Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 137

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-04 10:08:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ấu trĩ, lớn tướng thế còn chơi tuyết, sợ lạnh ." Đôi bàn tay đeo găng của Hứa Miên áp lên mặt Chu Tẫn, nhưng đôi mắt đào hoa cong cong: "Tớ cũng ấu trĩ, tớ cũng chơi tuyết."

Cậu từng chơi tuyết bao giờ, lòng sớm ngứa ngáy chịu nổi.

Bên ngoài tuyết rơi lớn, Hứa Miên túm lấy vạt áo Chu Tẫn xuống lầu, lạnh đến mức chỉ vùi mặt trong áo.

thấy lớp tuyết dày đất là cơn lạnh biến mất sạch sành sanh.

Cậu buông vạt áo Chu Tẫn , sợ trượt ngã nên vô cùng cẩn thận. Quay đầu thấy Chu Tẫn vẫn chôn chân tại chỗ, Hứa Miên chạy về chọc chọc cánh tay : "Cậu qua đây, tớ sẽ đắp một đứa là , đắp một đứa là tớ, chúng thi xem ai đắp hơn."

"Ấu trĩ." Chu Tẫn mặt cảm xúc trả đúng hai chữ cho .

Đừng tưởng tớ cố ý nhé!

Hứa Miên tức tối đá cho một cái, Chu Tẫn mặc kệ cho đá, đợi đá xong thì tiên phong gom tuyết để chuẩn đắp tuyết.

Hứa Miên: "."

Đây chính là vua cày cuốc trong truyền thuyết .

Hứa Miên cũng chịu thua kém, bại trận nên lập tức xắn tay áo bắt tay việc.

Chu Tẫn thì chẳng khó đắp chút nào, lúc nào cũng trưng cái bộ mặt lạnh tanh, chẳng cần tạo biểu cảm làm gì cho mệt.

Hứa Miên tìm cành cây tìm cả đá nhỏ, mái tóc đen lộ ngoài dính đầy tuyết, mặt và tai đông đến đỏ bừng, nhưng đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh, cực kỳ tập trung.

Cứ như thể đây cuộc thi đắp tuyết vớ vẩn mà là một cuộc thi tầm cỡ quốc tế .

Chu Tẫn xổm đó, đống tuyết mặt vẫn động , ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ dán chặt lên Hứa Miên.

Hứa Miên đang vui.

Nếu thời gian thể mãi dừng ở lúc Hứa Miên vui vẻ thế , Chu Tẫn c.h.ế.t cũng cam lòng.

Chu Tẫn rút điện thoại , hướng ống kính về phía sườn mặt của Hứa Miên.

Anh chụp ảnh tắt âm thanh, thấy tiếng "tách", Hứa Miên đầu , thấy đống tuyết mặt Chu Tẫn vẫn là một cục lù lù, nhe răng với , ngay khoảnh khắc thấy ống kính, cong mắt , tạo dáng "giơ tay chữ V" cực kỳ sến súa máy ảnh.

Thế , khung hình đóng băng.

lưu giữ mãi điện thoại của Chu Tẫn.

Hứa Miên đắp tuyết đến mức tê cả chân, việc thì dễ mà làm thì khó, dù khả năng thực hành của giỏi đến thì đây cũng là đầu tiên làm.

hài lòng với thành phẩm của .

Hứa Miên hài lòng gật đầu, sang xem tác phẩm của Chu Tẫn.

Đống tuyết đất của Chu Tẫn cuối cùng cũng còn là một cục nữa, hình cái đầu và , nhưng Hứa Miên tới lui cũng thấy chỗ nào giống cả. Cậu nửa nửa lạch bạch đến bên cạnh Chu Tẫn: "Sao tai của tớ nhọn thế ?"

"Là tai nhọn." Chu Tẫn trả lời một cách chắc như đinh đóng cột.

Hứa Miên: "..."

Người bình thường nhà ai mà tai giống tai mèo thế chứ, tớ sắp nổi giận đấy.

Hứa Miên giận dữ trong vô vọng, nắm lấy tay Chu Tẫn đặt lên tai : "Nhọn chỗ nào? Cậu sờ thử xem!"

"Nhọn." Chu Tẫn giữ nguyên phán quyết ban đầu.

Hứa Miên tin cái sự thật phũ phàng : "Cậu sờ nữa ! Mắt vấn đề mà tay cũng vấn đề luôn !"

Cậu dắt tay Chu Tẫn sờ loạn xạ, từ đỉnh tai sờ xuống dái tai.

"Nhọn mà." Giọng Chu Tẫn mang theo ý .

Hứa Miên: "... Cậu cố ý đúng !"

Hứa Miên tức tối bốc một vốc tuyết đất nặn thành hình tròn ném thẳng Chu Tẫn.

Chu Tẫn tránh, ném trúng phóc, tuyết len lỏi chui tọt trong cổ áo .

"Chu Tẫn đường mà tránh ! Có lạnh ?" Hứa Miên vội vàng bấu lấy cổ áo Chu Tẫn để móc tuyết , tuyết chạm da thịt tan chảy ngay lập tức.

Chu Tẫn vốn da dày thịt béo, cũng chẳng lạnh đến mức đóng băng .

Hứa Miên vẫn lo lắng, đây cứ hễ đến mùa đông là tay nứt nẻ, đau buốt, ở tay còn đỡ chứ nếu ở cổ thì khó chịu c.h.ế.t mất.

Đang định tháo găng tay để ủ ấm cổ cho Chu Tẫn thì chân Hứa Miên thứ gì đó đập trúng một cái.

Hứa Miên ngẩng đầu, chấn kinh: "?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-137.html.]

Chu Tẫn mới ném đấy ?

Hứa Miên còn đang ngẩn ngơ, liền trố mắt Chu Tẫn bốc một nắm tuyết nhỏ ném tiếp .

Hứa Miên: "..." Hứa Miên nổi giận, "Sao thể đ.á.n.h lén tớ! Cậu là chính nhân quân t.ử hả! Là quân t.ử thì đối đầu trực diện chứ!"

Hứa Miên chạy lùi , từ đất vò một quả cầu tuyết thật lớn.

"Không ." Mí mắt Chu Tẫn khẽ động, chỉ vài giây nặn xong một quả cầu tuyết nhỏ ném trúng chân Hứa Miên.

Tỷ lệ ném trúng của quá cao, tốc độ còn nhanh, Hứa Miên lo tránh né lo nặn quả cầu tuyết cho thật to, to đến mức dùng cả hai tay mới bưng nổi. Nhân lúc Chu Tẫn đang cúi đầu nặn cầu tuyết nhỏ, Hứa Miên vèo một cái chạy lưng .

Còn kịp ném quả cầu tuyết lớn Chu Tẫn, lưng cứ như mắt , đột nhiên xoay .

Hứa Miên phản ứng kịp, chân trơn, tay cũng trơn.

Cả những nhào thẳng lòng Chu Tẫn, mà ngay cả quả cầu tuyết vất vả lắm mới nặn cũng đập thẳng n.g.ự.c .

Chu Tẫn đau Hứa Miên .

Hứa Miên chỉ đau.

Đau lòng.

Quả cầu tuyết vất vả nặn to như thế! Chưa kịp báo thù tan tành mây khói !

Hứa Miên nhào trong lòng Chu Tẫn, trơ mắt quả cầu tuyết vỡ vụn giữa hai , rơi xuống đất tan mặt đường. Cậu tức giận đá Chu Tẫn, đá mắng: "Đều tại hết! Cậu là ch.ó tự dưng !"

"Gâu." Chu Tẫn ôm lấy eo Hứa Miên giữ chặt lấy , kề sát miệng tai Hứa Miên: "Gâu gâu."

Thật quỷ dị.

Một lạnh lùng vô tình như Chu Tẫn mà học tiếng ch.ó kêu, quá mức quỷ dị.

Mà làm gì ai tự nhận là ch.ó kêu thế chứ.

Bị thần kinh .

Hứa Miên cạn lời, dùng đầu húc mặt Chu Tẫn, cố gắng bắt im lặng.

Húc một hồi, Hứa Miên nhịn mà vùi mặt n.g.ự.c Chu Tẫn khúc khích.

Thật ấu trĩ.

Sao thể hai trưởng thành ấu trĩ đến mức cơ chứ!

Chu Tẫn rũ mắt, xoa xoa đầu Hứa Miên, hôn lên tai một cái.

Cả Hứa Miên và Chu Tẫn đều tuyết làm ướt sũng. Hứa Miên mang theo quần áo của , tắm xong liền bộ đồ của Chu Tẫn cuộn tròn giường xem điện thoại.

Nhóm chat ký túc xá đang náo nhiệt.

Mã Lâm là năng nổ nhất, kêu ca ở nhà chán quá, điên cuồng tag Đinh Phi chuyện với .

Lướt một hồi, trong nhóm đột nhiên hiện lên một bức ảnh.

Một bức ảnh chụp tuyết nhỏ.

Hứa Miên chớp mắt, bức ảnh cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt.

Chu Tẫn chụp cận cảnh tuyết từ lúc nào thế?

Cậu suýt thì quên bẵng chuyện .

Mặt trời lên là tuyết bắt đầu tan, lạnh thấu xương, tuyết cũng chảy hết.

Mã Lâm đang ép chúc Tết họ hàng phản hồi tích cực nhất: [Oa Chu Tẫn ơi đây là con gấu đắp đấy ? Đáng yêu quá!]

Nếu chuyện thì thể im lặng mà.

Phải Mã Lâm?

Hứa Miên mặt cảm xúc gõ chữ.

Tốc độ phản hồi của Chu Tẫn còn nhanh hơn : [?]

Chu Tẫn: [Đây là ]

[Mã Lâm thu hồi một tin nhắn]

Chu Tẫn: [Miên Miên đắp đấy]

Hứa Miên: "..."

Loading...