Hứa Miên bây giờ là một Hứa Miên mùi đời, qua là ngay Chu Tẫn đang điểm đúng.
Cậu thẹn thùng c.h.ế.t, chân cũng dám cử động loạn, chỉ thể gượng gạo chuyển chủ đề: "... Cậu tỉnh ."
Lần đến lượt Chu Tẫn giống như tỉnh ngủ, đầu cứ cọ cọ bên tai Hứa Miên, còn thấp giọng ngừng gọi : "Miên Miên."
Chu Tẫn chỉ gọi, mà còn hôn lên tai .
Lại dùng cái chiêu để thử thách lòng đúng .
Tai Hứa Miên đỏ bừng, mặt cũng đỏ lựng, lí nhí ừ một tiếng, do dự một chút đặt tay lên cơ bụng của Chu Tẫn.
Lại thử dò dẫm xuống .
Cảm nhận rõ ràng cơ bắp của Chu Tẫn căng cứng, cơ bắp của Hứa Miên cũng căng theo.
Hứa Miên bao giờ làm chuyện cho ai khác, ngày hôm qua cũng luôn là Chu Tẫn làm cho , còn chẳng Chu Tẫn tự giải quyết thế nào.
bây giờ Chu Tẫn cứ liên tục gọi tên , còn cọ tới cọ lui, Hứa Miên mủi lòng .
Cậu thể bỏ mặc Chu Tẫn quản .
Ngón chân Hứa Miên cuộn tròn , nhắm mắt dám , tay còn kịp chạm Chu Tẫn chặn giữa đường.
Chu Tẫn kéo tay , hôn lên cổ , môi chạm da thịt mà thì thầm: "Miên Miên giúp ."
Đủ thể im miệng hả!
Ai đó đến khâu miệng Chu Tẫn giùm với!
Hứa Miên đ.á.n.h liều dùng môi chặn miệng Chu Tẫn , thoát khỏi tay để tiếp tục thăm dò.
Bình thường Chu Tẫn ít là thế, mà lúc chẳng cách nào chặn cái miệng cả.
Vừa gọi "Miên Miên", thoải mái, còn khen kỹ thuật của .
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên thì kỹ thuật gì cơ chứ, là làm loạn cả lên thôi, giữa chừng Chu Tẫn còn giúp , khiến tay chẳng còn chút sức lực nào, sắp chuột rút đến nơi .
Cuối cùng vẫn là Chu Tẫn nắm lấy tay , dẫn dắt làm cùng.
Vừa so sánh thời gian của hai , Hứa Miên "sụp đổ" nữa.
Hứa Miên đang trong trạng thái sụp đổ liền tung một cước đá tên Chu Tẫn đang định quấn lấy xuống giường, quấn chặt quần áo lao thẳng phòng tắm, "rầm" một tiếng đóng cửa . Một lúc , cách cánh cửa gọi Chu Tẫn.
Chu Tẫn quần áo còn mặc t.ử tế, cúi đầu bàn tay .
Toàn là mùi vị của Hứa Miên.
Anh đưa tay lên chóp mũi, cánh mũi khẽ động đậy.
Nghe thấy Hứa Miên gọi , "ừm" một tiếng.
"Chu Tẫn mặc quần áo ... Cậu, lát nữa đưa tớ về nhà."
Hứa Miên cảm thấy giống như một tên trai đểu.
Kiểu trai đểu ăn xong quất ngựa truy phong.
Vừa mới rời khỏi giường đòi ngay lập tức.
Đôi mắt đen kịt của Chu Tẫn dừng cánh cửa phòng tắm, khí xung quanh đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Cứ như thể sắp đ.á.n.h mất thứ gì đó quan trọng .
Hứa Miên tắm rửa một chút, dính dấp khó chịu, cứ thế về nhà chắc chắn .
Lần và Chu Tẫn chẳng làm gì mà Đại Tây nghi ngờ , giờ mà làm thật, Đại Tây nghi mới là lạ.
Hứa Miên định xả nước nóng thì cửa phòng tắm bỗng "xoạch" một cái mở .
Giữa mùa đông giá rét, Chu Tẫn xuất hiện ở cửa phòng tắm với hình trần trụi nửa trông như một bóng ma, Hứa Miên suýt chút nữa thì tim: "Cậu làm cái gì thế! Tớ tắm."
"Tôi cũng tắm." Chu Tẫn chỉ bụng của , nơi đó dấu vết của Hứa Miên để : "Chỗ Miên Miên làm bẩn ."
Hứa Miên liếc một cái, Hứa Miên: "..."
Aaaa rốt cuộc ai đến quản chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-139.html.]
Hứa Miên bịt mắt cố gắng lừa dối : "Vậy tắm , lát nữa tớ !"
Cậu định lách qua Chu Tẫn để chuồn ngoài thì ôm chầm lấy.
Chu Tẫn như một bóng ma kề sát tai : "Không , tắm cùng cơ."
Chu Tẫn ôm chặt, Hứa Miên vùng vẫy mãi thoát .
"Cậu đừng điên." Người Hứa Miên sắp chín nhừ đến nơi , đá chân Chu Tẫn: "Đây là mệnh lệnh của ông chủ."
"Có thể ?" Chu Tẫn đá mà vẫn trơ như đá, còn đang hôn lên tóc Hứa Miên, vùi mặt đó mà giọng trầm đục chút ủy khuất: "Miên Miên sắp về nhà , thể đồng ý yêu cầu của ."
Đừng tưởng tớ đang cố ý giả vờ đáng thương nhé.
Hứa Miên kiên định giữ vững nguyên tắc của , nếu mà đồng ý tắm chung thật thì đến bao giờ mới về nhà!
"Tớ chỉ về nhà thôi chứ biến mất luôn ." Mắt Hứa Miên đảo liên hồi, chột vỗ vỗ đầu Chu Tẫn: "Cũng , thể lời một chút , lời tớ trừ lương đấy."
Chẳng từ bao giờ, cũng biến thành một tên tư bản hở là đòi trừ lương .
Hứa Miên đuối lý nên cũng chẳng dám mạnh miệng.
Đầu của Chu Tẫn vẫn cứ vùi sâu trong tóc , Hứa Miên thậm chí thể cảm nhận Chu Tẫn đang hít hà mùi hương .
Thật là biến thái mà.
Hứa Miên chút tê dại, vỗ vỗ lưng Chu Tẫn: "Được , lời nào, lời ."
Cậu vất vả với lấy bộ quần áo của Chu Tẫn đang vắt bên cạnh để khoác lên .
Tên thật chẳng sợ lạnh là gì, lỡ tự đóng băng thì .
Trong phòng bật sưởi thật đấy nhưng cũng thể để phong phanh thế .
Nếu mà cảm lạnh thì ai lo cho chứ?
Bản làm gì còn cơ hội mà chăm sóc nữa.
Hứa Miên lo lắng đủ điều như một cha già, dỗ dành lo âu.
Chu Tẫn vẫn siết chặt lấy , ôm còn chặt hơn lúc nãy, mãi một lúc mới từ từ buông tay.
Đôi mắt đen thẳm vẫn thủy chung đặt Hứa Miên.
Cậu sờ lên mặt một cái, vô tình đẩy phắt ngoài.
Tắm chung á? Tuyệt đối bao giờ chuyện đó .
Bên ngoài cửa, Chu Tẫn rũ mắt, quấn chặt lấy lớp áo , đầu cúi xuống, dáng vẻ cô độc, trong mắt là những đợt sóng ngầm cuộn trào.
Hứa Miên bảo Chu Tẫn đưa về nhà, là đưa chứ thực chất là hai cùng bắt taxi.
Ngày Tết tiền taxi đắt cắt cổ, Hứa Miên xót tiền c.h.ế.t, thà bộ còn hơn.
nhà họ Hứa quá xa, xe cũng chỉ đưa đến cổng ngoài, đoạn đường trong hai buộc bộ.
Vừa lên xe, Chu Tẫn nắm lấy tay Hứa Miên đặt lên đùi .
Hứa Miên: "."
Hứa Miên vùng vẫy, trừng mắt đầy cảnh cáo.
Chu Tẫn đặt bàn tay lòng bàn tay , bao bọc lấy, còn bóp nhẹ lên đùi .
Cách thức vô cùng quen thuộc.
Đầu Hứa Miên như bốc khói, ngẩng lên thấy tài xế lạ mặt đang lén lút hai qua gương chiếu hậu.
Trốn , mà hễ trốn là càng lấn tới, Hứa Miên chọn cách buông xuôi, lấy áo khoác che lên đùi .
Thì nắm thì nắm, chỉ là nắm tay thôi mà.
Người trưởng thành nắm tay thì làm , cũng là âu yếm mật giữa bàn dân thiên hạ.
Thì bóp thì bóp, chỉ là bóp đùi thôi mà, bóp m.ô.n.g .
Chu Tẫn cứ thế nghịch tay, nghịch đùi suốt cả quãng đường. Xuống xe vẫn tiếp tục nắm tay, nắm đến c.h.ế.t cũng buông.
Hứa Miên tê liệt.