Quyền Hoạn - Chương 62: Xử Trí
Cập nhật lúc: 2026-04-08 03:26:43
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khi Vương Hoàng hậu qua đời, Nhân Hỉ liền đến hầu hạ bên cạnh Sở Chiêu, tổng quản việc.
Cung nữ bên cạnh Vương Hoàng hậu phần lớn đều thả ngoài, nhưng mấy đại cung nữ trung thành như Tiễn Vân đều giữ bên cạnh công chúa Sở Hi.
Theo lý mà , Hoàng hậu còn, công chúa hoặc là do Thái hậu nuôi dưỡng, hoặc là do Hoàng đế chỉ định một vị phi t.ử nuôi dưỡng.
Nguyên Thú Đế lệnh chuyển công chúa viện t.ử phía Càn Thanh cung, đích nuôi dưỡng.
Sở Chiêu điều cũng chút yên tâm, nhưng vẫn sai nội thị hầu hạ mấy ngày nay thu dọn nhiều đồ đạc các loại mà tích cóp trong nội khố những năm qua, đặc biệt là những thứ tiện mang theo, đều sai đưa đến cho công chúa.
Ngược , việc của bản mấy để tâm, chỉ mặc cho đám nội thị lo liệu.
Ngay cả Nhân Hỉ cũng lọt mắt, khuyên : “Nương nương để nhiều đồ cho công chúa, huống hồ còn Điện hạ trông nom.
Điện hạ tựu phiên, còn nhiều chỗ chi tiêu, còn Thọ thế t.ử nữa, ngài cũng nghĩ đến ngài mới .”
Sở Chiêu bận tâm, may mà bên phía Nguyên Thú Đế ban thưởng ít, ngay cả Lạc Thái hậu, Huệ Hoàng hậu để tỏ rõ thái độ, cũng ban thưởng ít.
Hôm nay Song Lâm phụng mệnh Sở Chiêu đến Khánh An Hầu phủ, lúc về theo lệ đến thư phòng bẩm báo, thấy Vụ Tùng đang quỳ rạp mặt đất giữa thư phòng với dáng vẻ thỉnh tội.
Sở Chiêu ngẩng đầu thấy y về, mặt nhạt giọng : “Vừa ngươi cũng về . Ban đầu ban tên cho mấy các ngươi theo Tuyết Thạch, nay xem là điềm đại bất tường.
Cũng , từ hôm nay trở , tất cả các ngươi đều khôi phục tên họ gốc. Chim khôn chọn cành mà đậu, các ngươi thì đó , đến chỗ Nhân Hỉ giao công sai trong tay là .”
Nói xong dậy, cũng hỏi công sai Song Lâm làm, xoay nội thất.
Song Lâm chút khó hiểu. Nhân Hỉ một bên đầy ẩn ý : “Điện hạ khoan nhân, ân chuẩn , Tiết Tảo Phúc, ngươi còn dập đầu tạ ơn? Sau ngoài, dùng tên Điện hạ ban cho nữa đấy.”
Chủ t.ử ban tên, đó là ân huệ to lớn. Thu hồi tên ban, đối với đám nô tài mà , đó chính là một sự sỉ nhục và ruồng bỏ. Tiết Tảo Phúc rống lên, ngấn lệ dập đầu ba cái về hướng Điện hạ rời , lẩm bẩm: “Là tiểu nhân với Điện hạ...”
Nhân Hỉ liếc Song Lâm một cái, hỏi: “Phó Song Lâm, còn ngươi thì ? Tiết Tảo Phúc nhà ở trong kinh, nỡ xa nhà, theo Điện hạ tựu phiên, cầu xin Điện hạ khai ân, cho ở trong cung.
Theo lý mà , nô tài mà, cung thì làm gì còn nhà cửa nữa? Cũng là do chủ t.ử khoan nhân, so đo chuyện với các ngươi. Còn ngươi? Có chỗ nào ?
Nói sớm , tạp gia cũng tiện bề sắp xếp luôn một thể.”
Song Lâm giật , liếc Tiết Tảo Phúc. Hai mắt đỏ hoe, vẻ mặt suy sụp. Song Lâm vội bồi với Nhân Hỉ: “Tiểu nhân tự nhiên là theo Điện hạ tựu phiên .”
Nhân Hỉ như liếc y một cái, đầu cũng nội thất.
Song Lâm thấy Tiết Tảo Phúc vẫn quỳ, cả ngây dại vô cùng thất vọng, vội đỡ khỏi thư phòng, ngoài hạ giọng : “Ca ca xưa nay tinh minh, lúc hồ đồ ?
Tựu phiên ngươi cũng là nội thị bậc nhất của Điện hạ, Điện hạ tuyệt đối sẽ bạc đãi ngươi, ngoài Vương phủ, sống chỉ tự tại hơn trong cung.
Thêm nữa hiện giờ tâm trạng Điện hạ , lỡ chọc giận Điện hạ thì làm bây giờ? Lại , ngài lúc rời bỏ Điện hạ, trong cung cũng chẳng công sai nào dám giao cho ngài .”
Dù phản bội chủ tử, gần như thể là bất trung. Vụ Tùng là tổng quản nội thị đắc lực nhất bên cạnh Sở Chiêu, phẩm cấp, lúc rời bỏ Sở Chiêu, đó chính là sờ sờ vả mặt chủ tử.
Sở Chiêu phế vì , mặt nổi sẽ chủ t.ử cung nào dám dùng để cứng rắn vả mặt một vị phiên vương tương lai, càng đừng trong lòng tự nhiên sẽ cảm thấy bất trung bất nghĩa.
Vụ Tùng khổ một tiếng: “Ta là đại bất cai? Lẽ nào đạo lý trung tâm vì chủ, tòng nhất nhi chung .
Ta vốn cũng định theo Điện hạ tựu phiên, chỉ là hôm đem bạc tích cóp gửi về nhà, mới phụ ở nhà đổ bệnh, khám bệnh uống t.h.u.ố.c tốn nhiều bạc, sinh kế trong nhà chút lo xuể.
Hai nhỏ bên vẫn đang học, sắp bàn chuyện hôn sự, mẫu sầu đến bạc cả đầu. Vừa biên phiên, thể cả đời về nữa, lúc đó liền ...
Chỉ nỡ xa . Trong nhà hiện giờ quả thực cũng ai gánh vác .
Ta ở trong kinh, tuy sống chắc chắn thể so với đây, nhưng luôn thể tìm cơ hội về chiếu cố nhà.
Đến lúc Đại Ninh phủ bên , núi cao sông dài, ngay cả tìm gửi bạc cũng khó...
Ta suy tính , nhờ đồng hương giúp đỡ, vất vả lắm mới mưu một chân khuyết ở Ngự Thiện Phòng, vả rốt cuộc cũng phẩm cấp, tóm là đến mặt chủ t.ử cũng đành .
Chủ t.ử nhân hậu, cũng làm là bôi tro trát trấu mặt chủ tử, nhưng trong nhà quả thực chỗ khó khăn...”
Song Lâm khẽ thở dài một : “May mà Điện hạ ân chuẩn . Chỗ cũng chút bạc, lát nữa mang qua cho ngươi cũng coi như giải quyết cái khó mắt cho nhà ngươi.”
Tiết Tảo Phúc lắc đầu : “Sau ngươi ở bên ngoài ngày tháng còn dài, đến lượt dùng tiền của ngươi.”
Một lát khẽ với Song Lâm: “Lạc gia làm thể đơn giản thả Vương gia đến phiên địa thả hổ về rừng như . Chuyến phiên địa , dọc đường hung hiểm, đặc biệt là khi đến gần quan ngoại, thổ phỉ hoành hành, ngươi... ngàn vạn cẩn thận...”
Song Lâm trong lòng hiểu rõ. Nếu chỉ vì rời kinh quá xa, Tiết Tảo Phúc tuyệt đối đến mức đưa quyết định rời khỏi Sở Chiêu. E là cũng thấy sự hung hiểm đoạn đường .
Lạc gia sẽ cam tâm để Sở Chiêu thây cát cứ một phương, nắm giữ binh quyền như ? Hiện giờ Nguyên Thú Đế vẫn còn đang độ tuổi sung sức, một phần tình với Sở Chiêu.
Có thể tưởng tượng nếu Sở Chiêu thật sự đến phiên địa, sự bảo giá hộ tống của Nguyên Thú Đế, hưu dưỡng sinh tức, khuếch sung binh , ít nhất thể tranh thủ mười năm để lớn mạnh trở thành tâm phúc chi hoạn.
Cho nên Lạc gia nhất định sẽ tay.
Y với Tiết Tảo Phúc vài câu tự về phòng . Càng nghĩ càng cảm thấy, tuy Sở Chiêu dọc đường tự hộ tống, nhưng Lạc gia nắm giữ binh mã, đối thủ bình thường.
Chuyến tựu phiên đường quá hung hiểm. Trong lòng mưu tính một hồi, nghĩ một chủ ý to gan, nhưng chuyện bắt buộc vẫn thông qua sự đồng ý của Nhân Hỉ mới .
Thế là y liền dậy đến chỗ Nhân Hỉ.
Nhân Hỉ với tư cách là tổng quản đại thái giám, tự ở một viện tử. Lúc Song Lâm qua đó, lão đang ở bên trong dặn dò tiểu nội thị danh sách. Ngẩng đầu thấy y đến, phẩy tay cho tiểu nội thị lui , hỏi y: “Có chuyện gì?”
Song Lâm : “Nhân Hỉ công công, tiểu nhân cảm thấy chuyến phiên địa , dọc đường hơn nửa tháng, e là hiểm nguy.
Đang nghĩ xem thể mặt nổi sai đóng giả Vương gia, theo nghi trượng dọc đường, còn lén lút thì để Điện hạ cải trang, do Đồng Hưng Tiêu Cục cử cao thủ, cùng một hộ vệ tinh cán, khinh xa giản tòng, khoái mã gia tiên, nhanh chóng tựu phiên ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quyen-hoan/chuong-62-xu-tri.html.]
Nhân Hỉ liếc y một cái, : “Tạp gia cũng đang ý ... Đợi Điện hạ khỏi kinh kỳ, suốt đêm khinh xa giản tòng đổi đường nhỏ đường tắt nhanh chóng tiến về phiên địa — Thảo nào Hoàng hậu nương nương ỷ trọng ngươi, tuổi còn nhỏ, tâm nhãn nhiều lắm, làm việc coi như thỏa.”
Song Lâm cũng khiêm tốn, cùng Nhân Hỉ lấy bản đồ , trù tính một phen. Hẹn rõ do Nhân Hỉ sắp xếp nhân thủ hộ vệ Vương phủ, còn Song Lâm ngày mai sắp xếp nhân thủ tiêu cục.
Lộ trình dọc đường, địa điểm nghỉ ngơi đều chỉ rõ từng điểm một. Hai mỗi chép một bản, định bụng về sẽ trau chuốt thêm.
Song Lâm đột nhiên thấy bên ngoài cửa khẽ vang lên, thấp giọng : “Công công, bắt tới .”
Nhân Hỉ ngẩng đầu đáp: “Tạp gia qua ngay đây.” Sau đó dậy. Song Lâm thấy lão việc, vội vàng lên : “Vậy tiểu nhân xin phép về , làm phiền công công nữa.”
Nhân Hỉ một cái : “Đi .”
Song Lâm bước ngoài, thấy một nội thị mặc áo màu đất son cung kính bên cửa, trông vẻ quen mắt. Y khỏi viện t.ử vài bước, đột nhiên nhớ nội thị đó dường như là của Thận Hình Tư... Người bắt tới , đây là đang xử trí ?
Song Lâm xưa nay việc liên quan đến thì treo cao mặc kệ, cũng nghĩ nhiều.
Về phòng nhớ tới hôm nay Tiết Tảo Phúc đến, tự nhặt một bọc bạc liền về phía phòng , nhưng thấy .
Thấy một tiểu nội thị đang sắc t.h.u.ố.c hành lang, liền hỏi : “Vụ Tùng công công ?”
Tiểu nội thị : “Nhân Hỉ công công sai đến gọi ngài , chắc là công sai gì giao phó cũng chừng.”
Sắc mặt Song Lâm biến đổi, trong đầu đột nhiên rõ ràng vô cùng — Vụ Tùng hầu hạ bên cạnh Sở Chiêu nhiều năm, thứ gì mà ?
Nếu thật sự lợi dụng, hoặc lợi dụng để làm chuyện gì vu khống Sở Chiêu, thì thực sự quá dễ dàng.
Nhân Hỉ là tâm phúc của Vương Hoàng hậu, sẽ thật sự buông lỏng để nội thị của Sở Chiêu rời khỏi phạm vi kiểm soát, ở kinh thành trở thành mầm tai họa ?
Những kẻ bề , bao giờ thực sự bận tâm đến nhân quyền của đám nô tài bọn họ?
Y hoắc nhiên xoay lao ngoài. Ra khỏi viện t.ử một trận mờ mịt, đến chỗ Nhân Hỉ thể đổi gì ? Không thể!
trơ mắt Tiết Tảo Phúc cứ thế xử lý một cách lặng lẽ? Y làm , tình nghĩa cộng sự những năm nay bày đó... Song Lâm đột nhiên giậm chân, trực tiếp lao đến viện t.ử của Sở Chiêu.
Y vốn là nội thị của Sở Chiêu, dọc đường thông suốt cản trở. Sở Chiêu đang luyện chữ trong tẩm điện, thấy y xông thì ngẩn , hỏi: “Chuyện gì?”
Song Lâm trực tiếp quỳ xuống : “Điện hạ, Nhân Hỉ tổng quản xử trí Vụ Tùng. Cầu xin Điện hạ nể tình những năm nay Vụ Tùng công lao cũng khổ lao, xin Điện hạ khoan thứ cho . Hắn tuyệt đối nhị tâm với Điện hạ, thực sự là do nhà liên lụy...”
Sở Chiêu nhíu mày. Chuyện Nhân Hỉ xử trí Vụ Tùng cũng gì đáng ngạc nhiên. Hắn đặt bút xuống : “Ở , ngươi dẫn Cô qua đó.”
Song Lâm dẫn Sở Chiêu rảo bước về phía viện t.ử của Nhân Hỉ, trong lòng như đ.á.n.h trống.
Khi đến viện t.ử của Nhân Hỉ, quả nhiên cửa hai nội thị canh giữ, nhưng bọn họ thấy Sở Chiêu đến, dám cản.
Song Lâm xông , vặn thấy một mặc y phục nội thị trói c.h.ặ.t t.a.y chân, chân buộc đá, miệng nhét giẻ, đang liều mạng giãy giụa hai nội thị đẩy về phía miệng giếng.
Nhân Hỉ đang một bên giếng, thần sắc lạnh nhạt.
Tim Song Lâm gần như nhảy lên tận cổ họng, thất thanh : “Dừng tay!”
Hai nội thị sửng sốt, tay khựng . Song Lâm lao tới, quỳ xuống dập đầu với Nhân Hỉ và Sở Chiêu : “Điện hạ! Cầu xin tha cho một mạng!”
Nhân Hỉ thấy Song Lâm dẫn Sở Chiêu tới, hoang mang vội vàng hành lễ với Sở Chiêu : “Tiểu nhân bái kiến Vương gia Điện hạ.”
Sở Chiêu nhíu mày, Tiết Tảo Phúc nước mắt giàn giụa đang với ánh mắt cầu xin, miệng phát tiếng ư ử, : “Cô thả ?”
Nhân Hỉ hề hoảng loạn: “Điện hạ, hầu hạ bên cạnh ngài nhiều năm.
Nếu để trong kinh, moi móc chuyện của ngài, hoặc lợi dụng làm những chuyện vu oan giá họa tung tin đồn nhảm, sẽ vô cùng bất lợi cho Điện hạ.
Trong cung chỗ nào cũng hung hiểm, lão nô cũng là vì nghĩ cho Điện hạ, mới Điện hạ trừ bỏ hậu hoạn .”
Sở Chiêu thấp giọng : “Cô hành sự đường đường chính chính, phàm việc gì cũng gì thể với khác, đáng làm khó một tiểu nội thị như . Lại hầu hạ Cô những năm nay, kết cục như , trời đất linh, ngày ắt gặp báo ứng. Thả .”
Nhân Hỉ chút chần chừ : “Điện hạ, ngài thử nghĩ xem, mấu chốt ở chỗ lời là thật , mà là là nội thị của ngài, khác sẽ tin .
Giữ trong kinh, ngày hậu hoạn khôn lường. Ngài cho dù cây ngay sợ c.h.ế.t , cũng nghĩ cho tiểu hoàng tôn và Đàm phi nương nương khuất chứ a.”
Sở Chiêu : “Nhân Hỉ, ngươi là bên cạnh mẫu hậu, Cô kính ngươi vài phần. Chỉ là một việc, ngươi tự tiện làm chủ, phạm thượng tiếm việt, cũng cân nhắc chừng mực. Vụ Tùng hầu hạ nhiều năm, ngươi xử trí như , ngày ai còn nguyện ý thật lòng làm việc cho Cô nữa?”
Nhân Hỉ quỳ xuống : “Lão nô dám. Chỉ là tội c.h.ế.t thể miễn, nhưng thể mặc kệ ở trong cung để nhược điểm lớn như .
Xin Điện hạ nhất định theo lão nô, đuổi thật xa mới .
Nếu nương nương còn tại thế, cũng nhất định thể trơ mắt để hậu hoạn như trong cung mặc nhào nặn cấu kết.”
Sở Chiêu thở dài một , liếc Tiết Tảo Phúc : “Đừng bạc đãi nhà .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đây là đồng ý . Song Lâm quỳ ở đó, dự định ở trong cung chiếu cố nhà của Tiết Tảo Phúc e là xôi hỏng bỏng .
Sở Chiêu rốt cuộc chỉ một một , y cũng dám thêm gì nữa. Nhìn hai nội thị áp giải Tiết Tảo Phúc dập đầu với Sở Chiêu, kéo xuống.
Sở Chiêu liếc Song Lâm, với Nhân Hỉ: “Song Lâm và từ nhỏ cùng học Nội Thư Đường, cùng lớn lên, là trọng tình nghĩa.
Y đến báo tin, cũng là chỗ trượng nghĩa của y, ngươi đừng làm khó y.”
Nhân Hỉ dập đầu : “Lão nô dám, Điện hạ minh.”
Sở Chiêu thở dài một , chăm chú miệng giếng một lúc, : “Hai vị Chiêu huấn ở hậu viện, từng thừa sủng, trả về Thượng Tẩm Cục, an bài cho các nàng xuất cung cho t.ử tế, gả nơi khác .
Lần tựu phiên , cũng mang theo nữa. Người tình nguyện, cớ làm lỡ dở thời thanh xuân của các nàng.”
Nhân Hỉ chần chừ một lát, đại khái nghĩ đến dọc đường hung hiểm, nữ nhân lúc nào mà chẳng , cũng lời : “Điện hạ khoan nhân, là phúc phận của các nàng.”