Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 103

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 10:54:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt Chu Tẫn tệ, trong mắt như chứa đựng sự chán ghét bản nồng đậm. Đây là đầu tiên Hứa Miên thấy biểu cảm mặt , giật kinh hái, lời bắt đầu trở nên vội vàng: "Thật mà, hề ý định bắt cá hai tay, chẳng dạo luôn ở bên cạnh , làm gì thời gian mà cùng khác chứ..."

"Xin ." Chu Tẫn rủ mắt, đột nhiên trông giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.

Lời của Hứa Miên cắt ngang, ngẩn vài giây mới phản ứng là Chu Tẫn đang xin .

Sao tự dưng xin một cách kỳ quặc như ?

Chẳng đang giải thích là , làm sai chuyện cũng là ?

Hứa Miên ngơ ngác chớp chớp mắt, để mặc cho Chu Tẫn nắm tay dẫn rõ.

"Sao tự nhiên xin ?" Bất kể là , Hứa Miên vẫn lẳng lặng theo.

Chu Tẫn hình như gì đó .

Hứa Miên cảm thấy bình thường, nhưng chẳng thể đang gặp vấn đề ở .

Mới giây còn u ám đáng sợ, giây trở nên thất thần lạc lõng, cứ như đang rơi trạng thái tự chán ghét bản .

Hứa Miên đột nhiên nhớ lời bác sĩ từng : Chu Tẫn khuynh hướng tự ngược.

Cậu từng gặp nào như , môi trường sống đây cho phép những như thế tồn tại quanh . Dù từng thấy qua, nhưng lúc đây, dường như cảm nhận rõ loại cảm xúc đó đang bao trùm lấy .

Hứa Miên siết chặt lấy ngón tay Chu Tẫn, cho buông tay , cũng cho phép bản buông bỏ .

Trong nguyên tác hề Chu Tẫn mắc bệnh tâm lý, nhưng điều đó nghĩa là .

Đáng lẽ theo cốt truyện nguyên tác, giờ vẫn đang nguyên chủ giam cầm trong căn phòng nhỏ tối tăm thấy ánh mặt trời. Hứa Miên khi đó tâm trạng , dù giờ đây chuyện đổi, thuận lợi đại học và giam giữ, nhưng chợt nhớ : Chu Tẫn lúc nhỏ cũng từng đối xử như thế.

Cha của Chu Tẫn nghiện rượu, hễ ngoài uống rượu là nhốt nhà, khi trở về thì đ.ấ.m đá bạo hành.

Chu Tẫn lúc đó tuy còn nhỏ, nhưng nghĩa là hiểu chuyện.

Đám thể hiểu lầm một đứa trẻ bảy tuổi là kẻ sát nhân, chứng tỏ đứa bé bảy tuổi sớm ghi nhớ chuyện và thấu hiểu nhân tình thế thái.

Chu Tẫn thể hiểu chuyện cho ?

Anh giống .

Anh chịu đủ hành hạ ngay từ thuở ấu thơ.

Hứa Miên mím môi, lời nào.

Chu Tẫn dắt đến khu vườn của biệt thự.

Cậu kháo rằng căn biệt thự mới mua , chủ nhân vì ăn mừng nên mới tổ chức tiệc. Cách trang trí ở đây thực sự ấn tượng, còn sẵn mấy cái hồ bơi.

Vườn cũng một hồ bơi.

Tuy nhiên, nơi vẫn chỉnh trang thiện, vẫn còn trong trạng thái bán bỏ hoang và ngăn cách với biệt thự bằng một cánh cửa nhỏ, thế nên ai qua đây cả.

Hứa Miên dẫn đến xuống chiếc ghế dài trong vườn. Hai vẫn đang nắm tay , chẳng từ khi nào, lẽ là một lạ, hai quen, bắt đầu quen với việc nắm tay còn thấy kinh ngạc lạ lẫm gì nữa.

Cậu còn kịp phản ứng thì Chu Tẫn quỳ xuống mặt , ngước lên . Vẫn là vẻ mặt tự chán ghét bản như lúc nãy, nhưng ngay khoảnh khắc chạm mắt với , ánh bỗng chốc trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Hứa Miên: "..."

Cậu hoa mắt nhỉ, thấy sự dịu dàng từ cơ chứ?

"Cậu quỳ!" Chẳng mắc cái chứng gì mà thích quỳ mặt đến thế, cha c.h.ế.t tiệt của đ.á.n.h đập đến mức hình thành thói quen ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-103.html.]

Hứa Miên đanh mặt , rút tay khỏi tay Chu Tẫn.

Đã lâu tỏ thái độ với , thực lòng dữ dằn như , nhưng trạng thái của , nhất định làm cho rõ ràng.

Bây giờ Chu Tẫn chẳng hề lời. Hứa Miên bảo quỳ, nhưng vẫn cứ quỳ đó, đầu gối như đóng đinh xuống mặt đất .

Chu Tẫn vốn dĩ đang , bỗng nhiên cúi đầu xuống, đưa tay nắm lấy chân .

Hứa Miên lường sẽ đột ngột làm , bắt trúng chân, vẻ hung dữ vất vả lắm mới giả bộ suýt chút nữa là đổ bể.

Chu Tẫn chẳng chẳng rằng, cứ thế nắm chân cởi giày . Anh tháo giày thấp giọng hỏi: "Đau ?"

"Cũng... cũng bình thường." Hứa Miên thật sự phát hiện đau chân từ lúc nào.

Việc cấp bách hiện giờ là vấn đề tâm lý của Chu Tẫn. Sau biến thành đại phản diện, phỏng chừng liên quan mật thiết đến tâm bệnh của . Một bình thường thể làm những chuyện vi phạm pháp luật đó cơ chứ. giờ đây sống một cuộc đời bình thường, làm một bình thường, thì nhất định can thiệp tâm lý.

Chu Tẫn nắm lấy chân , lột tất để kiểm tra tình trạng. Hứa Miên lập tức phân tâm, trời về đêm vẫn còn lạnh, để chân trần khiến cảm giác như luồng gió lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên .

Ngón chân Hứa Miên co rụt , Chu Tẫn liền dùng bàn tay bao bọc lấy chân , nắn bóp những ngón chân.

Lòng bàn tay Chu Tẫn đầy vết chai sạn, còn chân non mềm. Những vết chai thô ráp chạm mang đến một luồng chiến lật kỳ lạ, vì sợ ngứa, mà là một cảm giác khó tả, khiến mu bàn chân cong hẳn lên, đạp lên chiếc quần tây của làm nó căng chặt .

"Tôi bảo là đau lắm mà." Hứa Miên định rụt chân về.

Chu Tẫn cho, nắn bóp ngón chân thôi đủ, còn chạm lòng bàn chân .

Lưng của Chu Tẫn ngày càng khom xuống. Chân còn trắng hơn cả tay, nhưng các ngón chân ửng đỏ do lâu giày ép chặt, may mà nổi mụn nước.

Đầu cúi quá thấp, Hứa Miên thấy biểu cảm của , chỉ là sợ tư thế của trông cứ như sắp hôn lên chân .

Hứa Miên: "..."

Cậu rùng một cái.

Không đến mức đó, đến mức đó , Chu Tẫn thể làm chuyện như . Hứa Miên, mày đúng là đồ đen tối!

Lòng bàn chân ma sát quần tây của , các ngón chân vì hổ mà bấm thủng một tòa lâu đài ống quần luôn cho , hận thể tìm cái lỗ nào để chui xuống.

Lỗ đất thì , nhưng lỗ áo thì một cái.

Chu Tẫn tự tay vén vạt áo lên, nhét cả hai bàn chân của Hứa Miên bên trong.

Chẳng hề cách một lớp vải nào, đôi chân lạnh ngắt của trực tiếp chạm vùng bụng của .

Cậu còn cảm nhận rõ mồn một cơ bụng của đang căng cứng .

Hứa Miên: "..."

Lại là đang làm trò gì đây?

“Cậu... làm gì ?” Hứa Miên thấy đầu óc choáng váng cả .

Thế thì khác gì Chu Tẫn mặc đồ, còn thì để chân trần giẫm lên cơ bụng của chứ?

Vành tai Hứa Miên nóng bừng.

Chu Tẫn sợ thương, ban đầu chỉ định kiểm tra chân cho , nhưng giờ nhịn mà giấu đôi chân lớp áo . Cảm giác da thịt chạm khiến thấy an tâm hơn nhiều.

Nếu thể, hận thể để cứ thế giẫm lên mãi.

Cứ coi như là đang trừng phạt .

Loading...