Cậu rút cái kết luận đó từ hả em trai.
Hứa Miên quá đỗi cạn lời: "Tớ ..."
"Em đỡ cho ." Chu Tẫn với vẻ đầy ấm ức.
Nếu đuôi, hẳn lúc cái đuôi rủ xuống tận đất .
Hứa Miên tự tưởng tượng cảnh đó trong đầu, khẽ ho một tiếng.
Chu Tẫn: "Em còn chột nữa."
"Cậu đừng mà quàng xiên!" Hứa Miên gầm gừ siêu nhỏ.
Tại cứ đổ vấy cho thế hả! Cậu rời xa cái nhóm "tuyển phi" đó lâu lắm ! Cậu mắc chứng sợ đồng tính bao nhiêu năm nay !
Chu Tẫn: "Em còn quát ."
Hứa Miên: "..."
"Tớ..."
"Miên Miên nuôi đàn ông khác ." Chu Tẫn hạ giọng thấp xuống, bộ dạng như sắp bỏ rơi.
Đầu Hứa Miên đau quá.
Tớ thật sự lập hậu cung .
"Nuôi là đủ ."
Đã sắp làm rã rời đây .
Mắt Chu Tẫn bỗng sáng rực lên: "Miên Miên chỉ nuôi thôi ?"
Hứa Miên gật đầu trong tuyệt vọng.
Cậu đổi .
Ngày tớ nuôi , hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t tớ.
Sao bây giờ như kiểu hận thể để tớ nuôi cả đời .
"Miên Miên thích ." Chu Tẫn đưa câu trả lời chắc chắn.
Hứa Miên: "...?"
Hứa Miên kinh hãi: "Cậu lấy kết luận đó từ ?"
Chẳng họ đang chơi kịch bản kim chủ b.a.o n.u.ô.i .
Tại biến thành văn học thuần ái thế .
Từ miệng một như Chu Tẫn thốt hai chữ thích, thật kỳ lạ.
Trong nguyên tác, Chu Tẫn cả đời cô độc, đừng là thích ai, ước chừng đến cả hai chữ thích thế nào cũng chẳng .
Hứa Miên Chu Tẫn một cái, thêm cái nữa.
Vành tai dần dần đỏ bừng lên.
Chu Tẫn: "Miên Miên thích đàn ông khác, nuôi đàn ông khác, chỉ nuôi mỗi , chính là thích ."
Nghe vẻ lý.
Hứa Miên suýt thì thuyết phục.
Phía đối diện Mã Lâm vẫn đang cùng Phùng Khiêm thảo luận về xếp thứ hai chuyên ngành.
Mã Lâm: "Lâm Quyện đúng là tính thật, cũng khá , đến cả mà cũng sẵn lòng dạy."
Phùng Khiêm: "Cậu ý gì hả, thành tích của tệ đến mức đó?"
"Ý tớ là đầu óc nhạy lắm mà." Mã Lâm khoác vai Phùng Khiêm một cách em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-169.html.]
Hứa Miên loáng thoáng, kịp phản ứng gì, chỉ cảm thấy cái tên Lâm Quyện quen tai, Chu Tẫn sờ đùi , còn sờ từ phía lên, sờ từ chỗ Hứa Miên sợ nhột nhất mà sờ .
Hứa Miên suýt thì nhảy dựng lên, hạ thấp giọng: "Cậu làm cái gì đấy!"
"Quyến rũ trai." Chu Tẫn lời mà mặt đỏ chút nào.
là đồ biến thái ngầm c.h.ế.t .
Hứa Miên: "?"
Có ai quyến rũ trong cái cảnh như hả.
Hứa Miên dùng giọng siêu siêu siêu nhỏ mắng : "Đồ liêm sỉ!"
Chu Tẫn dường như thấy, vẫn tiếp tục .
"Không cho phép trai đàn ông khác, cũng cho phép trai nhắc đến đàn ông khác."
Sự chiếm hữu vô cùng mạnh mẽ, còn biến thái nữa.
Hứa Miên cảm thấy chân nóng ran, tai cũng nóng bừng.
Chu Tẫn đúng là dầu muối ăn, chỉ giỏi tiễn đưa mấy cái kịch bản văn học ngụy em trá hình đầu .
"Tớ đói ." Bụng Hứa Miên sớm kêu lên ùng ục. Mấy ngày ở bệnh viện, ăn gì Chu Tẫn ăn nấy, kết quả là ép ăn theo chế độ thanh đạm của bệnh, giờ khó khăn lắm mới ăn món khác.
Hứa Miên phớt lờ lời Chu Tẫn , dán chặt mắt miếng thịt trong nồi. Cậu cố ý đ.á.n.h trống lảng, Chu Tẫn nhận . Anh khẽ "ừ" một tiếng, bắt đầu gắp thịt bát .
Phùng Khiêm vốn dĩ vẫn đang đối đầu với Mã Lâm. Chỉ thông minh của chẳng vấn đề gì, dựa mà bảo não ? Thấy Chu Tẫn cứ gắp hết thịt bát , bắt đầu mỉa mai: "Làm tự tư tự lợi như thế!"
Chu Tẫn liếc cũng chẳng thèm liếc , coi như khí.
Phùng Khiêm cuống lên: "Cậu cũng để cho Hứa..."
Thế trố mắt Chu Tẫn bưng cả bát thịt đầy ắp đặt mặt Hứa Miên, đó cầm lấy cái bát trống của Hứa Miên để tiếp tục gắp thịt. Động tác vô cùng thuần thục.
Phùng Khiêm: "..."
Đây là thiếu gia kiểu gì mà cần hầu hạ đến mức ? Mà trông bộ dạng của Chu Tẫn, hầu hạ còn vẻ đắc ý, thuận tay nữa chứ. Phùng Khiêm cảm thấy tam quan của chấn động mạnh. Dù thì khi yêu cũng làm đến mức , cho dù đối phương là Hứa Miên chăng nữa. Yêu đương là hai bình đẳng, dựa mà một làm đầy tớ cho ?
Mã Lâm với vẻ mặt thấu hồng trần, bủn xỉn gắp cho Phùng Khiêm một mẩu thịt vụn còn sót : "Giờ tại bảo não ?"
Tự nhiên cứ thích tìm cảm giác tồn tại mặt em làm gì! là chẳng chút tinh tế nào!
Phùng Khiêm: "..."
"Tôi thấy não là Chu Tẫn mới đúng." Phùng Khiêm sang Hứa Miên.
Khi Hứa Miên ăn đồ ăn, hai má sẽ phồng lên, rõ ràng đôi tai xù lông nhưng làm Phùng Khiêm nhớ đến con mèo Ragdoll mà dì nuôi. Vừa quý phái, kiêu kỳ đáng yêu, hễ ăn món thích là cái đuôi sẽ dựng lên. Hứa Miên đuôi, nhưng hình như... là thật.
Phùng Khiêm: "..." Tôi thấy não cũng hỏng luôn , thế mà cảm thấy Chu Tẫn làm đúng. Chu Tẫn chính là nên làm đầy tớ cho Hứa Miên. Cũng may là từ bỏ việc theo đuổi Hứa Miên, nếu chẳng lẽ cạnh tranh vị trí "đầy tớ" với Chu Tẫn ?
Phùng Khiêm bắt đầu điên cuồng uống rượu, chẳng cần Mã Lâm khuyên.
Hứa Miên phát hiện Phùng Khiêm gì bất thường, chỉ phát hiện Chu Tẫn gì đó . Dưới gầm bàn, Chu Tẫn nhéo đùi nữa, mà bắt đầu áp chân chân . Người dán lấy thì thôi , chân thì áp cái gì mà áp?
Trong miệng Hứa Miên là thịt, nên lời, chỉ thể trừng mắt . Trốn cũng chẳng chỗ mà trốn, động đậy mạnh một cái là lật cả nồi lẩu mất. Cậu qua, Chu Tẫn lập tức rũ mắt: "Miên Miên giận ?"
Phải! Giận !
Có nhà ai t.ử tế ăn lẩu mà cứ nhéo đùi áp chân thế ? Người tưởng chúng là một đôi tình nhân thật sự đấy.
Hứa Miên: "Không ."
"Là vì cho Miên Miên đàn ông khác ?" Chu Tẫn tự một , giống như một đứa trẻ sai làm hỏng chuyện, giọng thấp hèn, trông đáng thương: "Miên Miên ai thì đó."
Vừa nãy như ! Giờ gọi trai nữa ?
Hứa Miên sắt đá thèm . Cứ hễ là mủi lòng. Mà hễ mủi lòng là cho cơ hội đằng chân lân đằng đầu. Hôm nay là nhéo đùi, là nhéo chỗ nào? là đồ liêm sỉ!
Hứa Miên gì, Chu Tẫn thì nhiều, cũng chẳng ăn mấy, cứ thế lấn sát Hứa Miên, ghé sát tai : "Miên Miên giận thì thể giẫm ."
Hứa Miên: "?" Lại nhảm cái gì thế? Giẫm chỗ nào? Cậu định để tớ giẫm lên đùi giữa thanh thiên bạch nhật ? Cậu cần mặt mũi chứ tớ thì cần!