Quyền Hoạn - Chương 98: Niềm Vui Lớn

Cập nhật lúc: 2026-04-08 03:31:42
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Song Lâm tỉnh , đầu vẫn còn đau, cả mà còn Sở Chiêu dùng một tấm khăn sa lớn mềm mại quấn chặt trong lòng.

Ngược , Sở Chiêu một mảnh vải, nghiêng giường ôm lấy Song Lâm, vẫn đang ngủ say, mày mắt giãn , khóe miệng thậm chí còn mỉm .

Hắn kiệt sức thỏa nguyện, cho nên ngủ sâu, đến mức Song Lâm giãy khỏi lòng mà cũng tỉnh.

Song Lâm tìm một tấm chăn mỏng đắp cho Sở Chiêu, thấy ngủ say trời đất gì, ôm đầu gần như rên rỉ, mà cũng ngày rượu loạn tính thế ! Thế nhưng nhớ tình hình lúc đó, chỉ Sở Chiêu hormone chi phối lý trí, mà chính lúc cũng ý loạn tình mê.

Y dậy, tiện thể tắm rửa thể trong suối nước nóng gần đó, thấy đủ loại dấu vết, cả phòng suối nước nóng càng như trải qua một trận đại nạn, khắp nơi bừa bộn xà phòng, đậu tắm, tinh dầu, quần áo và khăn tắm lật đổ lung tung, trong nước thậm chí còn nổi lềnh bềnh mấy bộ quần áo, một cảnh tượng hỗn độn nỡ .

Trong lòng y rên rỉ một tiếng, tìm một bộ quần áo tạm mặc ngoài, thấy Anh Thuận vẫn đang canh ở cửa. Thấy y , cả hai đều khá lúng túng.

May mà dạy dỗ trong cung, nay sớm luyện công phu mắt thấy tai , mặt đổi sắc.

Anh Thuận hất cằm trong, khẽ hỏi: “Tỉnh ?”, Song Lâm lắc đầu, nhỏ giọng : “Chưa tỉnh, ngươi dọn dẹp .”

Bỗng cảm thấy mặt nóng lên, y đầu ngoài.

Sau một hồi rượu loạn tính, lòng Song Lâm cũng rối bời. Y tự bờ biển, tiếng sóng vỗ, bình tĩnh , gỡ rối mớ tơ vò trong lòng. Mới một lúc gọi từ phía : “Phó lão .”

Y đầu , ngờ là Lôi Vân, vội thi lễ : “Lôi .”

Lôi Vân tủm tỉm đến nắm tay y : “Nghe mắt ngươi khỏi hẳn, vẫn kịp chúc mừng hiền . Tối qua tìm lão ngoài, kết quả ngài đang hầu hạ bên cạnh Vương gia.”

Song Lâm : “Làm phiền quan tâm, quả thực khỏi hẳn . Lôi cùng điện hạ đến đây ?”

Lôi Vân : “Đại quân vẫn còn ở vương thành chờ tin tức bên Võ Tĩnh Công, bây giờ đều là chuyện của các mưu sĩ , Lạc tướng bọn họ đang nghĩ cách tấu chương xin công cho chúng đấy!

Vương gia chỉ dẫn theo một thị vệ cận và một đội tinh binh chạy ngoài. Tấu chương báo tin đại thắng chắc hẳn bây giờ cũng truyền .

Bên Võ Tĩnh Công vẫn đang kìm chân đại quân Nữ Chân thể về, tiếp theo hai quân giáp công, tình thế xem , chẳng mấy chốc là thể đuổi đám man di !”

Song Lâm sững sờ: “Nếu như , Vương gia ở vương thành trấn thủ, e là lắm?”

Lôi Vân : “Chúng khổ chiến mấy ngày, trong thành đang mở tiệc ăn mừng khao quân.

Điện hạ mắt ngươi khỏi, chinh chiến ngươi cũng lao khổ công cao, để một ngươi ở đây buồn chán quá, nên qua đây đón ngươi .

Những trận chiến đều dễ đánh, đón ngươi qua đó, xem Hán chúng đ.á.n.h cho đám quân Địch Nhung tan tác như thế nào. Ta nghĩ lâu gặp ngươi, cùng điện hạ qua đây.”

Lòng Song Lâm khẽ động, : “Vậy thì vất vả cho ngươi , lúc chạy ngoài, chẳng là ít phát tài .”

Công thành chiến đại khái là như , tuy Sở Chiêu là nhân hậu, khi công thành sẽ g.i.ế.c bình dân, nhưng cướp bóc hoàng cung, nhà giàu, điều gần như khó tránh khỏi.

Nếu trận công thành đẫm máu, những binh lính sống sót phát chút tài chiến tranh, trong lòng thể cân bằng, thể liều mạng nữa.

Trên mặt Lôi Vân thoáng qua một tia tự nhiên: “Ngươi cũng mẫu Hồ... Hơn nữa bây giờ như , mãn nguyện .”

Mặt bỗng rạng rỡ : “Lần làm tiên phong, c.h.é.m ít thủ cấp, ngày luận công ban thưởng, chắc sẽ một chức quan nhỏ, đến lúc đó sẽ phân gia, đón mẫu ngoài phụng dưỡng.”

Song Lâm : “Muốn phân gia vẫn cưới một vợ mới ...”, lời dứt, bỗng thấy tiếng vó ngựa.

Y và Lôi Vân đầu , thấy một kỵ sĩ phi như bay đến, chính là Sở Chiêu cưỡi đó, tùy tiện mặc một chiếc áo choàng gia thường cũ kỹ màu xanh thẫm.

Ngựa đến mặt, Lôi Vân và Song Lâm vội thi lễ.

Sở Chiêu lật xuống ngựa, Song Lâm từ xuống , chút căng thẳng giấu kỹ mặt mới thả lỏng một chút: “Các ngươi ở đây làm gì?”

Lôi Vân : “Ta bờ biển ngắm cảnh, gặp Phó công công, đang cùng công công chuyện chúng công thành. Điện hạ, chúng khi nào khởi hành về vương thành? Anh em đều đang hỏi đấy.”

Sở Chiêu lặng lẽ liếc Song Lâm, thấy y cúi đầu đó, thần sắc dường như vẫn như thường ngày. Hắn khẽ ho một tiếng : “Nghỉ ngơi thêm một ngày , các ngươi đường cũng mệt .

Bên nhà bếp dặn họ chuẩn rượu ngon thức ăn ngon cho các ngươi, tối nay các ngươi cứ vui vẻ, sáng mốt chúng xuất phát.”

Lôi Vân vui vẻ : “Vậy thì quá!”

Mấy ngày nay Sở Chiêu cùng họ xuất chinh, thường xuyên chinh đầu, hòa nhã giá đỡ, mặt Sở Chiêu cũng quá câu nệ.

Hắn Song Lâm từ lúc Sở Chiêu đến im lặng, cảm thấy Sở Chiêu ở đây cũng tiện chuyện riêng với Song Lâm nữa, liền cáo lui với Sở Chiêu .

Sở Chiêu thấy xa , mới chút căng thẳng và cẩn thận với Song Lâm: “Sao ngươi dậy ? Bên dọn bữa sáng , chúng về ăn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quyen-hoan/chuong-98-niem-vui-lon.html.]

Những ngày Song Lâm mù, y vẫn luôn cùng Sở Chiêu ăn ở, dùng bữa. Bây giờ mắt khỏi, xảy chuyện , trong lòng y đang khó xử nên đối mặt với Sở Chiêu thế nào.

Sở Chiêu đưa tay qua nắm lấy tay y, hệt như lúc y còn thấy. Song Lâm cảm nhận lòng bàn tay ẩm ướt, dường như chút căng thẳng.

Y nhớ lời Lôi Vân , nghĩ đến việc Sở Chiêu cứ thế bỏ đại quân mà lén lút chạy về, chỉ để đưa cùng xuất chinh, cùng hưởng thụ thành quả thắng lợi, trong lòng dâng lên một tư vị khó tả.

Y ngước mắt Sở Chiêu, Sở Chiêu đang cẩn thận y. Dưới ánh nắng ban mai, mày mắt vẫn tuấn quá mức.

Vị phượng t.ử long tôn , từng thống lĩnh ngàn quân vạn mã, là phiên vương tôn quý, bây giờ như một thanh niên đầu nếm trái cấm, làm mặt yêu.

Y bỗng mỉm : “Vương gia chắc đói lắm ? Tối qua chỉ uống một vò rượu, như nữa, hại thể.”

Nghĩ nhiều làm gì chứ? Khoảng cách địa vị rành rành ở đây, y cứ thuận theo tự nhiên là . Ít nhất lúc , y làm mặt, làm nhiều điều vì y, khó xử và đau lòng.

Sở Chiêu dường như thở phào nhẹ nhõm, : “Phải, thật sự sắp đói ngất .”

Nói xong lật lên ngựa, kéo Song Lâm lên, hai cùng cưỡi ngựa về sân. Quả nhiên trong hoa sảnh dọn sẵn bữa sáng.

Song Lâm như đây xuống cùng Sở Chiêu lặng lẽ dùng bữa, cử chỉ như thường, thần thái tự nhiên. Sở Chiêu cuối cùng cũng dần dần khôi phục vẻ tự nhiên, còn bất an như nữa.

Dọn bữa xong, Sở Chiêu với Song Lâm: “Ngày mai chúng xuất phát, ngươi ở đây chắc buồn chán lắm , cô đưa ngươi xem náo nhiệt.

Võ Tĩnh Công bên chắc chắn tức điên , nhưng cũng thể ngậm bồ hòn làm ngọt, mặt dày cùng cô hai mặt giáp công.

Lần gần như lập công trạng gì, lĩnh binh xuất chinh, mặt mũi của mất sạch .”

Song Lâm hỏi: “Trận chiến chúng cũng tổn thất ít, ngươi cứ mãi dẫn binh bên ngoài, lương thảo tiêu hao, quân phí chi tiêu là con nhỏ.”

Sở Chiêu mỉm : “Biết ngươi quen lo lắng, chỉ là đây cô vẫn luôn lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, thường xuyên cướp bóc quân lương của đại quân Địch.

Lần hạ vương thành, kiếm ít. Ngươi yên tâm, Nữ Chân chắc chắn sẽ để vương thành của họ mãi trong tay chúng , ước chừng họ chống đỡ bao lâu sẽ cầu hòa.

Đến lúc đó triều đình tất sẽ phái sứ giả đến đàm phán, bắt họ nộp cống, nộp bạc bồi thường.

Đợi chiến sự kết thúc, cô nhất định sẽ tâu lên triều đình, chỉ Đại Ninh phiên tổn thất nặng nề, phụ hoàng chắc chắn sẽ đem khoản bồi thường cho Đại Ninh phiên.”

Song Lâm thấy kế hoạch chu , việc đều nghĩ đến, khỏi gật đầu : “Vương gia quả nhiên minh thần võ, vận trù duy ác, xem Đại Ninh phiên ba năm tới sẽ nạn đói.”

Sở Chiêu thấy xung quanh ai, bỗng nhiên ôm eo y, bất ngờ kéo y lên đùi, khẽ hôn lên dái tai y: “Bản vương đói bụng cũng sẽ để tiểu tổng quản của cô đói.”

Song Lâm thở nóng hổi của phả tai, mặt nóng lên, đầu giãy , Sở Chiêu một tay kìm chặt eo, bóp mặt y hôn một cách dịu dàng, vuốt tóc y khẽ : “Cô sẽ đối xử với ngươi.”

++++++++

Đêm hôm đó, Song Lâm hầu hạ Sở Chiêu ngủ xong, tự về phòng trong ngủ. Tuy mắt sáng , nhưng y vẫn dọn khỏi phòng trong , vẫn luôn ngủ ở đây.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đợi ngủ, đêm khuya thanh vắng, trong giấc ngủ Song Lâm cảm nhận hai mảnh ấm áp, ẩm ướt, mềm mại khẽ chạm lên môi .

Một nụ hôn nhẹ nhàng, mãnh liệt, ép buộc, ngược đầy vẻ thăm dò cẩn thận.

Y mở mắt , thấy Sở Chiêu vốn nên ngủ giường của từ lúc nào chạy đến giường của y, cùng y chung một chăn, một tay ôm y, đôi mắt sáng rực chút buồn ngủ y.

Song Lâm khẽ thở dài: “Điện hạ, ngày mai khởi hành , nghỉ sớm .”

Sở Chiêu nhỏ giọng : “Hôm qua vui quá, mới thất thố, cố ý vô lễ với ngươi.”

Song Lâm nhắm mắt : “Ta mà, điện hạ say rượu thôi.”

Sở Chiêu ôm y chặt hơn một chút: “Cũng say đến mức quá đáng, ít nhất đang làm gì.”

Song Lâm nhắm mắt để ý đến , Sở Chiêu tiếp tục : “Bao nhiêu năm qua, vẫn luôn phụ hoàng mẫu hậu bảo bọc, từng tự làm việc gì lớn. Bây giờ đây quả thực là công lao do nỗ lực mà , ngươi hiểu ? Trong lòng thật sự vui.”

Song Lâm đáp một tiếng: “Ừm, .”

chút mơ màng buồn ngủ. Sở Chiêu vẫn nhỏ giọng : “Mắt của ngươi cũng thấy , chuyện cũng vui.”

Hắn lặng lẽ nuốt nửa câu “và ở bên ngươi, cũng vui” bụng.

Chuyện xảy thuận lý thành chương đến mức, vốn luôn nghiêm khắc với bản cũng cảm thấy chuyện quá hổ, hổ thẹn, ngược cảm thấy quá sợ là thật, sợ đối phương trở mặt, nhưng hề hối hận.

Song Lâm mở mắt , bỗng mỉm : “Ta cũng vui.”

Loading...