Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 161

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:13:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Làm ơn đừng tự luyến nữa." Hứa Miên chặn họng Chu Tẫn , nhưng vì mua cơm nên chẳng gì để chặn, đành cướp lấy hai chiếc áo trong tay để so sánh.

Lúc lấy đồ chẳng để ý.

Giờ kỹ .

Cứu mạng, chúng nó giống y như đúc thế .

Chả trách lúc thanh toán, chị nhân viên cửa hàng bằng ánh mắt trong sáng cho lắm.

Cậu còn tưởng là do mua quá nhiều đồ.

Hứa Miên: "..."

Hứa Miên đặt hai chiếc đó xuống, bới mấy cái khác.

Lại là hai chiếc giống hệt , chỉ khác mỗi kích cỡ.

Lại một cặp nữa.

Vẫn thế.

Được , cái thì khác, một cái mũ, một cái .

Thật tuyệt vọng.

Thứ duy nhất đồ đôi chính là mấy món Hứa Miên mua riêng cho mua cho Chu Tẫn.

Hứa Miên đanh mặt : "Tớ mang trả đây."

Sau đó sẽ sang tiệm khác mua từ đầu.

Sớm thế mua tất cả ở cùng một chỗ.

"Tôi quần áo để mặc." Chu Tẫn hiện tại đang mặc đồ bệnh nhân.

Quần áo cũ của dính máu, còn bác sĩ dùng kéo cắt bỏ .

Chẳng vẫn còn đồ cũ .

mấy bộ đó mặc bao nhiêu năm, áo len đều xù lông hết cả .

Hứa Miên chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên thấy Chu Tẫn đang trưng bộ mặt lạnh lùng chằm chằm đống quần áo mới.

"Đẹp mà." Chu Tẫn thấp giọng.

"Miên Miên trả thì cứ trả ."

Giọng điệu của Chu Tẫn chẳng chút gợn sóng nào.

Vậy mà Hứa Miên một bầu trời chua xót.

Đáng thương thật sự.

Cứ làm như là hạng tra nam nào đó bằng.

Cái loại tra nam đến cả quần áo cũng cho mặc .

Hứa Miên chọc chọc cánh tay Chu Tẫn: "Tớ sẽ mua bộ mới cho ."

Thế chứ gì.

"Miên Miên mặc cái cũng lắm." Chu Tẫn chẳng thèm ngẩng đầu lên, mắt vẫn dán chặt đống đồ.

Hứa Miên: "Tớ còn mặc, ."

"Miên Miên mặc gì cũng ." Chu Tẫn mắt rời nửa phân, "Mặc màu trắng càng hơn."

Hứa Miên: "."

Đừng tưởng tớ tớ mua đồ mới nhé.

Rốt cuộc là ai mới là mặc đồ đôi hả.

Hứa Miên đanh mặt, im lặng chẳng buồn nữa.

Cũng chẳng thèm Chu Tẫn luôn.

Chu Tẫn cúi đầu, vẫn còn quấn nẹp gỗ, dáng cao lớn của mặc bộ đồ bệnh nhân trông lọt thỏm, lỏng lẻo vô cùng, sắc mặt cũng trắng bệch.

Trông đáng thương cực kỳ.

Chu Tẫn kêu đau, bác sĩ cũng cho uống t.h.u.ố.c giảm đau.

Hứa Miên yêu cầu kê đơn, mà bác sĩ nhất quyết đòi theo ý nguyện của bệnh nhân mới .

Ý nguyện của nhà bệnh nhân là ý nguyện chắc!

"Không mua đồ mới nữa." Hứa Miên bực bội.

Sao thể mềm lòng đến thế cơ chứ.

Cứ hễ thấy Chu Tẫn đáng thương là mềm lòng.

Đáng lẽ lấy đồ ăn chặn họng , để khỏi năng gì nữa mới đúng.

"Tôi mặc quần áo mới." Chu Tẫn ôm khư khư đống đồ mới chịu buông tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-161.html.]

Hứa Miên: "..."

"Cậu đừng nước lấn tới." Hứa Miên liếc đống quần áo hung hăng lườm Chu Tẫn: "Bây giờ tự mặc đống chắc?"

Trên Chu Tẫn còn đang quấn nẹp, nửa vốn chẳng linh hoạt gì, chi đến chuyện tự mặc quần áo.

Hứa Miên cảm thấy giơ tay lên thôi cũng trầy trật .

Tất nhiên là tạm thời quên mất việc cái tên nãy còn sống c.h.ế.t tóm lấy tay , vùi đầu cổ nhất quyết chịu dậy.

"Được." Chu Tẫn trả lời dứt khoát.

Hứa Miên cũng chẳng buồn thêm gì nữa.

thì cần giúp là .

Hứa Miên "ồ" một tiếng, Chu Tẫn liền ôm quần áo mới xuống giường, bóng dáng hề mảnh khảnh tiến về phía nhà vệ sinh.

Bạn nữ giường bên cạnh đang chơi game cùng bạn trai, cả hai đeo tai nên đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, chỉ thỉnh thoảng thốt một hai câu quốc hồn quốc túy.

Giữa những câu quốc hồn quốc túy đó đột nhiên xen lẫn một tiếng "bộp" thanh thúy.

Hình như là thứ gì đó rơi xuống đất.

Phát từ phía nhà vệ sinh.

Hứa Miên vẫn đang xem trưa nay ăn gì, đồ ăn giao tận nơi quanh đây ăn bao giờ, món nào cũng thấy thử.

Nghe thấy tiếng động, giật b.ắ.n , vội vàng chạy đến gõ cửa nhà vệ sinh.

"Chu Tẫn?" Bên trong động tĩnh gì.

Hứa Miên gõ: "Sao thế?"

Vẫn yên lặng động tĩnh gì.

Hứa Miên bắt đầu cuống lên: "Cậu mà lên tiếng là tớ xông đấy!"

Vừa định vặn nắm cửa thì cửa mở từ bên trong.

Tóc Chu Tẫn ướt nhẹp, nước nhỏ tong tỏng xuống, bộ đồ bệnh nhân cũng ướt một mảng lớn.

"Tôi tắm." Chu Tẫn cúi đầu giải thích, trông như đứa trẻ làm sai chuyện.

Hứa Miên trong, chỉ thấy cái chậu mới mua đang lăn lóc sàn.

May mà Chu Tẫn ngã đất.

Hứa Miên thở phào nhẹ nhõm: "Không tiện thì đừng tắm nữa."

Chu Tẫn bây giờ đến sinh hoạt bình thường còn khó khăn.

Chu Tẫn rũ mắt, giọng thấp: "Bẩn lắm."

"Miên Miên thể giúp tắm ." Chu Tẫn hạ giọng khép nép, giống như đang cầu xin.

Rốt cuộc là ai chê bẩn hả!

Nằm viện vài ngày tắm chẳng bình thường ! Có hôi hám gì !

Đầu Hứa Miên đau nhức, nghi ngờ Chu Tẫn đang đào hố chờ nhảy , vô thức lùi hai bước, đầy cảnh giác.

Chu Tẫn định đóng cửa : "Không cũng , tự tắm."

Anh đưa tay kéo cái cổ áo đang ướt sũng, giơ một tay lên như cởi áo .

Chỉ là lúc giơ tay, chân mày nhíu chặt , vẻ đau.

Giơ hai giây, buông xuống.

Đôi lông mày vẫn thắt thật chặt.

Cậu mà, làm gì ai mà đau cơ chứ.

Hứa Miên đành bấm bụng bảo: "Tớ chỉ gội đầu cho thôi đấy."

"Được." Chu Tẫn như chỉ chờ câu , lập tức mở toang cửa .

Đột nhiên cảm giác như trúng kế .

Mắt Hứa Miên bắt đầu thấy đau.

Cửa đóng , Chu Tẫn thản nhiên cởi cúc áo ngay mặt .

Hứa Miên: "."

Rõ ràng là vẫn tự cởi cúc cơ mà, lúc nãy cứ cố tình giơ tay làm gì .

Mí mắt Hứa Miên giật liên hồi, loay hoay tìm dầu gội đầu, dầu gội còn thấy , đầu thì Chu Tẫn t.h.o.á.t y xong xuôi, thậm chí còn vắt sẵn cả khăn mặt.

Hứa Miên càng thêm cảnh giác: "Làm gì đấy?"

"Sau lưng lau tới ." Chu Tẫn xoay .

"Tớ là sẽ lau cho ." Hứa Miên đanh mặt đón lấy chiếc khăn nóng.

Hai chúng rốt cuộc ai mới là kim chủ đây hả?

Hứa Miên vẫn nhẫn nhục chịu khó bắt đầu lau lưng cho Chu Tẫn.

Loading...