Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 116

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 11:56:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm quét dọn cầu thang sạch bong, mà giờ đây nó bẩn thỉu.

Chu Tẫn dự cảm lành. Còn tới cửa nhà, thấy mấy gã đàn ông hung tợn đang đó.

Cửa mở toang, đồ đạc trong phòng xới tung lên.

Thực nhà Chu Tẫn chẳng đồ gì giá trị, đến cả cái nồi cũng , nhưng đám đòi nợ nào tới cũng làm loạn lên để uy h.i.ế.p .

Lần nào chúng cũng chẳng tìm gì, phá phách xong là bỏ .

Hôm nay vô tình đụng mặt Chu Tẫn, gã cầm đầu vết sẹo mặt chính là kẻ năm xưa từng cầm d.a.o đe dọa họ hàng . Ông vẫn nhớ như in hình ảnh Chu Tẫn lúc nhỏ, gầy gò nhỏ bé co rúc trong góc nhưng giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ, hề sợ hãi là gì.

Gặp Chu Tẫn của hiện tại, gã mặt sẹo chẳng hề ngạc nhiên.

Chu Tẫn vẫn y hệt như lúc nhỏ, một chút gợn sóng, một chút sợ hãi, cứ như thể chẳng màng đến cái c.h.ế.t.

Gã mặt sẹo chỉ làm theo lệ cũ. Chu Tẫn tháng nào cũng trả nợ đúng hạn, tháng còn trả một khoản lớn, bọn chúng cũng chút lương tâm, thúc ép quá mức đến đường cùng, nếu thì chẳng làm nghề nhiều năm đến thế.

Lần tình cờ gặp mặt, gã mặt sẹo cũng định làm gì , chỉ liếc một cái chuẩn dẫn rời .

Chu Tẫn thèm để ý đến bọn chúng, coi như thấy mà lao thẳng trong nhà.

Trong phòng lộn xộn, đồ đạc vẫn còn đó, chỉ Hứa Miên là thấy .

Gã mặt sẹo thực đầu thấy Chu Tẫn lúc lớn. Năm ngoái bọn chúng đến cảnh cáo và lục soát, từng đụng làm về. Khi đó coi bọn chúng như tồn tại, cam chịu nhẫn nhịn, chẳng hề bận tâm chuyện bọn chúng làm bẩn làm loạn nhà .

Đại ca của bọn chúng Chu Tẫn là kẻ nhẫn nhịn, ắt làm nên nghiệp lớn, còn định lôi kéo hội nhưng nóng vội.

Gã mặt sẹo theo đại ca lâu như từng đ.á.n.h giá cao như thế, lòng đầy đố kỵ. Thấy vội vàng chạy phòng, ông buông lời mỉa mai: "Sao thế, giấu trong nhà ? Tầm tuổi giấu đàn bà cũng chẳng lạ, nhưng yên tâm , em tao làm trò buôn , trừ khi đứa mày giấu là một đại mỹ nhân..."

Lời còn dứt, Chu Tẫn vớ lấy cây gậy ở cửa.

Đám đàn em gã mặt sẹo thấy tình hình , kêu lên một tiếng lao lên ngăn cản: "Mày định làm gì? Mày định đ.á.n.h thật đấy ?"

Không ngăn nổi.

Cây gậy đập thẳng xuống gã mặt sẹo.

Chu Tẫn cao lớn, trai mười chín tuổi cao to và khỏe mạnh hơn hẳn đám du côn lăn lộn ngoài xã hội . Anh trẻ hơn, sức bật hơn, tốc độ cũng nhanh hơn.

Chu Tẫn tay nhanh hiểm, hề nương tay, nhắm chỗ yếu hại mà đánh.

Gã mặt sẹo né kịp, những kẻ khác cũng chẳng cản nổi.

Chưa đầy hai phút, mấy gã đòi nợ đất rên rỉ. Gã mặt sẹo thương nặng nhất, Chu Tẫn cứ như đ.á.n.h c.h.ế.t ông , còn định đạp ông xuống cầu thang.

Một tên đàn em nhanh tay lẹ mắt công mặt : "Mày điên ?! Cẩn thận đại ca tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày đấy!"

Chu Tẫn rủ mắt, khóe miệng và cổ áo dính máu, cả toát sát khí nồng nặc, một lời.

Trông chẳng khác nào một vị Diêm Vương sống.

"Mẹ nó, thế hồi đó tao nên xử t.ử mày luôn cho xong." Gã mặt sẹo ôm mạn sườn gãy, đứt quãng c.h.ử.i thề.

Đám đàn em vội lao đỡ lấy ông , sợ Chu Tẫn sẽ thật sự thẳng chân đạp đại ca chúng xuống cầu thang. Đây là đầu tiên chúng thấy phát điên như , cứ như đ.á.n.h c.h.ế.t gã mặt sẹo luôn tại chỗ. Đám tiểu cũng chỉ theo kiếm miếng cơm, chẳng ai liều mạng, giờ chỉ mong đầu chạy biến ngay lập tức.

Chu Tẫn vẫn gì, đến liếc cũng chẳng thèm liếc chúng thêm nào, bước phòng đóng sầm cửa .

Căn phòng yên tĩnh, lạnh lẽo và hỗn độn, hề bóng dáng Hứa Miên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-116.html.]

Anh .

Cũng chạm mặt đám .

Cuộc sống của là một đống đổ nát, bẩn thỉu và u tối, đến một mái nhà thực sự cũng .

Hứa Miên nên ở đây, càng nên ở bên cạnh một kẻ như .

Cậu ghét bỏ , nhưng chính chán ghét bản .

Kết quả đơn xin chuyển chuyên ngành của Hứa Miên sớm hơn hẳn những khác.

Đại Tây hôm , hôm Hứa Miên nhận tin nhắn từ chủ nhiệm phòng đào tạo bảo đến lấy giáo trình.

Kỳ thi cuối kỳ còn kết thúc, Hứa Miên cầm trong tay bộ sách của chuyên ngành mới.

Hứa Miên ôm đống sách, bàn ở câu lạc bộ, đầu óc mơ màng sắp ngủ.

Tối qua mất ngủ, cứ trằn trọc mãi yên, nên ban ngày lên lớp chẳng chút tinh thần nào, buồn ngủ đến díu cả mắt.

Hội trưởng câu lạc bộ vẫn chuyện Hứa Miên chuyển ngành thành công, vẫn đang hỏi thăm chuẩn thi cử thế nào.

Hội trưởng đặt nhiều kỳ vọng Hứa Miên, hận thể tự kèm cặp cho , khổ nỗi kỳ thi cuối kỳ của họ quá "khủng khiếp", đến cả hoạt động câu lạc bộ cũng tạm dừng.

Hứa Miên gật đầu một cách uể oải cúi xuống điện thoại.

Điện thoại sửa , đổi máy mới nhưng dữ liệu vẫn còn đủ.

Cậu gửi tin nhắn cho Chu Tẫn, nhưng chẳng nhận một tin hồi âm nào.

Điện thoại hỏng, điện thoại của Chu Tẫn chắc chắn cũng hỏng . Hứa Miên vốn định trường tìm Chu Tẫn, kết quả chủ nhiệm gọi , lôi đến câu lạc bộ để kiểm tra định kỳ.

Hôm nay Chu Tẫn nhiều tiết, Hứa Miên tính chuẩn giờ lên lớp để lao thẳng tới phòng học.

Thế mà vẫn hụt mất .

Hứa Miên thường xuyên đến lớp của Chu Tẫn đợi , ai nấy đều nhẵn mặt , cũng đều .

Thấy tới, Phùng Khiêm là kẻ hăng hái nhất, để Mã Lâm và Đinh Phi kịp mở lời sán gần.

Phùng Khiêm vuốt cái mái tóc tưởng tượng của , "Bạn học Hứa Miên, tối nay thời gian ăn cơm chung ?"

Cậu đợi cơ hội lâu lắm , nhưng đây Hứa Miên cứ luôn dính lấy Chu Tẫn, căn bản cửa chen chân .

"Chu Tẫn học ?" Hứa Miên cũng chẳng buồn quan tâm kẻ đang chuyện với là ai.

Phùng Khiêm: "..."

Cái tên to xác đó rốt cuộc chứ?

Chẳng chỉ là mặt mũi ưa hơn một chút, dáng chuẩn hơn một chút thôi .

Khóe mắt Phùng Khiêm giật giật, “Đến , nhưng xong, tầm nửa phút.”

Chu Tẫn ngày nào cũng thần thần bí bí, nếu hạng đặc biệt quan tâm thì thật sự chẳng ai chú ý nổi rời lúc nào.

Mã Lâm và Đinh Phi đều để ý thấy.

Chu Tẫn vốn là bận rộn, giúp việc cho Giáo sư Liêu, tan học là ngay cũng chẳng gì lạ, Phùng Khiêm thấy gì bất thường.

“Có lẽ là giúp việc cho giáo sư Liêu .” Mã Lâm chen giữa Phùng Khiêm và Hứa Miên, với tư cách là bảo vệ tình em, sẽ cho Phùng Khiêm bất kỳ cơ hội nào.

Loading...