Hứa Miên rúc sâu trong chăn, tay chân cuống quýt, mặt đỏ bừng như gấc chín.
Ngại quá, đây làm thêm nghề chăm sóc khách hàng nên quen tay. May mà đối diện là Chu Tẫn, ít nhất cũng hiểu rõ bản tính của nguyên chủ cho lắm. mà, vẫn cố duy trì thiết lập nhân vật một chút.
Hứa Miên: ?
Hứa Miên: Có vấn đề gì ?
Hứa Miên: Dù cũng nhịn, gửi mỗi dấu hỏi chấm.
Thế chắc là... nhỉ? Có hung dữ quá ?
Đợi một lúc lâu, Chu Tẫn vẫn hồi âm. Hứa Miên bắt đầu thấy da đầu tê rần, đành đ.á.n.h liều thúc giục.
Hứa Miên: Sao gì?
Hứa Miên: Cấm trả lời tin nhắn.
Cũng tán gẫu gì với Chu Tẫn, chủ yếu là vì gánh vác trách nhiệm của nguyên chủ thì luôn xác nhận xem Chu Tẫn tổn thương gì thêm . Chứ nhỡ Chu Tẫn đổ hết nợ nần lên đầu thì làm . Chỉ nghĩ thôi thấy sắp hói cả đầu .
May mà đầy nửa phút , Chu Tẫn cuối cùng cũng nhắn một câu: Không vấn đề gì.
là đàn ông lạnh lùng.
Hứa Miên âm thầm cảm thán trong lòng, thò nửa cái đầu khỏi chăn hít lấy hít để mấy ngụm khí trong lành mới gõ tiếp: Cậu uống rượu ?
Chu Tẫn trả lời ngay tắp lự: ?
Thôi bỏ . Thích gửi dấu hỏi thì cứ gửi . Dù đàn ông cũng là sinh vật giỏi hứa lèo, hứa nuốt lời là chuyện thường tình của mấy lão mà.
Hứa Miên: Ngày mai thể dự tiệc sinh nhật bạn cùng ?
Hứa Miên: Cậu cần làm gì cả, chỉ là lúc ép uống thì đỡ hộ vài ly là .
Cũng cứ nhất thiết mang theo Chu Tẫn. Nếu thể, thà cả năm gặp mặt, cứ đều đặn chuyển tiền cho Chu Tẫn rảnh nợ hơn . Ngặt nỗi nguyên chủ chẳng để yên chút nào, còn để cho cả một đống hỗn độn.
Tiệc sinh nhật của bạn nguyên chủ ngày mai là một đống hỗn độn như thế.
Bữa tiệc nguyên chủ nhận lời từ lâu. Lúc Hứa Miên từ hội sở về căn hộ của nguyên chủ, thấy món quà mà nguyên chủ mua cho đối phương, một chiếc đồng hồ đắt tiền vứt lăn lóc ngay sàn ở cửa .
Hứa Miên thực lòng . , tối qua nhắc chuyện trong nhóm , Hứa Miên cũng chẳng rõ quan hệ giữa nguyên chủ và bạn rốt cuộc . Cậu mà đột ngột thất hẹn, khiến sinh nghi.
Mà nguyên chủ ngày thường uống rượu như nước lã, huống chi là trong mấy dịp thế . Còn Hứa Miên thì ? Hứa Miên chính là một con gà con từng đụng đến một giọt cồn. Cậu cũng chẳng cái tửu lượng nghìn ly say của nguyên chủ truyền cho nữa.
Cơ mà bảo đại phản diện đỡ rượu cho thì đúng là chút dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-15.html.]
Thấy Chu Tẫn mãi trả lời, Hứa Miên do dự một chút nhắn thêm: Nếu uống rượu thì thôi ...
"Thì thôi " nghĩa là ?
Cũng đúng thôi.
Một vị thiếu gia như Hứa Miên, hạng nào mà chẳng ? Chẳng lẽ thiếu đàn ông cùng đến tiệc sinh nhật ?
Những năm qua, Chu Tẫn luôn dựa việc làm thêm đủ thứ nghề để nuôi sống bản . Anh sống ở tầng đáy xã hội, ngay cả trường cấp ba cũng là ngôi trường lạc hậu nhất, căn bản từng tiếp xúc với những thuộc tầng lớp như Hứa Miên.
Trước khi cưỡng ép bắt phòng bao, Chu Tẫn thực sự Hứa Miên là ai. qua vài lời bàn tán của đám , qua phong thái của Hứa Miên, và qua những câu chuyện phiếm của đám phục vụ, Chu Tẫn nhanh chóng hiểu .
Hứa Miên chính là một loại rác rưởi của giới thượng lưu hơn kém.
Một loại rác rưởi vẻ ngoài xinh .
Mà chính cũng là rác rưởi. Bởi vì tiền bạc, vì quyền lực, vì hy vọng sống tiếp mà đồng ý ở bên cạnh loại rác rưởi .
Thế nhưng. Sao thể nghĩ rằng một như Hứa Miên sẽ chỉ một cơ chứ?
Chu Tẫn bên mép giường, những ngón tay cầm điện thoại dần trắng bệch , đột ngột buông lỏng.
Chu Tẫn: Biết uống rượu.
Anh thực hiện nghĩa vụ của cái phận mà Hứa Miên định sẵn cho . Chỉ là, xưa nay từng nợ ai cái gì. Dù rằng, e là Hứa Miên chỉ ý định đơn giản là bắt đỡ rượu, cũng thể ngó lơ bất kỳ món đồ nào mà Hứa Miên gửi đến căn phòng . Cho dù chẳng hề cần đến chúng.
Ở phía bên , Hứa Miên vẫn đang vò đầu bứt tai. Nếu Chu Tẫn thể đỡ rượu cho , là giả vờ bệnh quách cho ? Không , giả bệnh thì lộ liễu quá. Hay là tắm nước lạnh thử xem?
Hứa Miên vốn sợ lạnh, đây lúc nghèo khó, giữa mùa đông còn từng tắm nước lạnh, cùng lắm là xong xuôi thì cảm nhẹ một chút. Chẳng cái hình mảnh khảnh của nguyên chủ chịu nổi lăn bệnh nặng. Thế thì đúng là lợi bất cập hại.
Tối qua ngủ ở căn hộ riêng của nguyên chủ, lúc về thấy giấy báo nhập học đại học. Nói nhỉ, cũng chẳng mấy bất ngờ, chuyên ngành của nguyên chủ là Tài chính. Còn là... bỏ tiền mới mua suất . So với khoa Y của Hứa Miên đây đúng là một trời một vực.
Tuy nhiên, hôm qua Hứa Miên tra thử, trường đại học của nguyên chủ cũng ngành Y, chỉ là chuyển sang đó thì khó khăn một chút. Hứa Miên cảm thấy, bản nỗ lực một chút thì vẫn khả năng. Lỡ thì .
Dù hiện tại còn là chính đây, nhưng vết xe đổ của nguyên chủ. Mà đại học chính là bước ngoặt của cuộc đời. Nói cách khác, thứ đều thể xảy ! Cho dù làm vài hành động OOC, cũng thể giải thích là lên đại học tầm mắt mở mang, tư tưởng đổi nên bắt đầu cầu tiến.
một điểm quan trọng là, còn một tuần nữa đại học sẽ khai giảng. Cậu thể thực sự đổ bệnh nặng . Cậu cũng chẳng tìm ai ngoài Chu Tẫn để đỡ rượu hộ. Đám bạn của nguyên chủ đều quá hiểu , còn những quen... thì thôi bỏ .
Ngay lúc Hứa Miên đang sầu đến sắp hói đầu, tin nhắn của Chu Tẫn cuối cùng cũng chậm chạp gửi tới.
Chu Tẫn: Biết uống rượu.
"Biết uống rượu" nghĩa là nhỉ?
Có đúng là ý đó nhỉ?