Nhất thời nhịn , Hứa Miên chủ động xoa xoa mặt .
Như nhận tín hiệu nào đó, Chu Tẫn nghiêng đầu, hôn lên môi Hứa Miên.
Rất dè dặt, hôn một cái liền tách , Chu Tẫn còn cẩn thận hỏi: “Có ?”
Lời từ chối chẳng tài nào thốt nổi, cho đến khi Chu Tẫn hôn thật chặt, đầu lưỡi quấn lấy hôn tới tấp, cái não đang mụ mẫm của Hứa Miên mới đột nhiên tỉnh táo .
Chu Tẫn rõ ràng là đang gài bẫy !!
Lúc ở chợ hoa cỏ thì công khai giở trò lưu manh, còn nắm chân giẫm loạn xạ, giờ ở đây tỏ vẻ dè dặt, nhún nhường cam chịu.
Diễn cho ai xem chứ.
Diễn cho xem đúng .
Hứa Miên c.h.ế.t lặng.
Trong sự c.h.ế.t lặng đó, Hứa Miên đáp nụ hôn, còn đưa tay trong áo Chu Tẫn.
Dù cũng hôn , sờ thì chẳng thiệt quá .
Dù chuyện quá đáng hơn cũng làm .
Chỉ là sờ múi bụng thôi thì .
Vừa mới chạm cơ bụng của Chu Tẫn, khối cơ lòng bàn tay bỗng căng cứng, nhịp thở của cũng đổi.
Phản ứng lớn ?
Trước đây Chu Tẫn thế .
Hứa Miên chớp mắt, đôi mắt tự chủ mà xuống .
Không thấy gì cả, chỉ thấy vạt áo vén lên, dường như chỗ nào đó bình thường.
Hình như là... vết bầm?
Hứa Miên ngẩn , Chu Tẫn bỗng buông môi , dừng vùi mặt hõm cổ , vặn che khuất tầm mắt .
Tay Hứa Miên vẫn còn trong áo Chu Tẫn, theo ký ức tìm đến chỗ dường như vết bầm đó.
Cơ thể Chu Tẫn quả nhiên càng căng cứng hơn.
Tâm trí Hứa Miên cũng thắt theo, kịp gì thì Chu Tẫn thở dốc bên tai : “Miên Miên đang sờ đấy.”
Chu Tẫn , dắt tay Hứa Miên sờ ngược lên .
Dường như là cho chạm chỗ đó.
Hứa Miên còn là Hứa Miên đây kẻ chẳng chịu nổi một chút cám dỗ nào nữa , bây giờ là một Hứa Miên từng kinh qua thực chiến, chút mê hoặc căn bản thể xoay chuyển .
Hứa Miên gỡ bàn tay còn của Chu Tẫn đang đặt m.ô.n.g : “Cậu thương ?”
Ánh mắt Chu Tẫn khẽ động: “Ừm, lúc bê đồ cẩn thận va trúng.”
Chu Tẫn chẳng hề giấu giếm chút nào, nhưng Hứa Miên vẫn thấy kỳ lạ.
Tại thương ở bụng cơ chứ.
Chu Tẫn là chịu đau giỏi như thế, đầu gối thương nặng mà cũng rên một tiếng.
Mà cho dù chịu nổi nữa, cũng sẽ đường hoàng kêu đau ngay mặt .
Căn bản sẽ chuyện âm thầm chịu đựng mà cho , để chạm nhẹ một cái phản ứng lớn đến mức .
Nhiệt độ đột ngột hạ xuống, Hứa Miên sờ chỗ đó để xác nhận điều gì.
Chu Tẫn cứ thế dụi loạn cổ : “Đau lắm.”
“Miên Miên hôn một cái là hết đau ngay.”
Hứa Miên: “...”
Đủ nhé, đừng ép tớ c.h.ử.i lúc .
“Thật sự đau mà.” Chu Tẫn dụi chủ động dắt tay Hứa Miên chạm chỗ thương của , tuyệt nhiên nhắc đến việc tại thương, chỉ luôn miệng kêu đau.
Cứ như là giả vờ .
Y hệt cái bộ dạng giả vờ đau lúc .
Hứa Miên cẩn thận chạm mảng bầm tím , cứ chạm một cái, Chu Tẫn dụi cổ một cái.
Giống như một chú ch.ó nhỏ bắt nạt ở bên ngoài đang tìm kiếm sự an ủi .
Thật đáng thương.
Hứa Miên nhắm mắt , một hồi lâu mới hôn nhẹ lên tai Chu Tẫn.
Chu Tẫn dụi thêm cái nữa: “Đau.”
Hứa Miên hôn thêm cái nữa.
Chu Tẫn: “Vẫn khỏi.”
Hứa Miên: “...”
“Cậu đừng mà đằng chân lân đằng đầu.” Hứa Miên nghiến răng nghiến lợi, rút bàn tay đang đặt ở cạp quần Chu Tẫn .
Chẳng hôn một cái là khỏi , dắt tay thọc trong quần là cái kiểu gì hả!
Lúc Hứa Miên mang theo một nóng về đến nhà, trong nhà chỉ mỗi Hứa Minh ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-150.html.]
Hứa Minh đang ở phòng khách uống cà phê, lúc Hứa Miên ngang qua gọi ông một tiếng "Ba".
Mí mắt Hứa Minh khẽ động, ánh mắt đặt Hứa Miên.
Quần áo bẩn thỉu còn xộc xệch, đầu tóc cũng rối bù, khăn quàng cổ lúc cũng biến mất, mũ cũng chẳng thấy .
Hứa Minh: “...”
Ông đúng là nên ở phòng khách mà.
Chả trách vợ ông dạo ban ngày chẳng mấy khi ở nhà.
Hứa Minh bưng tách cà phê dậy, con trai thêm nữa.
Hứa Miên khi gọi ông một tiếng thì coi như hiện diện, tự thẳng lên lầu.
Đi nửa đường, cúi đầu điện thoại.
Chu Tẫn gửi ảnh cho .
Còn gửi hẳn hai tấm.
Một tấm là ảnh đội mũ quàng khăn của , chỉ lộ mỗi đôi mắt.
Mũ và khăn của Hứa Miên sắp biến hết thành đồ của Chu Tẫn tới nơi .
Tấm còn là ảnh Chu Tẫn vén áo lên, lộ vết bầm tím ở bụng.
Chu Tẫn: [Đau lắm]
Đủ nhé, bằng miệng đủ còn bắt tận mắt mới chịu đúng .
Sao hồi phát hiện Chu Tẫn giỏi bán t.h.ả.m như thế nhỉ.
Mí mắt Hứa Miên giật liên hồi: [Tớ bác sĩ !]
Chu Tẫn: [Chẳng Miên Miên sắp trở thành bác sĩ ]
Chu Tẫn: [Bác sĩ Hứa]
Hứa Miên: “...”
Biết thế chẳng thèm sớm cho Chu Tẫn chuyện chuyển chuyên ngành .
Ngoài Đại Tây và Hứa Minh , cũng chỉ Chu Tẫn chuyện chuyển chuyên ngành thành công.
Hứa Miên vốn định thèm để ý đến , nhưng một lúc nhấp tấm ảnh thương mà Chu Tẫn gửi tới.
Hôm qua theo Chu Tẫn, Chu Tẫn hề chậu hoa rơi trúng.
Hôm nay cũng .
Vết bầm trông còn mới.
Hơn nữa cho dù rơi trúng thật, thì cũng chẳng thể nào trúng ngay bụng .
Suy nghĩ hồi lâu, Hứa Miên nhắn tin cho bác sĩ riêng của nhà họ Hứa, gửi tấm ảnh của Chu Tẫn qua.
Bác sĩ trả lời nhanh: [Cậu chủ , già cả , chúng làm nghề chỉ bán nghệ chứ bán . Tuy rằng chủ thực sự trai, nhưng cũng đạo đức nghề nghiệp của mà.]
Hứa Miên: [?]
Hứa Miên: [Đây là .]
Cậu mà trông giống kiểu thể luyện múi bụng như thế !
Bụng còn một lớp mỡ mềm xèo là thấy mãn nguyện lắm nhé!
Bác sĩ: [À , hèn gì cứ thắc mắc xương cốt chủ tự dưng to thế, trông khung xương cũng chẳng giống với chiều cao của chủ chút nào.]
Đủ nhé.
Bình thường chẳng thấy ông thiếu tinh tế thế nhỉ.
Ông cũng giống Mã Lâm, nếu chuyện thì nhất đừng .
Hứa Miên: [Tôi hỏi ông, vết bầm thể là do mà ?]
Bác sĩ: [Tôi chỉ là bác sĩ, máy X-quang cũng chẳng camera giám sát .]
Bác sĩ thu hồi một tin nhắn.
Bác sĩ: [Trông giống như đ.á.n.h đấy chủ.]
Bác sĩ: [Cần hỗ trợ xử lý ? Bây giờ đang ở quê, về chắc mất ba tiếng đấy chủ.]
Hứa Miên: [Bị đ.á.n.h từ lúc nào?]
Bác sĩ: [Tôi camera giám sát.]
Bác sĩ thu hồi một tin nhắn.
Bác sĩ: [Trông vẻ là từ hôm qua.]
Hứa Miên chớp chớp mắt.
Tối qua khi Chu Tẫn từ chợ hoa cỏ về nhà thì Hứa Miên cũng về nhà luôn.
Chắc chắn đ.á.n.h ở chợ hoa.
Vậy là Chu Tẫn đ.á.n.h khi tan làm.
Chu Tẫn xảy xung đột với ai ?
Hứa Miên sực nhớ tới Lâm Giác.