sát ."
Buổi tiệc sinh nhật du thuyền tổ chức xa hoa và long trọng, ánh đèn từ chiếc du thuyền khởi hành chiếu sáng rực rỡ một vùng mặt biển. Hứa Miên sống đến từng tuổi từng thấy cảnh tượng nào hào nhoáng như , nhất thời đến ngây .
Cậu cảm thấy bây giờ chẳng khác nào "Già Lưu thăm vườn Đại Quan". Đây mới thực sự là cuộc sống của giàu.
Và chịu chi để tổ chức sinh nhật kiểu , một là cố tỏ giàu, hai là con cháu gia đình bối cảnh tương đương với nguyên chủ. Thảo nào nguyên chủ đồng ý tham gia bữa tiệc .
Khắp nơi là nam thanh nữ tú ăn mặc lộng lẫy, Hứa Miên nên , sợ gặp quen của nguyên chủ, nếu nhận họ thì ngại c.h.ế.t mất.
Cậu chỉ còn cách cố gắng sát bên cạnh Chu Tẫn.
Một bàn tay còn vô thức nắm chặt lấy tay áo .
Hận thể giấu cả lưng Chu Tẫn.
Cảm nhận lực kéo từ phía Hứa Miên, Chu Tẫn nhíu mày. Còn kịp phản ứng gì, cầm ly rượu tiến về phía họ. Chính xác mà , là tiến về phía Hứa Miên.
Thấy tới, Hứa Miên khẽ thở phào nhẹ nhõm.