Điện thoại rung lên trong bóng tối, Chu Tẫn cúi đầu .
Không tin nhắn của Hứa Miên.
Là tin nhắn của một đồng nghiệp cũ.
Đồng nghiệp cũ: [Anh bạn, hiện tại đang một vị trí trống, ? Một trận một nghìn, bao cả tiền t.h.u.ố.c men.]
Đôi mắt Chu Tẫn khẽ động: [Đi.]
Anh thiếu tiền, thiếu.
Ngoài việc trả nợ, còn những nơi khác cần dùng đến tiền.
"Hắt xì!" Hứa Miên xoa xoa cái mũi đang ngứa điên lên của , quanh quất.
Tiếng nhạc suýt chút nữa át tiếng hắt của .
Tóc Vàng đối diện Hứa Miên , vội vàng đưa khăn giấy và nước nóng cho : "Hứa thiếu, là chúng phòng bao nhé?"
Hứa Miên lập tức từ chối.
Cậu mùi nước hoa của ai đó nồng quá làm cho sặc thôi.
Quán bar mới mở, chia thành nhiều tầng, và Tóc Vàng đang ở tầng một, trắng là chỗ dành cho khách bình dân.
Muốn phòng bao thì chi thêm nhiều tiền.
Hứa Miên nỡ tiêu hoang.
Tiền của đều là ba cho, tiêu mấy, mà nếu tiêu thì cũng là để nuôi Chu Tẫn.
Trước Tết Tóc Vàng hẹn Hứa Miên mấy nhưng đều từ chối, giờ hết Tết sắp nhập học, hẹn nữa và Hứa Miên đồng ý.
Chủ yếu là vì đó Hứa Miên nhờ Tóc Vàng bí mật để mắt đến Lâm Giác và Ngô Vũ, thể cứ bắt làm việc mà ngó lơ .
Địa điểm là do Tóc Vàng đề xuất, ban đầu Hứa Miên định ăn quán vỉa hè, nhưng đắn đo mãi cũng theo , vì quán vỉa hè phù hợp với phận của mặt .
Tóc Vàng bảo ở đây boxing ngầm, đó là thứ mà giới nhà giàu thích xem và chơi. Qua lời mô tả của , Hứa Miên đoán chắc nguyên chủ đây cũng thích xem.
Không chỉ thích xem, còn ném tiền đó nữa.
Hứa Miên thích, cái trò đó bạo lực quá, nổi.
Hứa Miên bưng ly nước nóng nhấp từng ngụm nhỏ, Tóc Vàng cũng ý, thấy từ chối thì nhắc nữa mà chuyển sang chuyện của Lâm Giác.
Lâm Giác dạo yên phận, nghỉ lễ chỉ ở lì trong nhà, Tóc Vàng chẳng ngóng gì thêm.
" cũng thể là ông già nó giam lỏng ." Tóc Vàng chuyển giọng, "Em mấy đứa thiếu gia liên hệ với nhà họ Lâm bảo là giám đốc Lâm dạo tính khí thất thường lắm."
Giám đốc Lâm chính là ba của Lâm Giác.
Hứa Miên từng gặp .
Cậu chớp chớp mắt.
Nếu sợ Lâm Giác gây chuyện, chẳng bất cứ điều gì liên quan đến .
Hứa Miên tiếp tục nhấp từng ngụm nước nóng nhỏ, bắt đầu yên, lâu đến nơi ồn ào thế , tai và mắt đều thấy đau nhức.
Cậu tâm tư treo ngược cành cây, sofa thì mềm mà m.ô.n.g thì đau, cứ cúi đầu điện thoại suốt.
Dạo Chu Tẫn làm thêm, thường xuyên lâu mới trả lời tin nhắn.
Thấy cứ điện thoại, Tóc Vàng bắt đầu he he.
Hứa Miên: "."
Lại gì nữa đây he he.
Cười trông phát khiếp.
Tóc Vàng: "Hứa thiếu và thiếu phu nhân tình cảm mặn nồng thật đấy."
Thiếu phu nhân là ai?
Không lẽ là Chu Tẫn?
Nói mau, dạo tiểu thuyết Mary Sue nào ?
Hứa Miên ngượng đến mức ngón chân đào lỗ: "Cũng tàm tạm."
Tóc Vàng: "Hê hê hê, sinh nhật Hứa thiếu năm nay định tổ chức du thuyền, máy bay giữa biển đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-144.html.]
Sinh nhật nguyên chủ là lâu khi khai giảng, Hứa Miên sớm đám đàn em của nguyên chủ nhắc nhở .
Hứa Miên vốn nhớ sinh nhật , sinh bỏ rơi ở viện mồ côi, chẳng ai ngày sinh của cả, nhưng giờ ghi nhớ kỹ sinh nhật của nguyên chủ.
Hứa Miên càng đau đầu hơn, tùy tiện thoái thác: "Không ."
Cậu còn chẳng nghĩ tới chuyện đó.
"Chắc chắn là đón sinh nhật cùng thiếu phu nhân chứ gì? Hê hê hê, em hiểu mà, em hiểu."
Lại hiểu nữa .
Hứa Miên hổ ậm ừ cho qua chuyện, lấy cớ hết nước để đuổi Tóc Vàng cứ mở miệng là thiếu phu nhân rót nước cho .
Nếu ngắt lời, Tóc Vàng thể liên tu bất tận, mà gì thì cũng về chủ đề thiếu phu nhân cho xem.
Nhiều lời đến mức thể tin nổi.
Còn nhiều lời hơn cả Mã Lâm nữa!
Tóc Vàng , Hứa Miên liền cảm thấy bứt rứt.
Cậu thích nơi , một thấy tự nhiên, bèn cầm cái ly dáo dác xung quanh.
Nhìn một hồi thì thấy lối khu boxing ngầm mà Tóc Vàng nhắc tới.
Chỗ Hứa Miên chọn là góc khuất, mà lối cũng ở góc khuất luôn.
Hứa Miên sang phía đó, thấy mấy gã đô con cơ bắp bóng loáng bước từ lối .
Không bọn họ bôi cái thứ gì lên mà chói cả mắt.
Hứa Miên che mắt , qua kẽ tay thấy đang lù lù bàn .
Người chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, lộ những khối cơ bắp tập luyện , Hứa Miên từ từ ngẩng đầu lên.
Đối phương mỉm , cúi chào Hứa Miên một cách lịch thiệp: "Chào em, trai xinh , vinh dự mời em một ly ?"
Cánh mũi Hứa Miên khẽ động đậy.
Cậu ngửi thấy mùi của đồng loại.
Mà cũng chẳng cần ngửi.
Cách chuyện nồng nặc mùi gay .
Chẳng giống Chu Tẫn chút nào, trông thì rõ là trai thẳng nhưng thực chất là bóng kín, thích quấn quýt với một đàn ông như .
"Anh chỉ mời uống ly rượu thôi mà, đừng đ.á.n.h đấy nhé!" Ở lối boxing ngầm, Khổng Vũ đồng nghiệp cũ của Chu Tẫn đang chạy hớt hải đuổi theo lưng .
Chu Tẫn đ.á.n.h boxing ở hầm, từ đến nay từng lộ mặt. Hôm nay chẳng chuyện gì, một đàn ông trung niên cứ nhất định đòi tìm Chu Tẫn uống rượu.
Chu Tẫn trực tiếp coi đó như khí.
Khổng Vũ vẫn yên tâm, tính khí của Chu Tẫn dám chắc, mà cái ông chú trung niên trông cũng chẳng hạng t.ử tế gì.
Anh sợ đối phương đeo bám, càng sợ Chu Tẫn nổi khùng lên là đ.ấ.m luôn.
Chu Tẫn thắng mấy trận , kiếm ít, đ.á.n.h tiếp thì còn kiếm nữa, nếu thật sự đ.á.n.h thì nơi chứa .
Khổng Vũ mới một nửa, Chu Tẫn đột nhiên khựng .
Tầng một đông , bình thường Chu Tẫn lối hầm, hôm nay Khổng Vũ sợ ông chú biến thái trung niên chặn đường ở lối hầm nên mới bảo Chu Tẫn lối .
Đôi mắt Chu Tẫn lớp mặt nạ chằm chằm Hứa Miên đang trong góc. Anh kéo lớp áo để che những vết thương đang lộ , sang gã đàn ông đang mời rượu Hứa Miên.
Khổng Vũ cạnh Chu Tẫn đột nhiên cảm thấy lạnh toát cả .
Chu Tẫn đó, nửa hình chìm trong ánh sáng, nửa còn lẩn khuất trong bóng tối, đến mức chẳng thấy nổi cả bóng của .
Trông cứ như một bóng ma .
Sao mà đáng sợ đến thế .
Hứa Miên nhận rượu của đồng loại.
Cậu bây giờ đang bóng ma tâm lý với đồng loại, đặc biệt là kiểu đàn ông phong phanh giữa chốn đông thế . Cơ bắp chẳng bằng Chu Tẫn mà còn bày đặt cởi trần, cửa quyến rũ , ?
Hứa Miên lắc đầu: "Tôi dị ứng cồn."
Dị ứng cồn mà còn bar. Người bình thường qua là ngay đây là lời từ chối thẳng thừng.
Khổ nỗi gã cơ bắp cởi trần giả vờ như hiểu: "Vậy em uống gì nào? Ở đây cũng nước trái cây mà, nước ép đào thì ? Tôi thấy nó cực kỳ hợp với em luôn, hồng mềm mại, quá mất."
Hứa Miên: "..."