Sánh bước cùng ánh sáng - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-08-07 04:01:15
Lượt xem: 485

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng bàn tán trong lớp càng lớn hơn: "Thẩm Chiếu như chứ..."

"Thằng đầu vàng cũng sai mà, hai đàn ông thật sự ghê tởm..."

Lục Văn lúc bước lớp, thấy túm thằng đầu vàng đó thì xông tới: "Sao ?"

Tôi lắc đầu, buông tên đó ,. Không cần thiết biện minh với những .

Kéo Lục Văn đến hàng cuối cùng, lặng lẽ dọn dẹp bàn học.

"Thẩm Chiếu, em đến văn phòng một lát."

Là giáo viên chủ nhiệm.

"Thẩm Chiếu, gần đây điểm của em giảm nhiều, lý do gì ? Em thể trao đổi với giáo viên."

Tôi vẻ mặt ngập ngừng của giáo viên chủ nhiệm: "Cô ơi, cô chuyện gì cứ thẳng ạ."

đặt giáo án xuống, đối mặt với : "Vậy cô thẳng nhé."

"Cô thừa nhận đây ít quan tâm đến em một chút, nhưng em là một đứa trẻ ngoan, cần thiết lêu lổng với Lục Văn, thành tích ban đầu của em , bây giờ cũng kéo xuống như ."

"Hơn nữa, cô một vài lời đàm tiếu, em và Lục Văn... quan hệ gì?"

Khi cô hỏi câu , mặt thoáng qua một tia ngượng nghịu, như thể đó là một chủ đề khó .

Tôi nhẹ nhàng : "Em và Lục Văn ảnh hưởng đến bất cứ ai, cũng là đứa trẻ hư."

"Điểm của em cũng do Lục Văn làm giảm xuống, còn chuyện gì nữa thì em xin phép về ."

Lục Văn đợi bên ngoài văn phòng, thấy thì vẻ mặt phức tạp: "Cậu ?"

Cậu hỏi chuyện gì, xem .

"Cậu cầm gì trong tay thế?"

Trong tay Lục Văn dường như đang nắm chặt thứ gì đó.

Cậu giấu tay lưng: "Không gì."

Tôi đưa tay , cho phép nghi ngờ: "Đưa đây, Lục Văn."

Cậu chống , đành lấy .

Là loại tờ rơi nhỏ ngày , chỉ điều nhân vật chính đó và Lục Văn.

Ảnh đời thường của và Lục Văn, kèm theo những dòng chữ dài lê thê, mô tả chúng là một cặp đồng tính luyến ái kinh thế hãi tục đến nhường nào.

Thứ thời điểm đó ở trường học gần như thể khiến hai học sinh bại danh liệt.

"Trong trường nhiều lắm, ?"

Lưng Lục Văn vốn luôn thẳng tắp bỗng khom xuống, cúi đầu, giọng trầm đục: "Tất cả là tại ."

Tôi buồn : "Trách cái gì? Miệng mọc họ, chúng quản ."

"Huống hồ chúng cũng làm gì ."

Lục Văn thì sững một chút, khổ: "Phải , chúng ..."

Xung quanh qua đường ngừng với ánh mắt kỳ lạ, bình thản .

"Lục Văn, ngẩng đầu lên."

Cậu làm sai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sanh-buoc-cung-anh-sang/chuong-7.html.]

Hôm đó Lục Văn về nhà cùng , vài việc cần giải quyết.

Bề ngoài đồng ý, nhưng thực chất lén theo , sợ gặp chuyện.

Kết quả là Lục Văn một ở bảng thông báo của trường, dùng một cây thước sắt cạo từng chút những tờ truyền đơn dán đó.

Làm từ sáng đến tối.

Thực chỉ là mấy trò vặt vãnh mà thôi, những lời đàm tiếu đối với căn bản ảnh hưởng gì.

Tôi của tuổi 25 sớm kỳ thi đại học là con đường duy nhất của cuộc đời, dù thi , vẫn còn vô cơ hội.

Lục Văn 18 tuổi thì , sợ làm hỏng tiền đồ của .

Tôi từ chỗ tối bước , gọi Lục Văn : "Đừng làm nữa."

Bóng lưng Lục Văn đang xổm khựng một chút, để ý đến , tiếp tục cạo truyền đơn.

Thước sắt cạo mặt kính, phát tiếng "xoẹt xoẹt" chói tai.

Tôi tới giật lấy cây thước trong tay vứt : "Lục Văn, bảo đừng làm nữa, ."

Lục Văn ngẩng đầu , mắt đỏ, giống như .

Tôi sững sờ, đây là đầu tiên thấy Lục Văn .

Kiếp , ngay cả lúc sắp chết, Lục Văn cũng hề đỏ mắt:

"Thẩm Chiếu, thấy khác những lời dơ bẩn đó về ."

"Cậu mới là chẳng làm gì sai cả, là do đơn phương, tại bọn họ ?”

"Cậu là ánh sáng của mà."

Giọng Lục Văn chút nghẹn ngào.

Tôi chút kinh ngạc: "Tại ?"

Tôi đây trầm buồn đến c.h.ế.t , ít , ngoài học thì chỉ học.

Lục Văn tuy lêu lổng nhưng thực cởi mở.

Tôi thực sự khó tưởng tượng một như thể trở thành ánh sáng của khác.

Lục Văn lên. Sau khi cảm xúc qua , chút ngượng ngùng.

miệng vẫn cứng: "Làm gì nhiều tại như , thích một còn cần lý do ?"

Đèn của trường cũ kỹ, ánh sáng sáng lắm.

Lục Văn ngày càng bạo dạn hơn, ánh đèn mờ ảo, cũng mặt đỏ : "Cậu gì, nhưng thấy , cũng cần gì cả.”

"Dù chắc chắn sẽ từ chối mà."

Tôi hắng giọng, định thì bảo vệ tuần tra tới: "Hai em học sinh , mau về nhà , trời tối đừng ở trường nữa."

Lục Văn còn đang ngẩn , kéo chạy.

Một Lục Văn đầy sức sống như , một tuổi thanh xuân rực rỡ như .

Tôi đây bỏ lỡ tất cả.

"Lục Văn, đợi chúng thi xong, sẽ trả lời nhé!"

Hy vọng cơn gió khi chạy sẽ truyền lời của thật rõ đến .

Loading...