Quyền Hoạn - Chương 164: Phiên Ngoại - Giang Nam Bất Tư Quy

Cập nhật lúc: 2026-04-08 03:36:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thôi nhị gia, ngài khỏe hẳn ?"

"Thôi nhị gia, mấy năm gặp ! Lệnh khỏe ?"

"Thôi nhị gia ngài từ kinh thành về ? Sau Tô Châu lâu ?"

Tháp tùng Phó Song Lâm đường phố Tô Châu, Sở Chiêu lúc đầu còn hào hứng, kết quả theo chào hỏi "Thôi nhị gia" ngày càng nhiều, những bong bóng khí trong lòng cũng ngày càng nhiều.

Đám thợ của tiêu cục thấy y liền hớn hở thì cũng thôi , tại khỏi cửa dù là tiểu nhị tửu lầu, bà lão bán hạt sen bên đường, đứa trẻ mua nước tương đều nhận Thôi nhị gia?

Thậm chí ngang qua lầu hoa, các cô nương vẫy khăn hồng lầu thế mà cũng từng nũng nịu mềm mỏng gọi:"Thôi thiếu gia, lâu gặp, khi nào ngài dẫn khách đến chỗ chúng em chơi đây." "Thôi thiếu gia, ngài mời uống rượu ?"

Dưới sự che chắn của ống tay áo rộng, tay Phó Song Lâm Sở Chiêu bóp đến phát đau. Y bất lực buồn , kéo Sở Chiêu rẽ sang con đường Bình Giang náo nhiệt nhất.

Hai một tiệm quạt, tiệm quạt kiêm bán cả đồ thêu. Thêu Tô Châu nổi tiếng thiên hạ, cả một bức tường đều là quạt tròn, túi thơm, mặt chăn, thắt lưng thêu xong, hoa hòe rực rỡ.

Kết quả chủ tiệm thấy y :"Thôi nhị gia, ngài khỏi bệnh ?"

Lại đầu gọi :"Đi gọi đến, Thôi nhị gia tới ."

Vừa :"Lão nương nhà cứ nhắc mãi ơn nghĩa trượng nghĩa năm đó của Thôi nhị gia, đích thêu cho Thôi nhị gia một mặt chăn bách tử, là để Thôi nhị gia dùng lúc kết hôn.

Chỉ là mấy năm nay ba em các đều kinh thành thấy về, nhờ của tiêu cục mang lên kinh, bọn họ ông chủ mở lời dám, nay Thôi nhị gia tới , thật đúng lúc."

Chỉ thấy bên trong một lão ma ma tóc hoa râm nhưng búi tóc gọn gàng tươm tất, mặc váy vải xanh chân guốc gỗ, lạch bạch chạy .

Thấy quả nhiên là Phó Song Lâm, kích động tiến lên một tràng tiếng Tô Châu nhanh và gấp.

Sở Chiêu chỉ mơ hồ hiểu đại khái là mấy lời quan tâm, hỏi y thành , Tiêu đại gia thế nào , Tiêu tiểu thư thế nào .

Sau đó sai lấy một mặt chăn bằng lụa đỏ tươi đến, rũ cho Song Lâm xem những đứa trẻ trắng trẻo mập mạp với biểu cảm động tác khác đó, tự hào :"Mỗi một đứa nhỏ đều là đích thêu đấy, nhị gia thành hôn dùng đến, bảo đảm bách t.ử thiên tôn..."

Phó Song Lâm luôn mỉm lão ma ma chuyện, biểu cảm mặt vô cùng ôn hòa mềm mại, tơ hào lộ thần tình chê đối phương lôi thôi.

Sở Chiêu một bên mặt chăn bách t.ử gần như khiến cả cửa tiệm tràn ngập ánh đỏ rực rỡ đó, hiểu chút nổi, một lặng lẽ lùi khỏi cửa tiệm, trong lòng nghẹn chút dữ dội, tùy ý tới một tiệm đồ cổ bên cạnh, chút vô định những bức tranh tường.

Vốn dĩ chỉ là để đợi Song Lâm, kết quả Sở Chiêu thế mà vô ý thấy ở một góc khuất ánh sáng u ám treo một bức tranh thủy mặc sơn thủy.

Thủy mặc thiển giáng lâm ly, bút pháp thương nhuận lão luyện, nhưng giấy vẽ khá cũ kỹ, đóng khung thậm chí chút hư hại, tranh còn phủ một lớp bụi, tranh lạc khoản tên tuổi, chỉ đóng một con dấu nhàn tản nhỏ "Nhất Đắc Trai".

Trong lòng khẽ động, hỏi chủ nhà đó:"Chưởng quầy, bức tranh thủy mặc sơn thủy bao nhiêu tiền?"

Chưởng quầy đó đầu cũng ngẩng lên, uể oải :"Tranh treo tường đồng giá năm trăm lượng bạc một bức, đó là khác ký gửi, giá cả cũng xong, miễn mặc cả."

Sở Chiêu trong lòng thầm mừng rỡ, :"Vậy bức tranh lấy."

Chưởng quầy lười biếng :"Tiền mặt ngân phiếu? Ngân phiếu chỉ nhận của tiền trang Đại Đồng, Tứ Hải."

Sở Chiêu từ trong n.g.ự.c móc ngân phiếu năm trăm lượng, Phó Song Lâm ở cửa bước :"Sao chạy đến đây làm tìm mãi."

Chưởng quầy đó thấy tiếng ngẩng đầu lên thấy Phó Song Lâm liền sắc mặt đổi vội :"Hóa là Thôi nhị gia."

Lại đầu liếc Sở Chiêu một cái, tươi rạng rỡ :"Hóa vị gia là bạn của Thôi thiếu gia, sớm?"

Nói xong sải bước tới gỡ bức tranh tường xuống cuộn đưa cho Sở Chiêu :"Nếu là bạn của Thôi thiếu gia trúng bức tranh , thể thu tiền chứ, bức tranh tặng cho vị gia làm quen."

Sở Chiêu nhất thời vô cùng áy náy :"Thế chứ thể để ông lỗ vốn... bức tranh là của danh gia..."

Song Lâm ngắt lời :"Đã cảm tạ Lưu chưởng quầy một phen thịnh tình." Nói xong mỉm với Sở Chiêu:"Đều là hảo ý của hàng xóm, nhận lấy cũng ."

Lưu chưởng quầy :"Vốn luôn ngưỡng mộ Thôi thiếu gia, hôm nay hạnh ngộ, biểu lộ chút tâm ý, nếu chỗ nào tiếp đãi chu đáo mong Thôi nhị gia lượng thứ cho."

Trên mặt Phó Song Lâm tựa tiếu phi tiếu:"Đa tạ chưởng quầy."

Sở Chiêu Song Lâm xưa nay kẻ tham tài, nay vô cớ để nhận lấy chắc hẳn đạo lý khác, cũng thêm gì nữa. Nhìn chưởng quầy cung kính tiễn bọn họ khỏi tiệm, chút chần chừ hỏi:"Bọn họ sợ ngươi ?"

Song Lâm một cái:"Cũng hẳn, điều mở tiêu cục thì đen trắng đều thông, ít nhiều chút thủ đoạn. Ta ở bên ở lâu, ngày thường chú ý kết giao hàng xóm, ít nhiều nể mặt chút thôi."

Sở Chiêu đầu Song Lâm, nhớ thần sắc của y lúc nãy, trầm tư :"Chưởng quầy nhược điểm trong tay ngươi ?

bức tranh , chắc là , đây là tranh của danh gia Dịch Phác Vân đời .

Hắn những năm cuối đời một thời gian ẩn cư ở vùng quê Tô Châu, dùng dấu Nhất Đắc Trai, đời đến ít. Ta cũng là đây từng thấy tranh của , nhận bút pháp và dấu ấn .

Bức tranh ít nhất thể bán ba ngàn lượng bạc, nếu ở kinh thành còn thể cao hơn, nay bạch bạch tặng cho chúng lắm, là trả bạc cho ."

Trên mặt Song Lâm nhịn :"Gia của ơi, ngài lăn lộn ở chợ búa nên , đây là mánh khóe thường dùng ở chợ búa .

Đây bản thực, mà là dựa theo bản thực tỉ mỉ làm thành tranh in mộc bản, làm cũ đóng khung, cố ý làm cho hư hại bắt mắt, treo ở góc ánh sáng u ám, lừa chính là khách phương xa, thoáng qua còn tưởng nhặt món hời lớn, vội vàng giá cũng mặc cả, vội vội vàng vàng mua về.

Loại mắc mưu địa phương đều , sẽ mắc lừa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quyen-hoan/chuong-164-phien-ngoai-giang-nam-bat-tu-quy.html.]

Bức tranh đó ước chừng trong nhà còn giấu mấy chục bức, cho nên chưởng quầy đó thấy mới vội vàng đem tranh tặng ngài, xin ngớt."

Sở Chiêu ngẩn , đại nộ :"Thế mà loại lừa đảo ! Khả hận! Đợi gọi quan địa phương phong tỏa tiệm !"

Song Lâm lắc đầu :"Hắn đây là tranh của Dịch Phác Vân ? Vụ kiện ngài đ.á.n.h thắng ...

Ngành đồ cổ tranh cổ đều là như , bán đồ sẽ rõ trong tay là chân phẩm của triều đại nào tác giả nào, chỉ xem nhãn lực của đối phương.

Ngài thấy đáng thì mua, nếu lầm thì cũng chỉ thể tự trách nhãn lực.

Có điều Bệ hạ chịu ấm ức, bọn họ cũng quả thực tâm địa bất lương, lát nữa để Tô Châu tri phủ phái gõ nhịp một chút là ."

Lồng n.g.ự.c Sở Chiêu nghẹn , chút quẫn bách, bản lúc đó chẳng cũng một loại cảm giác thầm mừng rỡ vì nhặt món hời ...

Hắn chịu thừa nhận mắc mưu lầm, cảm thấy cậy phận Hoàng đế chút thắng mà vẻ vang, lập tức sắc mặt liền chút lắm.

Song Lâm sắc mặt khó coi, vội kéo tay dỗ dành:"Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, chúng ăn cơm thôi, phía chính là Tùng Hạc Lâu, thức ăn ở đó ngon lắm."

Đến Tùng Hạc Lâu ăn cơm, lúc gọi món Sở Chiêu vẫn còn đang hờn dỗi. Tiểu nhị tiến lên hỏi ăn gì đều lời nào.

Phó Song Lâm mỉm :"Vịt bát bảo, thịt đào, xuân cuốn rau tề, cá hố chiên khô, lươn xào dầu nóng, củ niễng xé tay ngâm chua, thêm hai bát chè đậu đỏ đường, đó lên Phong Đoàn Tước Thiệt Nha, điểm tâm lấy một đĩa bánh hoa mai."

Tiểu nhị tươi rạng rỡ :"Nghe giọng điệu, hai vị khách quan là từ kinh thành tới ? Chờ chút, lát nữa sẽ lên ngay."

Đang định lui xuống, Sở Chiêu trầm giọng lên tiếng:"Đợi , còn món chay gì ?"

Rốt cuộc vẫn là ghi nhớ Song Lâm chỉ ăn chay, những món gọi hầu như đều là món mặn, sợ y ăn no. Tiểu nhị vội vàng đưa thực đơn cho đàn ông khí thế phi thường . Chỉ hai gọi mười mấy món, căn bản hỏi giá, đúng là cừu béo thực thụ mà.

Phó Song Lâm lười biếng nghiêng ghế tựa, tay nghịch chiếc quạt xếp mua, trong mắt gần như chứa đầy ý , lời nào, khóe miệng nhếch lên gần như chứa nổi ý đó.

Sở Chiêu gọi món, thấy vẻ thần khí tự tại thoải mái mặt y, những luồng khí trong lòng cũng tan biến —— rốt cuộc là giống như ở kinh thành, chút chua xót nghĩ.

Ở kinh thành quen nhiều, Song Lâm đến dường như cũng mang theo một tầng thần thái xa cách đạm mạc, giới , cảnh giác.

Tuy nhiên từ khi nam tuần vi hành đến Tô Châu, ở căn nhà cũ đây của y, Phó Song Lâm ở kinh thành đó dường như biến mất , đó là một Thôi nhị gia sinh động tươi tắn, lông mày phong lưu, tự do tự tại, thoải mái mà nhàn nhã.

Thức ăn lên đủ, trong bao gian đóng cửa , Sở Chiêu chờ kịp bước tới, đem Phó Song Lâm vây trong ghế tựa, hung hăng hôn xuống.

Nụ hôn thực sự chút dài, Phó Song Lâm gần như mỗi một ngóc ngách trong miệng đều quét sạch.

Lúc nụ hôn kết thúc, hai trán đối trán, thở giao , đôi bên đều chút lưu luyến rời.

Song Lâm cả khuôn mặt đều biến đỏ, đôi mắt ướt át, :"Bệ hạ quả thực là càng ngày càng chú trọng ."

Sở Chiêu đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp vành tai và khuôn mặt đỏ đến trong suốt của y thấp giọng :"Đợi Thái t.ử thể tiếp quản gánh nặng , tháp tùng ngươi đến bên , nhận nuôi mười tám đứa trẻ, cưới cho chúng mười phòng con dâu, sinh một đống hài tử, bách t.ử thiên tôn."

Phó Song Lâm :"Diệu Diệu mấy ngày thêm một đứa con, than vãn với cứ cảm thấy mùi phân, tìm khắp nơi là chỗ nào bẩn, đành hết quần áo, một ngày bao nhiêu bộ quần áo —— Bệ hạ thể nuôi con phiền phức thế nào , khối đưa con đến cho quá kế, đều từ chối .

Đời cứ cưỡng cầu chỗ đều viên mãn, trân trọng những gì đang . Bệ hạ từ lúc sinh định sẵn thể sống cuộc sống của nhà thế tục, cần cưỡng cầu."

Sở Chiêu im lặng. Phó Song Lâm thấy như đùa:"Thực sự về hưu, nuôi Bệ hạ cũng thực sự chút dễ dàng nha. Ngài thể giấy ngài mực ngài dùng đều phàm phẩm, nỗ lực làm việc dành dụm tiền mới ."

Sở Chiêu hừ một tiếng:"Trẫm cần ngươi nuôi?"

Nói xong nghĩ kỹ trừ bỏ quyền lực thiên nhiên mang theo của Hoàng đế, bản dường như thực sự vẫn luôn dựa Song Lâm lo liệu kinh doanh cơm áo gạo tiền, thế mà chút đuối lý, bản nhịn , thở dài :"Thực sự làm Hoàng đế, dường như còn thực sự thể dựa cái gì để ăn cơm, chữ vẽ tranh?

Làm thầy giáo dạy học? Hay là giúp tiêu cục của ngươi tính sổ?"

Phó Song Lâm đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp eo , hì hì :"Bệ hạ giường hầu hạ cho , nuôi gia đình để lo."

Sở Chiêu nheo đôi mắt, chút nguy hiểm :"Không bằng Trẫm bây giờ liền hảo hảo hầu hạ ngươi."

Song Lâm cuối cùng cảm thấy bản chút đùa với lửa quá mức, vốn dĩ cậy ban ngày ban mặt ở nơi công cộng , bên ngoài bao gian qua kẻ , Sở Chiêu vốn luôn chú trọng hình tượng sẽ làm loạn.

hiện giờ trong bao gian u ám mà yên tĩnh, Sở Chiêu gắt gao áp sát cơ thể y, nóng da thịt xuyên qua lớp áo mỏng truyền đến y...

Y thức ăn còn đang bốc nóng bàn, điều chuyển chủ đề:"Thức ăn sắp nguội , chúng ăn cơm ."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sở Chiêu giơ tay nắm lấy cằm y, chậm rãi mà kiên nhẫn dùng ngón trỏ nhẹ nhàng xoa bóp, dùng môi nhẹ nhàng chạm chạm trán y, trong miệng lẩm bẩm:"Vẫn hầu hạ ngươi hài lòng mà, thể ăn cơm của ngươi ."

Cúi đầu tiếp tục hôn hôn đôi mắt, sống mũi thẳng tắp của y, cuối cùng một đường đến môi, lấy răng gặm nhấm một phen, giọng thấp trầm:"Phải cho tiểu tổng quản của ăn no mới nha."

...

Sở Chiêu và Song Lâm bữa cơm ăn một mạch đến lúc hoàng hôn đầy trời. Song Lâm kiên quyết từ chối đề nghị gọi một chiếc kiệu của Sở Chiêu, mặc dù lúc đường lát đá, chân đều nhẹ bẫng.

Sở Chiêu thì khuôn mặt đỏ bừng của Song Lâm chỉ , cúi đầu hỏi y:"Ngày mai chúng cùng du thuyền uống rượu?"

Phó Song Lâm nghiêm sắc mặt :"Bệ hạ vẫn nên làm chút chính sự mới , suốt ngày rong chơi làm lỡ quốc sự, ở bên ngoài lưu thời gian quá dài, ở kinh thành Thái t.ử giám quốc, thời gian dài e là lắm."

...

Ở kinh thành xa xôi, Thái t.ử Sở Cận đang giám quốc đống sớ bàn mà nhíu mày:"Phụ hoàng rốt cuộc khi nào mới về kinh đây."

Loading...