Quyết Chiến Nhà Chồng Điên Khùng - CHƯƠNG 2

Cập nhật lúc: 2025-03-14 08:07:56
Lượt xem: 250

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uyển Nhi cứ nghĩ việc gì khó lắm, tính ra nhà này còn dễ thở hơn mấy nhà cô từng nghe kể, cô liền vui vẻ đáp ứng.

 

“Được chứ, con tưởng việc gì khó khăn, vậy cho con xin phép thay đồ trước rồi hẵng đi”

 

“Theo đúng truyền thống phải đi trước 6h tối và về trước 6h sáng, còn xem đã gần 6h tối rồi, mẹ e là không kịp mất”

 

Mẹ chồng cô, bà Diệp Hoa vội vàng lên tiếng nhắc nhở, mọi người xung quanh cũng thúc giục cô.

 

“Em dâu mau đi kẻo muộn”

 

“Chị Uyển Nhi à quan trọng lắm đó, mau đi thôi”

 

“Mẹ anh nói đúng đó, em mau đi đi”

 

Ngay cả Phong Vũ cũng nói, cô có cảm giác gì đó rất lạ, nhưng không nghĩ gì thêm, dù sao cũng là truyền thống gia đình, có một lần trong đời thôi mà.

 

“Vậy thì con đi, mọi người cho con xin tấm vải lụa đỏ để lên đường cho kịp giờ sáng”

 

Nghe cô đã đồng ý, ai cũng thở phào nhẹ nhõm, cô khó hiểu nhìn bọn họ, họ sợ cô không đi sao.

 

“Đây con hãy cầm lấy, cứ đi theo còn đường đá phía sau, dọc đường đi có đèn chỉ đường, con hãy lên đó. Chắc đi cũng nhanh thôi, năm xưa mẹ chồng con đi hết có 1h là treo kịp”

 

Cô gật nhẹ đầu, cầm chiếc khăn lụa mà ba chồng đưa, cô nhìn lại váy mặc vướng víu liền buộc luôn khăn vào tay.

 

Mẹ chồng cô cùng mọi người, giúp cô đi ra phía sau tòa nhà cổ, đi đến bậc thang lên cao, cô nhìn lên mà suýt ngất cỡ khoảng 1000 bậc chứ ít gì.

 

“Cố lên em yêu, anh tin em làm được”

 

Vũ Phong ôm cô từ phía sau, cô quay lại hôn anh, rồi lưu luyến đi lên từng bậc thang.

 

Lên đến tầm chục bậc, cô nhìn xuống thấy bọn họ đã tản đi hết, chắc có lẽ là vào nhà chờ cô cả rồi.

 

Uyển Nhi quyết định buộc hết váy vóc vào một đống, túm lên để đi cho dễ, đi được thêm 100 bậc nữa, cô đã thấm mệt.

 

Nhìn đền ở trên xa, chắc khoảng 300 bậc nữa là tới nơi rồi, cô ngồi xuống nghỉ ngơi bên cạnh.

 

Trời đã tối om, tiếng nước chảy róc rách ở khe suối gần đó, âm thanh của đám ếch nhái, cô đột nhiên thấy hơi rợn người.

 

Không khí lạnh bao trùm lấy người Uyển Nhi, cảm giác bất an tràn ngập trong người cô, cô đứng lên đi tiếp.

 

Càng lên cao, cô thở càng khó nhọc, đang chống người vào thân cây, cô nghe thấy tiếng sột soạt gì đó, như là tiếng bước chân.

 

“Ai đó?”

 

“Tôi hỏi ai ở đó?”

 

Không có âm thanh hồi đáp, Uyển Nhi nghĩ bản thân bị hoang tưởng rồi, nghi thần nghi quỷ, cô vừa đứng thẳng lưng lên thì.

 

“Vút, phập”

 

Uyển Nhi nhìn xuống bụng mình, có một mũi tên cắm vào đó, m.á.u đỏ từ từ lan ra váy cô.

 

Cô sợ hãi gào lên kêu cứu.

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

 

“Á CỨU VỚI, CỨU TÔI VỚI”

 

Mũi tên thứ hai b.ắ.n tới, nhưng cô né được, vội vàng ôm bụng bỏ chạy, phía sau rất nhiều mũi tên b.ắ.n ra, m.á.u của cô theo bước chân lê cả một đoạn dài.

 

Uyển Nhi nhảy từ bậc thang lăn xuống nền đất phía dưới, đám bụi cỏ đã đỡ cho cô không ít thương tổn, đoạn váy bị mắc lại làm bước chân cô khựng lại.

 

“CẠCH, RẦM”

 

Cô hoảng hồn nhìn xuống dưới chân, là một cái bẫy gấu, nó chỉ cách chân cô có 5 phân, chỉ một bước nữa là chân cô đã bị nó kẹp gãy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/quyet-chien-nha-chong-dien-khung/chuong-2.html.]

“Nó kia rồi, b.ắ.n đi”

 

Uyển Nhi lồm cồm bò dậy, nhấc váy chạy thoát thân khỏi bọn chúng, m.á.u vẫn tiếp tục rướm ra khiến cô không thể thở nổi.

 

Cô thấy vết m.á.u kéo dài sợ lộ chỗ trốn, liền chạy thẳng vào khu rừng, vừa chạy vừa dùng đuôi váy lê đi, tiếng suối chảy càng gần cô, thấy tảng đá bên kia bờ cô liều mình lội sang.

 

Uyển Nhi đau đớn tìm được một tảng đá nấp vào, âm thanh phía sau càng ngày càng gần, là 2 người đàn ông, cô thở hổn hển nhịn đau lắng nghe.

 

“Nó đâu mất rồi nhỉ?”

 

“Mẹ kiếp chạy nhanh thật đấy”

 

“Không thể để nó trốn được”

 

“Tao tức quá, sao cứ phải bắt dùng nỏ với cung tên, dùng s.ú.n.g có phải nhanh hơn không?”

 

“Mày nghe rồi đó, bọn này nó muốn chúng ta phải dùng đồ gia truyền, mà thôi mặc kệ đi, bọn nhà giàu này khùng lắm, mày không cần quan tâm làm gì”

 

“Tao chỉ quan tâm công việc bị cản trở, quan tâm quái làm gì lý do chúng nó hành động, được rồi tản ra đi tìm nó thôi, đừng để có đứa con gái mà hạ không được. Mẹ kiếp có s.ú.n.g mà không được dùng”

 

Uyển Nhi run như cầy sấy, cô đang bị truy sát, nhưng mà tại làm sao, bọn chúng nói cái gì mà nhà giàu, chẳng lẽ liên quan tới nhà họ An sao.

 

Máu tiếp tục chảy ra, cô cần cầm m.á.u trước mới phân tích được tình hình, cầm đầu dài của mũi tên, Uyển Nhi cắn chặt răng bẻ mạnh đầu mũi tên ngắn lại. Dồn sức lực lại Uyển Nhi rút mạnh mũi tên ra.

 

Từ từ cởi lớp váy ra, may mắn cho cô, chiếc khung váy đã cản mũi tên lại, chỉ đ.â.m vào bụng cô tầm 2 đốt ngón tay, vậy là chưa trúng vào nội tạng.

 

Cô cởi hết các lớp khung váy ra, váy dài bị nhúng nước nặng nề, cô nghĩ tên đầu mũi tên vừa rút, liền dùng nó xét bớt hết vải vóc dưới chân, người cô như nhẹ hẳn 10 kí.

 

Uyển Nhi lắng nghe bên ngoài, thấy âm thanh ở suối quá lớn bọn chúng không thể nhận biết được cô, cô liền bò ra ngoài tìm lá thuốc.

 

Cô nhớ lại hồi còn ở cô nhi, cô thường bị bắt phạt đi nhặt cỏ, có mấy lần dùng d.a.o cắt cỏ bị đứt tay, nên cô được Anh Thư chỉ cho mấy lá thuốc cầm m.á.u rất tốt, thường mọc ở mấy bụi cỏ gần sông suối.

 

Uyển Nhi lần mò dưới ánh trăng mờ ảo, cuối cùng cũng thấy được lá thuốc, cô đem vò nát nhét vào vết thương, xé một mảnh vải dưới váy cô băng chặt lại.

 

Sau lần này, cô chắc phải cảm ơn mấy cô giáo tại cô nhi, cùng con nhỏ Anh Thư đã cứu cô một mạng.

 

Đúng lúc này một trong hai tên quay lại, hắn đang đứng ở gần tảng đá vừa rồi của cô, hắn có vẻ đã nhận ra số vải váy cô vứt lại.

 

“Mẹ kiếp, con khốn này khó ăn đây, gần 1h đồng hồ rồi mà không nhai được nó”

 

Hắn ta lần xuống theo vết trườn bò của cô, trong đám bụi cỏ Uyển Nhi nín thở, cô cầm chặt viên đá to nhất, dưới ánh trăng cô quan sát rất kỹ hắn.

 

Hắn bịt mặt, cao tầm 1m8, tầm cao này cô không thể đánh hắn được, hắn cần hạ xuống một chút.

 

Uyển Nhi liền cố ý tạo ra chút âm thanh, hắn liền quay phắt lại cúi gần xuống chỗ cô, chiếc gáy hắn dần lộ ra, hắn trang bị bảo hộ khá kĩ, chỉ tiếc lại lộ phần yếu điểm này ra rồi.

 

Thời cơ đến, Uyển Nhi vung tay đập mạnh viên đá vào gáy hắn, tên kia choáng váng, không để hắn thêm cơ hội, cô cầm mũi tên lên đ.â.m liên tiếp vào người hắn.

 

Hắn đứng dậy, kêu lớn tiếng, cô nhanh tay đập thêm vài đập nữa hắn gục xuống, ú ớ trợn mắt nhìn cô.

 

Nhớ lại cuộc nói chuyện của hai tên này, hắn nói hắn có đem theo súng, cô liền lần mò trên người hắn, quả nhiên hắn có súng, cô từng đi học quân sự nên biết sơ qua vụ s.ú.n.g ống này.

 

 Âm thanh của tên thứ nhất làm kinh động tên thứ hai, hắn từ xa chạy đến, cô đứng ngắm đúng tầm mắt mình liền bóp cò, hắn chưa kịp phản ứng thêm, đã bị cô cho 2 phát hạ gục.

 

Hắn liền lồm cồm bò dậy, do hắn mặc áo chống đạn nên hai viên đạn kia vô nghĩa với hắn.

 

 Cô liền chộp lấy cung tên của tên dưới đất, vươn cung ra b.ắ.n thẳng vào n.g.ự.c hắn, lần này hắn mở lớn mắt, trợn trừng nhìn cô rồi ngã xuống.

 

Để đề phòng bọn chúng tỉnh lại, cô tháo áo chống đạn của bọn chúng ra, mặc vào bản thân mình, còn không quên bồi thêm mỗi tên một phát đạn nữa, cô thích ăn chắc mặc bền, ai biết nhỡ đâu bọn chúng lại tỉnh lại.

 

Toàn thân mệt mỏi, đây là lần đầu tiên đôi tay Uyển Nhi vấy máu, nên hiện tại cô vừa lo sợ vừa đau đớn, cô tự lẩm bẩm với bản thân mình.

 

“Mình đang phòng vệ chính đáng thôi”.

 

Ánh sáng từ ngôi đền đột nhiên tỏa ra liên tục, từng đợt bao trùm cả quả núi, nó làm cô giật mình ngước lên trên đó.

Loading...