Tôi chỉ yêu Trần Ý thôi mà, yêu tất cả đàn ông đời.
Thế giới thật hoang đường, nhưng thông báo bệnh tình nguy kịch là chính .
5
Bố vì nhiều năm nghiện rượu và t.h.u.ố.c lá nên ung thư phổi.
Khi phát hiện là giai đoạn trung muộn.
Ông quỳ đất cầu xin : “Con ngoan, đây con giỏi giang như thế, chẳng con là thiên tài ?”
“Con ngoan, con dậy chứ, sống cho .”
“Con ngoan, con thể nào để bố nhắm mắt xuôi tay .”
Nhiều năm trôi qua, những hào quang thiên tài từng chút một rời xa . Tôi trở thành một bình thường.
Trở thành bình thường chẳng gì đáng hổ thẹn đáng sợ cả.
Điều đáng sợ là thế giới vẫn còn coi là thiên tài, ép trở thành thiên tài.
Tôi trở thành một kẻ lừa đảo sống trong những lời dối.
Diễn những vở kịch vụng về để dỗ dành cho bố vui.
Ông bảo là gì thì là cái đó.
Ông bảo tìm đối tượng kết hôn, cũng chiều lòng ông.
Cuộc đời vốn dĩ là một vở kịch, ép diễn, xem đến nhập tâm.
cuộc sống mà đắng cay và mệt mỏi quá.
Kiếm tiền thật khó.
CoolWithYou.
Vật giá ở Bắc Kinh thật đắt đỏ.
Tôi thấy một Bắc Kinh ở ngoài vành đai 3, nó chẳng hề như những gì từng kể với Trần Ý năm xưa.
Tôi càng lúc càng cảm thấy may mắn vì bỏ rơi Trần Ý.
Để trong ký ức của em , vẫn là một Bắc Kinh do phác họa.
Để trong ký ức của em , vẫn là một Trần Quyết đầy kiêu hãnh và rạng rỡ.
6
Tiếng gọi của Trần Ý khiến cả như c.h.ế.t một nữa.
Tất cả những sự nhếch nhác, tất cả những sự sa sút của đều phơi bày. Điều khiến đau lòng nhất là em từ bỏ giấc mơ của chính .
Em em tìm suốt mười năm.
Thời gian em tìm vượt xa cả thời gian chúng yêu .
Em cứ thế, một một phiêu dạt ở Bắc Kinh mười năm trời.
Để tìm thấy một Trần Quyết tàn tạ.
Trần Quyết còn là Trần Quyết của ngày xưa nữa.
Tôi hiếm khi thấy Trần Ý .
Lần đầu tiên là khi chuyện tình cảm của chúng phát hiện, mang theo hai dấu tát mặt với em.
Em , nước mắt rơi lã chã từ đôi mắt xinh .
Tôi , đau .
Thế là em càng dữ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quyet-y/13.html.]
Em chẳng dễ dỗ dành chút nào.
Lần thứ hai là khi chúng chìm đắm trong men rượu vang.
Khoảnh khắc tỉnh táo , định gạt đôi tay em đang ôm lấy eo .
Em liền ngước lên với đôi mắt đẫm lệ: “Anh , em thật sự yêu .”
Nước mắt và một tiếng “” của em đ.á.n.h tan phòng tuyến trong . Giọt lệ đọng nơi khóe mắt em rơi xuống.
Rơi thẳng tim .
Lần thứ ba là khi với em rằng, còn là Trần Quyết của ngày xưa nữa.
Vành mắt em đỏ hoe, trong đồng t.ử của em phản chiếu bóng hình mệt mỏi và đờ đẫn của .
Trần Quyết là một kẻ sa sút điêu , còn Trần Ý vẫn là Trần Ý nhất. Chỉ cần em , mười năm qua chẳng qua chỉ là một đoạn đường sai lầm mà em thể đầu bất cứ lúc nào.
Cuối cùng nước mắt em rơi, là .
Em : “Không cả. Em cũng còn là em của ngày xưa nữa.” “Chúng cứ coi như mới gặp đầu, bắt đầu từ đầu.”
“Trần Quyết, Trần Ý, theo đúng thiết lập ban đầu.”
Quyết Ý ở bên , rời bỏ.
Ngoại truyện — Chúc hạnh phúc
1
Biết chuyện tái hôn và con là một ngày đỗi bình thường. Trần Quyết ngang qua khu vui chơi, thấy dịu dàng trong ký ức của .
Ánh mắt bà tràn đầy tình yêu thương, về phía một bé chừng ba tuổi. Cậu bé trông lanh lợi và đáng yêu.
Nó sà lòng , gọi bằng chất giọng sữa non nớt.
Không là cảm giác gì, trong dự tính nhưng cũng thật ngoài ý .
Bố cần nữa, thực tin.
Không bao lâu, gọi : “Tiểu Quyết.”
Giọng bà kinh ngạc lúng túng.
Mẹ bước tới, ánh mắt đầy xót xa, đầu ngón tay lướt qua mắt .
Lúc đó mới .
Khăn giấy mang theo trong túi dùng hết để lau mồ hôi cho bé .
nước mắt của Trần Quyết chút nhiều, chỉ đành dùng tay ngừng lau , cuối cùng còn cách nào khác.
Bà chỉ thể ôm đứa con trai cao hơn nhiều lòng.
Để mặc cho nước mắt của làm ướt đẫm vạt áo của .
Trần Quyết đủ , mới phát hiện bé đang mở to đôi mắt tròn xoe .
Trên tay nó cầm một hộp thạch vị cam.
“Anh ơi, cho .”
Cả ba cùng ăn trưa tại KFC.
Cậu bé hoạt bát, hề sợ lạ, cứ vây quanh Trần Quyết gọi “Anh ơi” dứt.
Mẹ : “Tính cách của An An giống Tiểu Quyết lúc nhỏ.”