17
Khi tôi đến bệnh viện, mẹ đã được đưa về phòng bệnh.
Bác sĩ điều trị nói với tôi:
"Cô… hãy chuẩn bị tinh thần. Ý chí sống của bệnh nhân không còn mạnh mẽ, cộng với việc lên cơn động kinh thường xuyên, cơ thể bà ấy… về cơ bản đã đến giới hạn rồi."
Tôi sững người trong giây lát, hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười:
"Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ."
Sinh, lão, bệnh, tử vốn là quy luật tự nhiên.
Tôi cũng không thể nói rằng mình quá yêu quý bà ấy, chỉ là trách nhiệm của người thân đã trói buộc tôi.
Nhưng tại sao… tôi lại cảm thấy nghẹt thở như vậy?
Khi mẹ tỉnh lại thì Kỳ An cũng đã đến.
Lần này, bà nhận ra chúng tôi.
"Tiểu Duệ, Tiểu An, các con đến rồi."
Giọng bà yếu đến mức gần như không thể nghe thấy.
Chúng tôi đồng thanh đáp "vâng".
Với người mẹ này, chúng tôi thật sự không biết nên đối mặt thế nào.
Bà đã sinh ra chúng tôi, thậm chí suýt mất mạng khi sinh Kỳ An.
Nhưng chúng tôi lại không trở thành những đứa con như bà mong đợi.
Tôi phá vỡ sự im lặng:
"Mẹ có muốn uống nước không?"
Bà chậm rãi lắc đầu.
Một lúc lâu sau, bà đột nhiên lên tiếng:
"Những năm qua, mẹ đã làm liên lụy đến các con."
"Vẫn luôn muốn nói lời xin lỗi, nhưng chẳng thể mở miệng được."
"Xin lỗi Tiểu Duệ, cũng xin lỗi Tiểu An."
Có lẽ, khi một người đến gần cái chết, họ sẽ nghĩ đến rất nhiều điều.
Bà cất đi những gai góc thường ngày.
"Có một chút tiếc nuối… mẹ không thể nhìn thấy các con có được hạnh phúc."
Kỳ An siết chặt nắm tay:
"Mẹ nói gì vậy, bác sĩ bảo mẹ chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt thôi."
Bà khẽ nhắm mắt, thì thầm:
"Mẹ biết mà… mẹ sắp c.h.ế.t rồi."
"Mẹ sắp đi tìm ba các con rồi."
"Nếu gặp ông ấy, mẹ nhất định phải hỏi cho rõ tại sao ông ấy lại phản bội chúng ta?"
"Nhưng tốt nhất… vẫn là đừng để mẹ gặp lại ông ấy nữa."
Tay tôi run lên, chiếc cốc rơi xuống đất, nước nóng văng vào cánh tay, bỏng rát.
Nhưng tôi dường như chẳng cảm thấy gì cả.
Nước mắt không thể kìm lại, trào ra khỏi mắt tôi.
Tôi đưa tay lau đi, càng lau càng nhiều, cuối cùng bật khóc thành tiếng.
Bà thở dài, run rẩy đưa tay lau nước mắt cho tôi.
"Khóc gì vậy, Tiểu Duệ?"
"Mẹ vốn dĩ… chẳng phải là một người mẹ tốt, đúng không?"
"Gánh nặng đã không còn, lẽ ra con nên vui mới đúng."
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi khỏi khóe mắt bà.
Kỳ An đỏ hoe đôi mắt.
Từ lúc nào mà bà đã gầy đi nhiều đến vậy?
Khuôn mặt hốc hác, tiều tụy.
Bà tiếp tục nói:
"Sau khi mẹ mất, hãy chôn mẹ ở nghĩa trang Sơn Thành nhé!"
Tôi khựng lại:
"Tại sao? Mẹ…"
Ba tôi được chôn ở đó.
Chẳng phải mẹ là người ghét ba nhất sao?
Bà cố nặn ra một nụ cười:
"Nhưng cháu ngoại của mẹ cũng chôn ở đó, đúng không?"
"Mười năm rồi… mẹ muốn đến đó để ở bên cạnh nó."
Tôi giật mình, gần như mất cả giọng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/rung-dong-nhu-thuo-ban-dau/chuong-7.html.]
"Mẹ… sao mẹ biết?"
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
Kỳ An vô cùng kinh ngạc:
"Cháu ngoại gì cơ?"
Đó là một chuyện mà ngay cả Kỳ An cũng không biết.
18
Tháng thứ tư ở Lạc Xuyên.
Tôi phát hiện kinh nguyệt đã chậm hai tháng.
Kinh nguyệt của tôi vốn dĩ không ổn định, nên cũng không suy nghĩ nhiều.
Tôi đi kiểm tra và được thông báo rằng mình đã mang thai.
Con rất ngoan, tôi không bị ốm nghén.
Thai nhi đã được hơn ba tháng.
Tôi hoảng loạn tột độ, không biết phải làm sao.
Hạt giống do tôi gieo trồng, kết quả cũng là do tôi gánh lấy.
Không thể trách ai khác.
Nhìn vào tờ siêu âm, ngắm hình dáng của sinh linh bé nhỏ vừa thành hình…
Tôi chỉ biết rằng… tôi không muốn phá bỏ một sinh mạng vô tội.
Khi đó tôi ở ký túc xá, thường xuyên không về nhà.
Vì vậy, tôi giấu mọi người, thuê một căn phòng bên ngoài.
Hằng ngày tôi đi làm thêm.
Bất ngờ xảy ra vào tháng thứ năm.
Hôm đó, tôi cảm thấy không khỏe, định xin nghỉ làm.
Ông chủ không đồng ý.
Tôi mặc quần áo, mở cửa ra…
Cặp vợ chồng sống cạnh phòng tôi đang cãi nhau, chặn kín hành lang.
Điện thoại reo liên tục, tôi cẩn thận bước qua họ.
Nhưng không hiểu sao, cô gái kia ngã xuống cầu thang và đè lên tôi.
Cả hai chúng tôi cùng lăn xuống.
Một cơn đau nhói bùng lên trong bụng, tôi cảm nhận được sự sống đang rời xa mình.
Lúc tôi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện.
Mẹ tôi đứng bên cạnh, hừ lạnh:
"Tỉnh rồi à?"
"Tự làm tự chịu, không đáng được thương hại."
"Uống thuốc đi."
Tôi nhìn chằm chằm vào bà, giọng run rẩy:
"Con… con của con đâu?"
Bà im lặng vài giây rồi đáp:
"Thai c.h.ế.t lưu rồi, không còn nữa."
Không còn nữa.
Tôi lặp lại một cách vô thức.
Tôi không biết mình đang nghĩ gì vào lúc đó.
Cả người như rơi vào hầm băng, cảm xúc nơi lồng n.g.ự.c đè nặng đến mức khiến tôi không thở nổi.
Bà thản nhiên nói:
"Mẹ còn phải đi làm, con nghỉ ngơi cho tốt rồi tự về nhà."
Tôi không thể chấp nhận rằng con tôi chỉ là một sinh mệnh thoáng qua.
Là tôi đã không bảo vệ được con.
Tôi lén trở về Bắc Giang.
Mua một phần mộ.
Không có chữ khắc, không có ảnh chụp.
Tôi cố chấp coi nó như một góc nhỏ để gửi gắm cảm xúc của mình.
Không ai biết chuyện này cả.
Tôi nhặt được Lập Xuân ở đó.
Bên cạnh thùng rác, gầy nhom nhỏ xíu.
Tôi mang nó về nhà.
Mẹ tôi từ đó cũng chưa từng nhắc lại chuyện này.
Tôi trở về cuộc sống bình thường.