Quyết Chiến Nhà Chồng Điên Khùng - CHƯƠNG 4
Cập nhật lúc: 2025-03-14 08:10:33
Lượt xem: 286
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ta nhìn cô, suy nghĩ một lát anh ta nói.
“Cô đi với ta ra đây”
Dứt lời, anh ta đứng dậy đi về phía sau bàn thờ, gõ hai cái lên bức tường, cánh cửa liền dịch chuyển, bên trong là một căn phòng khác.
Cánh tay ra hiệu cô theo sau, cô ngập ngừng một lát rồi cũng theo sau anh ta đi vào, bên trong khiến cô suýt ngất xỉu.
Có vô số khung ảnh thờ, tất cả đều là các cô gái trong bộ đồ cưới, kiểu hiện đại và cả cổ đại, còn một số thì chỉ có tên không có ảnh.
Đây toàn bộ là những cô gái đã bị gia tộc này sát hại, anh ta chỉ tay cho cô thấy, 2 cô gái gần đây nhất và nói.
“Đây là hai người vợ trước của An Vũ Phong, hai cô gái đó đã c.h.ế.t rất thảm, một người sập bẫy gấu, một người bị mũi tên b.ắ.n trúng tim, còn có tất cả những cô gái vô tội ở đây”
Uyển Nhi khụy xuống đất, ánh nến xung quanh bỗng chuyển động, căn phòng không có gió tại sao nến lại động đậy, chỉ có thể là các cô gái đó bị nhốt một phần hồn phách tại đây.
“Sao anh lại cho tôi biết những chuyện này?”
“Vì ta nghĩ cô sẽ khác hai người trước đây”
“Hai người trước đây?”
“Đúng vậy, trước cô có 2 người từng thành công lên tới đền này. Một là bà nội của An Vũ Phong và hai chính là mẹ của cậu ta, bà Diệp Hoa. Nếu như không thể hiến tế cô gái thành công, thì luật chơi thay đổi, cô gái lên đến đền nắm quyền quyết định, sau đó gia tộc phải nạp thêm người cho nó để bù vào”
Uyển Nhi thầm nghĩ, cả bà nội và mẹ của Vũ Phong đều là cô nhi từ cõi c.h.ế.t trở về, vậy mà lại nhẫn tâm đi hại tiếp các cô gái khác. Có thể nói, Vũ Phong đúng là con nhà Tông.
“Tôi được quyền quyết định điều gì?”
“Một, cô có thể chọn làm vợ của nhà họ An, sống một cuộc đời giàu sang sung túc và trở thành một phần của lời nguyền này. Hai là ngược lại cô…”
“Tôi chọn hai”
“Ta chưa nói xong mà”
“Chỉ nghe đến ngược lại là tôi đã hiểu rồi”
“Cô đã chọn thì không thể quay đầu lại nữa. Uyển Nhi chúc cô hoàn thành tâm nguyện”
Lời vừa dứt, mọi thứ xung quanh Uyển Nhi tan biến, mọi thứ trong căn phòng kể cả An Phi Vũ hóa thành một luồng ánh sáng màu vàng, bay vòng quanh người cô.
Uyển Nhi sợ hãi nhắm chặt mắt lại, cô cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp thâm nhập vào cơ thể.
Mở mắt ra, cô thấy bản thân ở dưới chân núi, ngay tại chân bậc thang số 1, cô nở một nụ cười sung sướng.
Thẳng người bước đi, cô tiến đến cánh cửa sau của căn nhà, đó là lối vòng qua khu bếp, chỗ đó có 3 cô hầu gái đang chuẩn bị đồ ăn.
Cô mở cửa đi thẳng vào trong, 3 cô hầu gái nhìn thấy cô thì giật mình, rơi cả đồ trong tay xuống, họ định hét lên vì sợ hãi.
Uyển Nhi liền đưa tay ra khiến họ im lặng rồi nằm vật ra sàn, cô nhìn bóng mình phản chiếu qua tấm kính.
Váy cưới te tua, m.á.u đỏ loang lổ, gương mặt xây xát, đầu tóc bù xù.
Nhìn cô không khác từ nấm mồ chui ra, họ hoảng sợ cũng đúng, đám hầu gái này vô tội nên cô sẽ không làm gì họ cả.
Đúng lúc này, bà Mạc quản gia đi vào để thúc giục, bà ta nhìn cô thì ú ớ, ngồi phịch xuống đất, mắt mở lớn, bà ta sợ tới mức tè cả ra sàn.
Cô liền dùng sức mạnh nhấc bà ta lên, bà ta giãy giụa mà liên mồm xin tha.
“Phu nhân, xin tha cho tôi, tôi không liên quan gì cả. Tôi chỉ là kẻ ngoài cuộc thôi”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/quyet-chien-nha-chong-dien-khung/chuong-4.html.]
“Cho tôi biết bọn chúng đang ở đâu?”
Bà ta run rẩy nói.
“Họ đang tụ tập ăn mừng tại sảnh chính, đã ăn uống suốt từ lúc cô đi đến tận giờ”
Uyển Nhi hài lòng, hất bà ta xuống, bà ta té xỉu nằm gần 3 hầu gái kia.
Gác Xép Của Tiếu Tiếu
Cô liền tiến đến sảnh chính, ở bên ngoài cửa cô đã nghe thấy tiếng cười nói của đám ma quái đó, cô đưa ánh mắt nhìn vào bên trong.
“Con trai ta thật là giỏi, vậy là chỉ trong có thời gian ngắn mà đã có thể lừa được tận 3 con cừu” An Chí Viễn vừa vỗ vai con trai, ông ta vừa hào hứng khen ngợi.
“Ba à, còn con nữa, con cũng đã chuẩn bị rất nhiều bẫy gấu, sao ba không khen con?” An Chí Thành khó chịu nhắc nhở ba mình, ông ta thậm chí còn chẳng thèm đáp lại cậu ta.
Đột nhiên mọi thứ ngượng ngập lại, An Vũ Phong liền cười nói đáp lại ba mình để xóa tan bầu không khí.
“Ba đây là con học tập từ ba đó, hiện tại vẫn chưa ai qua được kỷ lục của ba, tận 5 người lận”
“Chẳng phải ba cũng đã dừng lại ở lần thứ 6 với mẹ con sao, mẹ con đúng là kẻ được chọn làm dâu của nhà này, haha, là hổ phụ sinh hổ tử”
Ông ta sung sướng ôm vai bà Diệp Hoa, bà ta cũng cười duyên mà khẽ đẩy vai chồng mình, bà ta nói.
“Mẹ là vì yêu ba con mới quyết tâm thoát ra như vậy, lại còn được lựa chọn vì gia đình thì mẹ sẵn sàng. Con không biết đâu, lúc mẹ nhìn thấy trâm cài tóc của nó mẹ phải vội gỡ ra, năm xưa mẹ thoát được là nhờ có cây kẹp tóc thôi đó”
Uyển Nhi không khỏi nắm chặt tay, vậy mà cô ngây thơ nghĩ rằng bà ta lo cô bị nặng đầu, quan tâm đến cô như là con gái.
“Thế thì mẹ giống con rồi, lần trước con nhỏ kia mặc váy rộng quá nên suýt thì thoắt, lần này con cẩn thận chọn loại váy cưới. Vừa dài lại có khung, khó đi lại và di chuyển để đề phòng bất trắc, con chọn mất mấy ngày trời. Cô ta còn nghĩ là con để tâm đến cô ta cơ đấy haha”
An Vũ Phong kể mà ánh mắt anh ta phát sáng, như thể đây là thành tựu trọn đời của anh ta vậy. Kìm nén lại cảm giác buồn nôn, Uyển Nhi sẽ khiến bọn chúng cắn xé nhau trước khi chết.
“Con thấy cũng sắp sáng rồi, có lẽ xác của cô ta đã được đưa vào đền, chúng ta cùng nâng ly cho chiến thắng tiếp theo của gia tộc họ An”
An Vũ Phong cầm ly sâm panh lên, bên cạnh anh ta là Diệp Băng Băng cũng giơ cao ly cốc tai, miệng cô ta cười đến mức có thể ngoác tới mang tai.
“Và còn là đám cưới chính thức của con với Băng Băng nữa”
Bọn chúng hô lớn tiếng chúc mừng, An Vũ Phong liền cúi xuống hôn Diệp Băng Băng ngấu nghiến, cả hai hôn nhau như muốn nuốt đối phương đến nơi.
“Hai cái đứa này thật là, mau về phòng đi”
An Vũ Phong nghe chị gái mình là An Lạc Nhi nói vậy, thì không ngần ngại bế cô ta lên, đi về phía cầu thang lên phòng tân hôn của mình.
Anh rể Lưu Tinh Vũ nhìn chằm chằm vào bóng hai người trên cầu thang, anh ta khẽ kéo cà vạt, cầm ly rượu lên uống cạn.
An Chí Thành cũng hạ ly rượu xuống, đánh ánh mắt nhìn lên lầu, Uyển Nhi nhận ra ánh mắt đó là sự ghen ghét đố kị.
Cậu ta chép miệng một cái lôi điện thoại ra nhắn tin cho ai đó, miệng cậu ta còn không ngừng cười, một lúc sau cậu ta thì thầm vào tai mẹ mình, bà ta gật đầu với con trai út.
An Chí Thành được mẹ đồng ý, cậu ta liền đi ra ngoài trời hóng gió, cô liền đi theo phía sau, đến gần hồ cá phía khu vườn hoa.
Nghe thấy tiếng động, An Chí Thành quay lại, cậu ta nhìn thấy cô thì hoảng hồn đến rơi cả điện thoại, miệng cậu ta lắp bắp.
“Tại… sao… cô lại…lại ở đây”
Uyển Nhi cúi xuống nhặt điện thoại của cậu ta lên, ra thứ cậu ta đang xem từ nãy đến giờ là đoạn clip nóng, chủ nhân bên trong clip gồm có Lưu Tinh Vũ và Diệp Băng Băng.
“Ra là cậu xem anh rể cậu l.à.m t.ì.n.h với chị dâu tương lai hả?”
Cậu ta run lẩy bẩy, miệng không hiểu sao ú ớ không phát ra tiếng gì, mồ hôi cậu ta vã ra như tắm.