Chẳng cái lò sưởi mua bao nhiêu năm , chắc là từ thời còn sống. Chu Tẫn sợ lạnh, đây ở một chẳng bao giờ bật, thứ tốn điện lắm.
Thế nhưng Hứa Miên sợ lạnh.
Căn nhà của Chu Tẫn nhỏ, chia phòng ốc gì cả, chỉ là một gian chung cộng thêm một nhà vệ sinh. Đến cả bếp cũng , chỉ toilet và giường. Trên trần nhà vẫn còn dấu vết cũ, chắc là tường đập bỏ.
Chu Tẫn sống một , quả thực cũng chẳng cần nhiều phòng đến thế.
Hứa Miên chỗ , Chu Tẫn bèn bảo lên giường. Chắc là lâu về đây ở, nhưng căn phòng vẫn sạch sẽ, hẳn là vẫn thường xuyên về dọn dẹp.
Giường cứng. Hứa Miên lâu cái giường nào cứng thế , lúc xuống cảm thấy nó còn cứng hơn cả đùi của Chu Tẫn, làm thấy cấn mông. đây chắc chắn tại cái giường, mà là tại nguyên chủ quá " hạc xương mai".
Hứa Miên nhích m.ô.n.g điều chỉnh tư thế , ngẩng đầu lên thấy Chu Tẫn đang cởi quần ngay mắt .
Áo cởi , quần cũng tụt một nửa.
Bất thình lình, Hứa Miên thấy một khối phồng to lớn, trông như một con hung thú đang ẩn .
To hơn của nhiều.
Hứa Miên: "..."
Cả mặt và tai của đồng loạt chín nhừ.
Cái đường lưng chứ!
To thì giỏi lắm chắc! To thì tác dụng gì! Chẳng cũng giống , đều làm ăn gì !
Hứa Miên cũng chẳng buồn bịt mắt nữa, cứ thế trừng trừng thẳng Chu Tẫn. Để xem ai mặt dày hơn ai.
Sự thật chứng minh, Chu Tẫn mặt dày hơn.
Anh định cởi luôn cả đồ lót.
Hứa Miên: !!!
Hứa Miên lập tức che mắt : "Cậu bệnh , tránh tớ một chút !"
Đây là hành động của trai thẳng đấy ? À đúng, Chu Tẫn hôn , thuộc dạng nửa thẳng nửa cong.
Đây là phong cách của mấy tên nửa thẳng ? Có trong giới gay tụi , hành động gọi là quyến rũ hả?
Chu Tẫn khẽ : "Có gì mà , Miên Miên?"
Hứa Miên nổi, đanh mặt : "Cậu thể im lặng một chút ?"
Sao cứ cảm thấy Chu Tẫn chút ngầm lẳng lơ thế nhỉ.
Tất nhiên là ! Trước đây sống c.h.ế.t cho , giờ là cái kiểu gì đây?
Đại phản diện ơi, ai nhập !! Rốt cuộc là kẻ nào! Có giỏi thì bước khỏi đại phản diện mau!
Hứa Miên đang mải "làm phép" trong đầu, mắt còn kịp mở thì đầu phủ một chiếc áo, áo vẫn còn vương mùi thơm của nước giặt.
"Nước nóng là vòi màu đỏ." Chu Tẫn mặc xong quần, đó , như .
Hứa Miên chớp chớp mắt, tự giải cứu khỏi đống quần áo: "Ý là ?"
"Chủ nhân ưu tiên." Chu Tẫn quỳ một chân mặt Hứa Miên, nửa vẫn trần trụi, trông cứ như đang chơi trò đóng vai nào đó .
Hứa Miên: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-113.html.]
Cứ nhất thiết dùng cái xưng hô hổ ?
Cậu mới chỉ đồ chứ tắm, ngợm quả thực khó chịu. Nghe , nén vẻ hổ mà đưa tay sờ trán để xác nhận nhiệt vẫn bình thường, dấu hiệu cảm lạnh.
Chẳng Chu Tẫn hiểu lầm gì , đặt tay lên trán , tự nghiêng đầu áp má lòng bàn tay , còn lấy gò má cọ cọ đó.
Cọ đến mức lòng bàn tay nóng hổi.
Đang cọ hăng say, quỳ hẳn xuống đất tựa , hai tay chống đầu gối của . Hình ảnh làm Hứa Miên khó lòng mà liên tưởng đến một chú ch.ó lớn.
Cậu thực sự sợ thốt lên hai chữ chủ nhân.
Lòng bàn tay nóng, mặt còn nóng hơn, m.ô.n.g cũng như lửa đốt, vội vơ lấy quần áo bật dậy: "Tớ... tớ tắm đây!"
Sao thể coi là ch.ó cơ chứ!
Chẳng dám thêm lấy một cái, đầu chạy tót phòng vệ sinh.
Cánh cửa đóng là chẳng còn thấy gì nữa, nhưng căn nhà cũ cách âm kém.
Chu Tẫn vẫn quỳ ở đó, đưa tay vuốt ve chỗ , lắng tai những âm thanh phát từ phòng tắm. Dù thấy nhưng ánh mắt vẫn dán chặt đó rời.
Hứa Miên loay hoay trong nhà vệ sinh mãi mới chịu ngoài.
Quần áo của Chu Tẫn mặc lên rộng dài, sự chênh lệch thể hình thể hiện rõ mồn một qua bộ đồ. Áo rộng đành, quần cũng rộng tuếch, hai bước kéo quần lên một . Cuối cùng đành túm lấy cạp quần mà bước , cảm giác cứ như đứa trẻ mặc trộm đồ của lớn .
Rõ ràng nhỏ bé đến mức đó.
Vừa vài bước, Chu Tẫn tiến tới quỳ sụp xuống mặt . Cậu giật thót , cứ ngỡ tái phát cái chứng nghiện quỳ.
Kết quả, chỉ là đang xắn ống quần cho .
Hứa Miên yên nhúc nhích, cúi đầu liền thấy đang .
Hứa Miên: "... Buồn lắm ?"
Chẳng chỉ là tại Chu Tẫn xắn ống quần cho , còn nếu túm lấy cạp thì cái quần cứ chực rơi xuống đó .
"Đây là quần áo từ hồi học cấp hai đấy." Chu Tẫn nhếch môi .
Đủ , chuyện buồn lắm ? Cậu một chút cũng .
"Không cần làm, tớ tay chân, tự làm ." Hứa Miên chạm lòng tự ái đến mức nổ tung, đá Chu Tẫn một cái. Kết quả là cái quần tuột xuống, suýt chút nữa làm vấp ngã.
Hứa Miên: "..."
Cứu với, càng nhục nhã hơn .
Hứa Miên ngã xuống sàn mà ngã nhào lên giường. Cái giường nãy còn cứng ngắc, mà chỉ trong lúc tắm rửa trở nên mềm mại hẳn. Chẳng trải thêm bao nhiêu lớp chăn nữa, làm đau nhưng làm lòng tự trọng của tan thành mây khói.
Hứa Miên dứt khoát đạp phăng cái quần chui tọt trong chăn, dù vạt áo cũng đủ dài để che đùi . Cậu quấn kín mít như kén tằm, đến cả cái đầu cũng thèm thò , thề c.h.ế.t , còn bịt chặt tai chẳng gì hết.
Cứu mạng với. Bây giờ chỉ đào một cái lỗ tự chôn xuống đó cho xong.
Chôn đến mức sắp nghẹt thở, mới ló nửa cái đầu để hít thở. Cứ thế hít một hai , nhịp thở dần trở nên định.
Giường của Chu Tẫn tuy chẳng thoải mái bằng giường ở nhà nhưng ấm áp, khiến nhớ về nơi ở đây của . Khi đó thích cuộn tròn khi ngủ, cảm giác đó an và giúp dễ chìm giấc nồng.
Từ khi trở thành Hứa Miên, chất lượng giấc ngủ của ngược chẳng bằng. Giường của đắt, chăn cũng quý, lên thì êm ái thật đấy nhưng ngủ ngon. Có đôi khi mơ thấy mở mắt trở về quá khứ, lúc mơ thấy đang cái nắng gay gắt để tập quân sự, chỉ cần vững là sẽ ngã khụy xuống ngay.
Cậu ngã, nhưng cơ thể chẳng theo điều khiển, như thể thứ gì đó đang đẩy , ép ngã xuống.