Chu Tẫn cứ như lấy mạng , ôm khít khao một kẽ hở, từng chút một tước đoạt khí trong miệng , l.i.ế.m láp từ trong ngoài. Anh dường như chẳng mệt mỏi, cũng ý định dừng . Anh còn nhớ đây là đang "hô hấp nhân tạo" hả?
Hứa Miên thực sự chịu nổi nữa, bắt đầu dùng tay đẩy vai , chân thì đá loạn xạ cánh tay và chân . Cậu dùng hết sức bình sinh mà đá, còn dùng tay đ.á.n.h , đẩy mặt .
Chu Tẫn cuối cùng cũng vì đau mà buông , Hứa Miên lập tức há miệng thở dốc lấy . Cậu vẫn trong lòng , chỉ thể gục đầu lên vai mà thở dốc. Tay Chu Tẫn ôm chặt lấy eo , siết mạnh, tay còn cũng vòng qua vai, giữ chặt cả trong vòng tay .
Cứ như thể đang sợ sẽ chạy mất .
Hứa Miên thực sự chạy, ai mà ngờ chuyện chuyển biến thành thế cơ chứ.
Kẻ tội đồ Ngô Vũ biến mất dạng, nơi chỉ còn và Chu Tẫn. Biệt thự bên náo nhiệt bao nhiêu thì phía chỉ vắng vẻ mà còn lạnh đến thấu xương bấy nhiêu.
Lúc nãy đang gục đầu lên vai mà thở dốc, giờ ôm chặt thế , chẳng khác nào khống chế, thể cử động.
Hứa Miên chạy , cũng chẳng dám ngẩng đầu lên, chỉ đành vùi mặt vai mà gượng gạo đ.á.n.h trống lảng: "... Ngô Vũ ?"
Chuyện lúc nãy cũng . Chu Tẫn hô hấp nhân tạo cho , mà cái đứa chút nghị lực nào như cứ há miệng đón nhận. Thực sự chỉ tự tát mồm một cái cho .
Đôi mắt Chu Tẫn chằm chằm xuống mặt đất, nước từ tóc nhỏ mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái. Làn nước lạnh lẽo rõ ràng làm cơ thể buốt giá, nhưng trong lồng n.g.ự.c một ngọn lửa đang ngừng nhảy nhót.
Vừa thấy Hứa Miên nhắm mắt nước, tưởng sắp c.h.ế.t. Nếu c.h.ế.t, sẽ cùng . Anh cùng c.h.ế.t với , khao khát để sống tiếp.
"Mãi thấy Chu Tẫn lên tiếng, Hứa Miên lạnh đến mức run lẩy bẩy, cuống quýt vỗ vỗ mặt : ""Tớ đang hỏi đấy Chu Tẫn, ... ngốc luôn ?""
*Đôi trẻ hun hít trá hình nên đổi tớ - , - em cho tình thương mến thương"
"Không ." Chu Tẫn thậm chí còn chẳng rõ kẻ đó là ai, chỉ thấy sắp ngã xuống hồ nên chẳng kịp suy nghĩ gì mà chộp lấy , cùng rơi xuống.
Hứa Miên ngã xuống là do , nên rời lâu như để ở đây một . Còn về kẻ là ai, bận tâm.
Nén sự tự trách trong lòng, Chu Tẫn ôm chặt lấy , thấp giọng hỏi: "Lạnh ? Tôi bế em đồ."
Hứa Miên: "..."
Giờ thì lạnh đấy, thế lúc nãy hôn hăng hái như thấy lạnh ?
Chu Tẫn nhắc đến chuyện hôn, Hứa Miên cũng chẳng dại gì mà khơi . Lúc hôn từ chối, giờ mà nhắc thì ngượng c.h.ế.t mất. Dù đều là trưởng thành cả , hôn một cái cũng chẳng mất miếng thịt nào, chỉ là từ giờ nên hy vọng sẽ yêu đương với khác nữa.
Chu Tẫn đường đường là một "trai thẳng" mà hôn một thằng đàn ông như , giờ chẳng thể gọi là trai thẳng nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-109.html.]
Hứa Miên lạnh thật sự, rúc lòng run cầm cập. Dù ôm chặt đến mấy cũng ngăn nổi những cơn gió lùa lớp quần áo ướt sũng. Quần áo của cũng ướt đẫm, hai ướt nhẹp dán làm cái lạnh như nhân đôi.
"Tớ tự !" Hứa Miên bế trong, thậm chí còn chẳng đó chút nào.
Hai lướt thướt như thế mà chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Cái tên lẻo mép Ngô Vũ chừng rêu rao chuyện mặt ở đây khắp nơi . với thể chất của nguyên chủ, nếu kịp thời đồ sưởi ấm, e là đêm nay sẽ đổ bệnh ngay lập tức.
Hứa Miên dùng hai tay bám vai định leo xuống, nhưng chân còn kịp chạm đất thì một cánh tay của đột ngột luồn xuống đỡ lấy khoeo chân , tay ôm lấy lưng, chẳng cần tốn chút sức nào nhấc bổng lên một cách nhẹ nhàng.
Chu Tẫn bế Hứa Miên dậy mà hình hề lung lay lấy một cái, khiến sợ tới mức vòng tay ôm chặt lấy cổ .
Tầm đột nhiên trở nên cao ráo, dù một lạ hai quen, đây đầu bế kiểu nhưng vẫn chẳng dám nhúc nhích lung tung. Cậu chỉ phó mặc bản cho , ôm chặt lấy , vùi đầu hõm cổ mà luyên thuyên dứt: "Chẳng tớ bảo để tớ tự ? Cậu làm gì , lời ."
Có vẻ như Chu Tẫn chẳng bao giờ lời cả.
Quả nhiên là miệng lưỡi đàn ông, là lừa .
“Xin em.” Chu Tẫn những chẳng chịu lời mà còn mở miệng xin .
Anh xin , đem mặt dán sát mặt Hứa Miên. Anh áp tới, nhưng chạm mặt Hứa Miên mà chỉ chạm mái tóc . Tóc Hứa Miên ướt sũng, chính cũng cảm thấy khó chịu, mà dường như chẳng hề thấy , còn lấy gò má cọ cọ lên tóc .
Dáng vẻ cực kỳ giống như đang quyến luyến rời.
Hứa Miên há miệng, nhưng đột nhiên chẳng thể phát âm thanh nào. Người như chứ, xin cọ , bộ là kiểu ưa mềm ưa cứng ?
Hứa Miên chỉ đành vùi chặt mặt lòng , thầm cầu nguyện khác đừng nhận . Cũng chẳng Ngô Vũ .
Ngô Vũ làm hại ngã xuống nước, Hứa Miên nhất định sẽ quên chuyện , nhưng kẻ tội đồ chạy quá nhanh. May mà trong tay vẫn còn video.
Ngô Vũ bệnh, Lâm Giác cũng bệnh, hai kẻ cứ dây dưa lấy , chỉ cần đừng tìm đến gây phiền phức cho , Hứa Miên sẵn lòng bọn họ hành hạ lẫn . Với cái vẻ bệnh hoạn của Ngô Vũ, phỏng chừng sẽ dễ dàng buông tha cho Lâm Giác .
Hứa Miên bò vai Chu Tẫn, cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp. Từ vườn đến biệt thự chỉ một đoạn ngắn như thế, mãi mà tới? Cậu vẫn thấy tiếng nào cả.
Vừa mở mắt , ánh đèn huy hoàng của biệt thự lùi xa khỏi tầm mắt từ lâu. Hứa Miên chớp chớp mắt, lúc mới phát hiện Chu Tẫn căn bản hề đưa biệt thự.
Anh bế rời khỏi biệt thự, thẳng đến bãi đậu xe. Tài xế đưa họ về nên vẫn luôn đợi ở đây rời . Thấy Chu Tẫn bế Hứa Miên tới, miếng bánh mì trong miệng tài xế còn kịp nhai xong vội vàng nuốt xuống, suýt chút nữa thì nghẹn c.h.ế.t, ông rướn cổ mở cửa xe cho hai .
“Thiếu gia làm thế , thương ở ? Để gọi bác sĩ đến nhà ngay.” Tài xế lo lắng xoay như chong chóng.
“Con... thương, chỉ là cẩn thận ngã xuống nước thôi.” Hứa Miên hận thể vùi mặt Chu Tẫn mãi ngoài. Cậu là một thằng đàn ông cao lớn mà để bế kiểu công chúa thế đành, giờ còn tài xế bắt gặp. Thật chẳng còn mặt mũi nào nữa.