Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 121

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 14:32:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu thường xuyên làm gia sư kiếm tiền, cũng Chu Tẫn vẫn luôn làm thêm. Vốn dĩ định tìm Chu Tẫn, nhưng nghĩ sẽ đồng ý nên mới ôm tâm thế thử xem . Chu Tẫn tuy ngày thường thích trò chuyện với bạn học trong lớp nhưng nhân phẩm tồi.

"Không cần , việc khác ." Chu Tẫn từ chối dứt khoát.

Đã sớm đoán Chu Tẫn đến chín mươi chín phần trăm sẽ từ chối nên Lâm Quyện cũng bất ngờ, nhịn mà liếc xấp tài liệu trong tay Chu Tẫn. Cậu đoán đây là đề tài mới mà Liêu Huy giao cho .

Hồi mới khai giảng Liêu Huy cũng từng tiếp xúc với , lúc đó Lâm Quyện thụ sủng nhược kinh, ngờ một giáo sư nổi tiếng như chủ động liên lạc với . cũng chỉ duy nhất đó, về Liêu Huy bắt đầu thường xuyên tìm Chu Tẫn nhờ giúp đỡ.

Lâm Quyện khi đó còn thấy khá hâm mộ. Bọn họ đều là những sinh viên bình thường, nếu nghiệp thể văn phòng của Liêu Huy thì cũng chẳng khác gì bảo lãnh học thạc sĩ. Lâm Quyện cũng chỉ dừng ở mức hâm mộ, thành tích của Chu Tẫn hơn , Liêu Huy coi trọng Chu Tẫn là lẽ đương nhiên.

Chu Tẫn gì thêm với Lâm Quyện. Anh thậm chí còn chẳng tên là gì.

Lâm Quyện theo nữa mà rẽ sang con đường ngược .

Chu Tẫn đến chỗ góc ngoặt, bên vách tường đột nhiên ló nửa cái đầu nhỏ, chỉ để lộ đôi mắt đang chớp chớp, về hướng Chu Tẫn tới. Phát hiện bóng dáng Chu Tẫn, đôi mắt đào hoa độc nhất vô nhị bỗng chốc sáng bừng lên.

Sáng hai giây, cái đầu rụt trở về, lén lút ló , vươn một bàn tay ngăn đường của Chu Tẫn, miệng lẩm bẩm: "Chu Tẫn, Chu Tẫn, bắt giữ !"

Hứa Miên đưa sữa cho Chu Tẫn.

Hôm nay là ngày thi cuối cùng của Chu Tẫn, thi xong sẽ làm công việc mới, bảo cần đến. Chu Tẫn nghỉ việc ở hội sở, Hứa Miên cảm thấy đây là chuyện , nơi đó cá rồng lẫn lộn, còn nhiều kẻ thù của . Chu Tẫn cứ đến đó mãi mà Hứa Miên thể canh chừng suốt , luôn sợ bắt nạt.

Hứa Miên cũng nhất thiết đến, chỉ là đúng lúc lấy ít tài liệu từ chỗ hội trưởng, thời gian khéo trùng hợp. Cậu chỉ đợi tầm mười mấy phút thôi.

Thấy Chu Tẫn rũ mắt , môi còn dán miếng băng cá nhân trông lạc quẻ, Hứa Miên ngại, nhét sữa tay Chu Tẫn: "Tớ đặc biệt mua cho đấy!"

Không . Là hội trưởng cho, còn là món sữa đá mà Hứa Miên thích uống nhất. mấy ngày Hứa Miên uống sữa đến mức phát ngấy, giờ một ngụm cũng uống.

Chu Tẫn lời nào, cũng nhận lấy sữa, chỉ cúi xuống, lấy ống hút trong tay Hứa Miên cắm nắp ly.

Hứa Miên sầu đến mức dày cũng bắt đầu thấy khó chịu.

Chẳng lẽ Chu Tẫn định đút cho uống ? Thế thì nên uống đây? Không uống thì nể mặt Chu Tẫn quá ? Thời buổi tìm làm tận tụy như Chu Tẫn chứ, đến cả sữa cũng đút cho . Cậu làm thể đả kích tính tích cực của .

Trong lúc Hứa Miên còn đang xoay sở với mớ bòng bong trong đầu, Chu Tẫn chẳng nhúc nhích gì, chỉ ngửa đầu, khẽ nhướn mày . Biểu cảm của nhạt, nhưng giống như đang khát khao điều gì đó.

Hứa Miên đợi một lúc mà chẳng thấy sữa đưa tới miệng , chỉ thấy Chu Tẫn cứ khom ở đó bất động. Cậu chợt hiểu điều gì, bèn đưa ly sữa về phía , đặt sát bên môi Chu Tẫn.

Chu Tẫn lập tức ngậm lấy ống hút.

Hứa Miên: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-121.html.]

Cậu thu hồi câu khen Chu Tẫn tận tụy ban nãy. Làm gì ai bắt kim chủ đút sữa cho uống cơ chứ!

Hứa Miên cầm đến mỏi cả tay. Chu Tẫn bình thường ăn cơm chẳng hề chậm rãi từ tốn, thế mà lúc vẻ nho nhã, uống chậm, cứ như đang thưởng thức món ngon mỹ vị nào đó. Mãi nửa ngày trời mới vơi một ngụm nhỏ.

Trong lớp vẫn lục tục , Hứa Miên thấy tiếng bước chân . Nếu để khác thấy đang đây đút sữa cho Chu Tẫn, thì chẳng sẽ đồn thổi thành gì nữa. Vốn dĩ gán ghép CP của lung tung .

Vành tai Hứa Miên đỏ bừng lên. Chu Tẫn cứ ngậm chặt ống hút buông, mắt chằm chằm , cứ như thứ đang c.ắ.n ống hút mà là .

Hứa Miên tiện buông tay ngay, đành dứt khoát kéo tay Chu Tẫn đặt lên ly sữa để tự cầm, mới buông tay .

Vừa mới buông tay, tới.

Mặt Hứa Miên nóng bừng. Rõ ràng là chẳng làm gì cả, chỉ là đút ly sữa thôi mà cảm thấy cứ như đang vụng trộm với Chu Tẫn .

Tim Hứa Miên đập nhanh dữ dội, áp lưng tường để hạ hỏa, còn áp cả tay lên mặt tường để tản bớt nhiệt độ.

Dòng cứ thế qua, tiếng bánh xe vali lăn mặt sàn trong gian phóng đại lên vô hạn. Hứa Miên vẫn thể thấy tiếng tim đập.

Rốt cuộc đang căng thẳng cái gì chứ? Chu Tẫn lớn tướng thế còn bắt khác đút, thấy hổ lẽ là Chu Tẫn mới đúng chứ.

Hứa Miên lén liếc Chu Tẫn, thế nhưng bàn tay đang giấu lưng đột nhiên nắm lấy.

Chu Tẫn mặt đổi sắc, giống như cái kẻ đang cạy mở tay Hứa Miên, đem năm ngón tay chen giữa năm ngón tay .

Xung quanh bao nhiêu như thế, Hứa Miên chẳng dám vùng vẫy. Cậu và Chu Tẫn ở đây đủ gây chú ý , nếu còn gây động tĩnh gì nữa để thấy thực đang lén lút nắm tay với Chu Tẫn...

Thì sự trong sạch của Chu Tẫn còn giữ đây? Dù rằng đây cũng chẳng đầu tiên.

Hứa Miên vẫn cảm thấy cứ như đang làm kẻ trộm .

Cậu Chu Tẫn đan chặt mười ngón tay thể nhúc nhích, cũng chẳng trôi qua bao lâu, mới vơi gần hết. Tay Hứa Miên tê dại, cả cũng đờ đẫn, lúc Chu Tẫn dắt tay xuống lầu, còn quên mất cả việc vùng vẫy. Đến khi phản ứng , cùng Chu Tẫn xuống tới lầu .

Bên ngoài trời đổ mưa từ lúc nào . Chẳng trách ban nãy thấy mấy chạy vù lên phía .

Hứa Miên mang ô, Chu Tẫn cũng mang, nhưng mưa nhỏ, Hứa Miên thử thò một bàn chân ngoài. Trước đây Hứa Miên thường xuyên dầm mưa, khi đó thể chất , dầm chút mưa cũng chẳng , căn bản ốm là gì. Thế nhưng bây giờ thì . Cơ thể hiện tại quá yếu, dám dầm mưa, nhưng cứ rục rịch thử, còn kéo cả Chu Tẫn theo cùng.

Chưa kịp hành động, Chu Tẫn đột ngột buông tay .

Lòng bàn tay Hứa Miên trống rỗng, trái tim cũng đột nhiên hụt hẫng theo. Suýt chút nữa quên mất, trong lòng Chu Tẫn, thực chất vẫn là vị Hứa thiếu gia . Hứa thiếu gia lá ngọc cành vàng, chịu nổi dù chỉ một chút mưa sa.

Ngón tay Hứa Miên khẽ co , liền thấy Chu Tẫn về phía lưng , còn đột nhiên cung kính gọi một tiếng: “Giáo sư Liêu.”

Loading...