Quyền Hoạn - Chương 162: Phiên Ngoại - Thái Tử Trạch Phi Ký (Hạ)
Cập nhật lúc: 2026-04-08 03:36:14
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Cận khi trở về Đông Cung, tâm thần chút hoảng hốt, tránh khỏi ăn ngủ yên.
Ngày hôm đó An cô cô đến thăm Sở Cận, bà sớm nhận ân điển của Sở Chiêu, phong làm tam phẩm cáo mệnh xuất cung đoàn tụ với gia đình, hưởng phúc tại gia.
vì Sở Cận cũng coi như là do bà lớn lên nên bà vô cùng quan tâm, thỉnh thoảng vẫn đến Đông Cung thăm hỏi.
Hôm nay Thái t.ử ăn uống trôi, bà liền ở bên ngoài quở trách những theo tận tâm.
Sở Cận ở bên trong thấy, :"An đừng trách bọn họ, là chính con mấy ngày nay chút thoải mái, qua hai ngày là khỏe thôi."
An cô cô xót xa :"Chắc chắn là bài vở quá nặng , con cũng giống phụ hoàng con , chính là quá coi trọng bài vở, vẫn là thể là quan trọng nhất.
Trước đây phụ hoàng con cũng thế, sinh bệnh cũng gượng thành bài vở, chính là quá hiếu thắng, cứ đợi thể khỏe thêm chút nữa thì ."
Sở Cận đáp:"An luôn thương con, con mà."
Lại với An vài câu, trong lòng khẽ động, hỏi An :"Trước đây lúc phụ hoàng mẫu hậu còn ở Đông Cung, An cũng ở trong Đông Cung ạ? Những hầu hạ bên cạnh phụ hoàng mẫu hậu lúc đó giờ còn mấy cũ ở ?"
An cô cô lắc đầu :"Hoàng thượng năm đó đày, cho giải tán hết cũ ở Đông Cung .
Mẫu hậu con lúc đó mang theo hầu từ Tây Bình Hầu phủ Đông Cung, cũng đều cho về Tây Bình Hầu phủ hết.
Người cũ bên cạnh Hoàng thượng, tính kỹ ngoài Phó tổng quản , cũng chỉ còn hai Lý Quân, Tiết Tảo Phúc đó thôi.
Hai đó... cũng theo phụ hoàng con đày, Anh Thuận tổng quản cũng là lúc đày mới đến bên cạnh phụ hoàng con hầu hạ.
Còn Nhân Hỉ công công, đó là cũ bên cạnh cố Thái hậu, cũng cho ngoài dưỡng lão .
Ngay cả Thường Hoan, Thường Nhạc mấy đại cung nữ cũng đều cho ngoài gả chồng hết. Từ đầu đến cuối hầu hạ bên cạnh phụ hoàng con, hóa chỉ một Phó Song Lâm thôi."
Bà nhớ chuyện cũ, cũng khẽ thở dài.
Sở Cận hỏi:"Lý Quân, Tiết Tảo Phúc?"
Hắn hồi tưởng một lát mới nhớ bên cạnh phụ hoàng quả thực hai nội thị chuyện, cũng ít khi khỏi Càn Hoa Cung.
Hắn nhạy cảm nghĩ đến một điểm đúng, An cô cô :"Ừm, hai đây phụ hoàng con ban tên, một gọi Băng Nguyên, một gọi Vụ Tùng, đều là những đắc lực bên cạnh phụ hoàng con, đây phẩm cấp còn cả Phó tổng quản đấy.
Chính là lúc đày phạm , thu hồi tên ban... đăng cơ mới niệm tình cũ tìm về hầu hạ , nên mới phụ hoàng con là trường tình mà."
Sở Cận truy hỏi:"Bọn họ là phạm gì ạ?"
Trên mặt An cô cô thoáng qua một tia tự nhiên:"Cụ thể cũng rõ, chuyện trong cung, chúng cũng tiện tùy tiện ngóng, chỉ là phạm ."
Sở Cận tâm niệm khẽ động, phụ hoàng vốn nhân hậu, nhỏ sẽ dễ dàng xử trí, nhưng nếu là lớn, tại khi đăng cơ tìm về? Lẽ nào lúc đó là do áp lực mà thể xử trí?
Tính lúc đó mẫu vẫn là Thái t.ử phi, khi bà qua đời lâu, cố Thái hậu qua đời, phụ hoàng phế Thái t.ử đày, thời gian gần .
Cái c.h.ế.t của mẫu liên quan gì đến những chuyện ?
dù thế nào nữa, vì hai lúc đó phẩm cấp còn cao hơn Phó Song Lâm, khi xử trí biến thành câm, tự nhiên là bọn họ thể chuyện.
Tuy nhiên Lý Quân hiện giờ qua điều trị thể gượng vài lời.
Hắn âm thầm ghi nhớ chuyện , với An cô cô vài câu bà về.
Ngày thứ hai, đến Tây Bình Hầu phủ, tìm ngoại tổ phụ Tây Bình Hầu Đàm Tây Vân :"Con mất chút đồ, điều tra một chút, nhưng tổ phụ cũng đấy, trong cung đông miệng tạp, đều là của phụ hoàng, tiện lắm.
Con mượn ngoại tổ phụ ít nhân thủ dùng một chút, mong tổ phụ giúp cho một tay."
Đàm Tây Vân :"Thái t.ử dùng cứ việc mở miệng."
Ông ở trong quân nhiều năm, tay tự nhiên ít nhân thủ đáng tin cậy, lập tức chọn mười đắc lực, ngay cả khế ước bán cũng cùng gửi đến Đông Cung.
Đây rõ ràng là biểu thị những đều lệnh Thái t.ử .
Sở Cận tuy trong lòng hiểu rõ những chắc lời , nhưng thái độ làm khiến trong lòng thoải mái, cũng hèn chi phụ hoàng đối với Đàm Tây Vân cũng vô cùng trọng dụng.
Cách mấy ngày , Lý Quân xuất cung, liền Sở Cận sai lặng lẽ trùm bao tải ném lên xe ngựa, đưa đến một gian mật thất.
Lý Quân lôi khỏi bao tải, vẫn còn trói, run rẩy. Thấy trong phòng một ai, chỉ một Sở Cận, y kinh hãi đến ngây :"Thái... Thái, Thái t.ử điện hạ..."
Sở Cận sớm đuổi hết , thản nhiên :"Ngươi chắc hẳn bắt ngươi đến đây là để hỏi chuyện gì."
Lý Quân năm đó đưa dải lụa trắng đó tay Đàm phi, cuối cùng xử trí hỏi tội, nhiều năm qua luôn là một tâm bệnh.
Ngày thường thể tránh xa Thái t.ử bao nhiêu liền tránh xa bấy nhiêu, ngờ hôm nay vị oan gia bắt tới, đầy mặt hoảng loạn :"Điện hạ hỏi gì... tiểu nhân ."
Giọng y khàn đặc u ám, ú ớ rõ.
Sở Cận sắc mặt vẫn thản nhiên :"Năm đó mẫu phi c.h.ế.t như thế nào?"
Sắc m.á.u mặt Lý Quân nhanh chóng rút sạch, cả đều run lẩy bẩy, hồi lâu mới quỳ xuống điên cuồng dập đầu :"Điện hạ cái gì cũng ! Cầu Điện hạ tha cho ! Tôi cái gì cũng !"
Y gần như cuồng loạn, những năm qua y luôn mang gánh nặng trầm trọng, là chính ngu ngốc mắc bẫy, tính kế, đưa dải lụa trắng đòi mạng đó tay Thái t.ử phi. Giờ đây Thái t.ử là báo thù cho mẫu ruột !
Sở Cận hừ lạnh một tiếng, định chuyện thì cửa phòng đẩy . Hắn rõ ràng dặn dò những thị vệ đó đều canh giữ ở cửa mà! Hắn ngẩng đầu định quở trách, thấy một giọng quen thuộc mà thanh lãng:"Điện hạ chuyện gì, hỏi là ."
Sở Cận nheo mắt , thấy Phó Song Lâm , còn mặc bào phục trong cung, dường như là vội vã chạy tới, phía theo hai thị vệ Thiên Khu, Thiên Toàn. Hắn lạnh lùng :"Ngươi theo dõi cô?"
Phó Song Lâm chút bất lực :"Điện hạ, ngài là t.ử tự duy nhất của Bệ hạ, là trữ quân một nước, Bệ hạ quan tâm ngài, ngài xuất hành, bên cạnh luôn ám vệ bảo vệ. Bọn họ thấy ngài bắt Lý công công, báo đến chỗ mà thôi."
Trong lòng Sở Cận dâng lên sự phản cảm và bạo nộ, nhất cử nhất động của thế mà bên cạnh phụ hoàng thấu hiểu?
Một loại cảm xúc bất cần đời đột ngột khống chế , cách nào khống chế bản ôn hòa vững chãi như khi nữa.
Hắn cao giọng hơn một chút :"Vậy công công chắc hẳn chân tướng về cái c.h.ế.t đột ngột vì bệnh của mẫu phi năm đó chứ?"
Phó Song Lâm đôi mắt đỏ lên của Sở Cận, đứa trẻ vốn luôn ôn hòa ngày thường ở bờ vực bạo nộ. Thiếu niên thời kỳ phản nghịch, tâm lý cần an ủi cho .
Y vẫy tay để Thiên Khu đưa Lý Quân xuống, tìm một chiếc ghế chậm rãi xuống, thản nhiên :"Điện hạ bớt giận —— ám vệ bọn họ bảo vệ ngài, giám thị ngài.
Ngày thường cũng chỉ báo cáo với Bệ hạ, báo cáo với .
Chỉ là Lý Quân là đại thái giám bên cạnh Bệ hạ, tình phận với , ám vệ cũng chắc chuyện nên báo cáo với Bệ hạ , đành báo đến chỗ mà thôi."
Sở Cận hít sâu một , Phó Song Lâm dáng vẻ thong dong bình thản, mà trong phòng còn nào khác, chỉ còn hai bọn họ, cũng từ cơn giận dữ khiến thất thái đó bình tĩnh một chút, tìm một tia lý trí:"Phó tổng quản từ nhỏ hầu hạ bên cạnh phụ hoàng, chắc hẳn là chân tướng cái c.h.ế.t của mẫu ruột cô.
Cô là phận làm con, cái c.h.ế.t của mẫu ruột điều kỳ lạ nên chút kích động, cũng mong Phó tổng quản hải hàm."
Phó Song Lâm mỉm , dường như dùng ánh mắt thấu hiểu chuyện Sở Cận:"Là phía Tây Bình Hầu phủ để lộ tin tức ?"
Sở Cận lời nào, Phó Song Lâm tiếp tục :"Không sai, năm đó Đàm nương nương, quả thực là tính kế, c.h.ế.t oan uổng, hồng nhan bạc mệnh."
Đầu óc Sở Cận nổ vang một tiếng, môi khẽ run rẩy, biểu cảm một mảnh trống rỗng, hồi lâu mới tìm giọng của :"Là ai!"
Phó Song Lâm hề che giấu, mà đem chân tướng năm đó kể rành mạch từng chút một. Sở Cận đến cuối cùng, hai mắt đỏ bừng, run giọng hỏi:"Vậy mẫu vô cớ mang thai..."
Phó Song Lâm :"Lúc đó Điện hạ mới sinh vài tháng, Bệ hạ vì tiền triều liên tục ám toán, kịp thời quan tâm đến tâm trạng của nương nương, vì gian nhân thừa cơ.
Đàm nương nương lúc đó hề mang thai, trong sạch vô cùng, trinh liệt phi thường, quyết chuyện thất tiết.
Chỉ là chuyện liên quan đến thanh dự của nương nương, nên cố Thái hậu làm chủ, dìm chuyện xuống, hề tuyên bố ngoài, mà chỉ tuyên bố với bên ngoài nương nương bạo bệnh qua đời."
Sở Cận chuyện cũ tâm tình phức tạp, chắc hẳn những kẻ tính kế đó liên quan nhỏ đến hoàng vị. Tuy nhiên chuyện qua lâu , tìm ai để báo thù?
Mẫu u uất tự sát, nút thắt là ở phụ hoàng ... Tại lạnh nhạt với mẫu ? Có vì lúc đó sủng hạnh tên thái giám mắt ? Tên thái giám gì ?
Những tên luyến đồng đó chẳng đều mạo tựa hảo nữ, qua tuổi hai mươi vô cùng khó coi ? Tên thái giám rốt cuộc bản lĩnh gì mà khiến phụ hoàng lạnh nhạt với thê tử?
Phó Song Lâm thần sắc của , chậm rãi :"Lúc đó Lạc gia thế mạnh, khi Đàm nương nương qua đời lâu, cố Thái hậu liền băng hà.
Trước khi lâm chung dâng biểu yêu cầu phế Thái t.ử để Hoàng thượng đày.
Mà lúc Bệ hạ đày năm đó, lộ trình vô cùng hung hiểm, vương giá đày ám sát giữa đường, may mà Bệ hạ lúc đó cải trang vi hành mới thoát một kiếp.
Đến phiên địa từng nhiều ám sát, những năm đó hình thế hiểm trở một lời hai lời thể hết.
Đàm nương nương là vạ lây, Bệ hạ những năm qua cũng luôn mang lòng áy náy với Đàm nương nương và ngài, tấm lòng ngài nên cảm nhận , giả tạo —— lúc đó Bệ hạ so với ngài hiện giờ cũng lớn hơn bao nhiêu tuổi, hộ trì, từng bước kinh tâm, dễ dàng gì mới đến ngày hôm nay."
Sở Cận bỗng chốc đ.â.m trúng tâm tư, chút thẹn quá hóa giận :"Cô trách phụ hoàng."
Phó Song Lâm mỉm , tiếp tục dây dưa ở đề tài nữa, chỉ dậy :"Điện hạ hiện giờ dần lớn , nếu đối với những chuyện trong quá khứ gì , bằng trực tiếp hỏi Bệ hạ... Hai là cha con ruột, Bệ hạ luôn cho ngài."
Sở Cận lạnh lùng :"Ngươi tiệm việt , cô làm thế nào cần ngươi chỉ điểm."
Nói xong hối hận, dù khi phận của Phó Song Lâm và phụ hoàng, đối với y hề ác cảm, ngược từ nhỏ khá nhiều hảo cảm với y. Lúc nhỏ con ch.ó Như Ý mà thích nhất chính là do y đưa cung.
Phó Song Lâm hề động nộ, chỉ gật đầu, đôi mắt trong trẻo dường như thấu hiểu tất cả, xoay đẩy cửa định rời .
Sở Cận vội gọi:"Đợi !"
Phó Song Lâm đầu:"Điện hạ còn gì dặn dò?"
Sở Cận chần chừ một lát :"Chuyện hôm nay, thể khoan với phụ hoàng ?"
Khóe miệng Phó Song Lâm hiện lên một tia mỉm :"Điện hạ và Bệ hạ là cha con ruột, sơ bất gian , tự nhiên là đợi Điện hạ tự báo cáo với Bệ hạ thôi —— thực Điện hạ hỏi, Bệ hạ sớm muộn gì cũng sẽ cho ngài .
Đừng tin mấy lời đồn thổi bên ngoài, Bệ hạ đặt kỳ vọng lớn Điện hạ."
Nói xong y bước ngoài.
Trong lòng Sở Cận ngũ vị tạp trần, một ngẩn ngơ một lát mới bước ngoài, nhưng cũng nên đối mặt với phụ hoàng như thế nào. Tây Bình Hầu phủ sai đến Tây Bình Hầu gặp .
Sở Cận trong lòng hiểu rõ đây chắc chắn là do mấy mượn để lộ tin tức, dù đều thấy Phó Song Lâm tới, ngoại tổ phụ vốn luôn quan tâm , khó tránh khỏi hỏi han.
Ngày thường đối với ngoại tổ phụ vô cùng cận, khẽ dâng lên một tia phản cảm.
Mình là ngoại tôn của Đàm gia, bọn họ là đồng minh đương nhiên của , nhưng chuyện năm đó, ngay cả khi g.i.ế.c , Đàm gia cũng nên cách để phong tỏa những lời đồn bất lợi, bọn họ vẫn để hậu họa.
Những lời biểu tỷ , liệu cũng là điều ngoại tổ phụ và nghĩ?
vốn luôn ôn văn khiêm tốn, cộng thêm Đàm Tây Vân luôn đối xử với , nên nghi ngờ vô căn cứ. Vì quần áo vẫn đến Tây Bình Hầu phủ.
Đàm Tây Vân quả nhiên chút căng thẳng, nhưng dám quá trực bạch:"Điện hạ ở trong cung, nếu mất đồ vật gì quan trọng, thể đối đầu với Phó Song Lâm thì vẫn là đừng đối đầu với y, dù Điện hạ kim tôn ngọc quý, đáng so đo với y."
Sở Cận mỉm :"Cũng chuyện gì lớn, ngoại tổ phụ yên tâm, chẳng qua là Phó tổng quản cô mất đồ, giúp cô điều tra một chút thôi."
Đàm Tây Vân thấy sắc mặt bình tĩnh, thở phào nhẹ nhõm, bồi thêm:"Trong lòng Điện hạ tự chủ trương, cũng chỉ sợ ngài tuổi còn trẻ, cái lợi hại của Phó Song Lâm đó."
Sở Cận :"Nghĩ kỹ , Phó Song Lâm cũng hề vết nhơ gì, chuyện tự ý điều binh năm đó cũng là để cứu giá, đối với phụ hoàng luôn trung thành tận tụy, tại chúng thể tranh thủ một chút, để y vì cô mà dùng?"
Trên mặt Đàm Tây Vân hiện lên một tia chán ghét:"Điện hạ là trữ quân một nước, tôn thể quý, thể cùng hạng hoạn thụ nịnh hạnh thông đồng làm bậy.
Không chuyện khác, những trung thần nghĩa sĩ khác nếu bên cạnh Điện hạ hạng tiểu nhân , còn dám đến đầu quân?
Càng cần đến thanh sử sẽ như thế nào, Điện hạ vẫn nên khiết tự ái, hiền thần viễn tiểu nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quyen-hoan/chuong-162-phien-ngoai-thai-tu-trach-phi-ky-ha.html.]
Sở Cận thấy đây giống với những luận điệu đây, cũng tiếp tục gì với ông, thêm vài chuyện gia thường khác. Bên trong Tây Bình Hầu phu nhân sai truyền lời:"Điện hạ dạo bận ? Đến hai cũng hậu viện một lát ăn bữa cơm."
Sở Cận vội :"Là của cô , chút bận nên thỉnh an ngoại tổ mẫu ."
Tây Bình Hầu :"Điện hạ nếu bận thì để ngoại tổ mẫu ngài gặp một lát cho bà yên tâm cũng ."
Sở Cận theo, đến hậu viện gặp Tây Bình Hầu phu nhân, thấy Đàm Hạnh Nhi cũng ở đó.
Lúc nhỏ mỗi đến Tây Bình Hầu phủ, biểu tỷ đều ở đó, ôn tồn khuyên nhủ , bồi chơi, thấu hiểu lòng .
Sau nhận nhà ngoại tổ phụ là hy vọng cưới biểu tỷ, và cảm thấy phản cảm, cảm thấy một nữ t.ử linh lung dịu dàng thấu hiểu lòng như biểu tỷ luôn ở bên cạnh cũng .
Giờ tỷ nguyện ý ở bên cạnh , chút bùi ngùi, nhưng cũng vì thế mà tiếc nuối, cũng chấp nhất.
Lẽ nào đây chính là ý tứ mà phụ hoàng ? Người thể thiếu để cùng chung sống trọn đời, nếu mất đều để tâm, nghĩ chắc là vô duyên ?
Hắn mơ mơ màng màng thoáng qua ý nghĩ đó, chút hiểu tại phụ hoàng trong chuyện hôn nhân khác biệt với những khác.
Tây Bình Hầu phu nhân :"Thật là bao nhiêu ngày gặp Điện hạ, mấy ngày nay Điện hạ tới, liền bận rộn dặn dò nhà bếp chuẩn những món Điện hạ thích ăn, ngay cả biểu tỷ con cũng đích làm món sư t.ử đầu nhân gạch cua mà Điện hạ thích nhất, kết quả Điện hạ hậu viện, vội vội vàng vàng mất, làm bà già buồn quá chừng."
Sở Cận đáp:"Là của cô , mấy ngày nay đang bận chuyện hội cờ.
Diệu hoàng thúc đang chuẩn mượn vườn và của cô để hội cờ, mời các công t.ử khuê tú các nhà quyền quý trong kinh, ngày sẽ tổ chức yến tiệc, lấy đ.á.n.h cờ làm vui.
Hội cờ giới hạn nam nữ, còn mời mấy vị Kỳ đãi chiếu nổi tiếng ở Hàn Lâm Viện đến làm trọng tài. Biểu tỷ kỳ đạo khá thiên phú, là đến ngày đó cũng xem thử?"
Đàm Hạnh Nhi khẽ nhíu mày :"Thụy Vương thế t.ử hôm chẳng tổ chức hội chọi chim , đám khố trong kinh đều mang chim nuôi đến so, xem con chim nào lông lá sặc sỡ —— theo ý em, Thụy Vương thế t.ử hai năm nay càng chút gì , cái kinh thành kẻ bày đủ trò tươi mới cũng chỉ nhà .
Nghiệp hưng nhờ cần cù, hoang phế vì ham chơi, là tông thất nhàn tản, Điện hạ là trữ quân một nước, vẫn là đừng quá thiết với thì hơn, ai những đó đều là hạng gì, cứ dỗ dành Điện hạ cầu tiến..."
Đàm Hạnh Nhi cùng lớn lên, lớn hơn một tuổi, từ nhỏ chuyện chút tùy ý. Vì Đàm Hạnh Nhi sớm hiểu chuyện, ngày thường đa phần theo bản năng mà khuyên bảo Sở Cận.
Sở Cận tính tình ôn hòa, cũng đều theo, chỉ là hôm nay Sở Cận chút vui, thản nhiên :"Phụ hoàng cũng vô cùng yêu thích, đến ngày đó cũng xem thử xem trong đám t.ử kinh thành ai xuất loại bạt tụy ."
Đàm Hạnh Nhi nghẹn lời, Tây Bình Hầu phu nhân :"Chọi gà đá ch.ó , nhưng đ.á.n.h cờ vẫn là chính đạo. Cố Tuệ Thuần hoàng hậu cũng giỏi cờ, Hoàng thượng cũng tạo nghệ khá sâu kỳ đạo , cờ của Điện hạ là do Hoàng thượng đích dạy ?"
Sở Cận gật đầu, chút thở dài :"Cô còn chữ , thế mà đ.á.n.h cờ . Lúc đó cô còn nhỏ, ở trong phiên địa, phụ hoàng rảnh rỗi liền bế cô dạy cô xem cờ."
Đàm Hạnh Nhi chút xuất thần, qua một lát :"Là của em, đến ngày đó em cũng xem thử ."
Sở Cận thấy mắt tỷ sáng lên, dáng vẻ chút hưng phấn, gật đầu :"Cô về sẽ bảo Thụy Vương phủ gửi thiệp cho biểu tỷ."
Cách mấy ngày , gió hòa nắng ấm, Thụy Vương thế t.ử Sở Diệu quả nhiên tổ chức yến tiệc đ.á.n.h cờ, mượn Thúy Ý Viên danh nghĩa của Sở Cận. Sở Cận quan hệ với nên từ sớm qua đó.
Hắn vốn dĩ mấy ngày nay đều đang do dự chuyện quá khứ với phụ hoàng thế nào, chút tâm trạng .
Bỗng nhiên thấy Vương Ấu Vi theo hai ca ca của , vẻ mặt đầy vẻ thử nhưng dám tiến lên, nhịn , bước tới trêu chọc:"Biểu hôm nay cũng tới để lộ một tay ?"
Vương Ấu Vi mặt đỏ bừng, theo ca ca hành lễ với . Sở Cận thấy cô bé như chút ngại ngùng, ứng thù với hai vị đích t.ử Vương gia vài câu, mỉm với Vương Ấu Vi:"Hay là cô và biểu đ.á.n.h hai ván?"
Vương Ấu Vi rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, ở chốn đại đình quảng chúng chút thẹn thùng, thấp giọng đáp:"Dạ ."
Sở Cận bèn mệnh bày bàn cờ tới, mang tính chỉ điểm cùng Vương Ấu Vi đ.á.n.h cờ.
Vương Ấu Vi là mới học, tuy Sở Cận nhường cô bé nhưng rốt cuộc cũng chống đỡ bao lâu, chỉ trong vòng một nén nhang lộ rõ vẻ bại trận.
Sở Cận chỉ điểm cô bé, bỗng thấy một nam t.ử :"Thái t.ử thế là đ.á.n.h xong ?"
Nhất thời lượt hành lễ, hóa thế mà là Sở Chiêu tới, bên cạnh Sở Diệu đang cung kính tháp tùng. Sở Cận vội vàng cũng dậy hành lễ, Sở Chiêu :"Không cần đa lễ, Trẫm tới xem náo nhiệt, xem ai hôm nay giành phần thưởng."
Lại về phía Vương Ấu Vi, hiền từ mỉm :"Trẫm gặp ngươi , ngươi là nữ công t.ử của Khánh An Hầu phủ ?"
Vương Ấu Vi vội hành lễ :"Dạ ."
Sở Chiêu :"Mẫu hậu kỳ nghệ tinh trạm, ngươi cũng gia học uyên nguyên , Trẫm cùng ngươi đ.á.n.h một ván?"
Hóa yêu thích đứa trẻ tuệ khiết, thấy cô bé đối kỳ với Sở Cận, nghĩ cô bé tài hoa phương diện nên ý nể mặt đứa trẻ .
Không ngờ Vương Ấu Vi tuy hứng thú nhưng thực sự vẫn học , ở đây bao nhiêu đều là những kỳ nghệ tinh trạm, vạn dám bêu , lắc đầu :"Bệ hạ kỳ nghệ tinh trạm, thần nữ chẳng qua mới học, vạn dám làm bẩn mắt rồng."
Sở Cận một bên :"Phụ hoàng, biểu thực sự là mới chập chững bước cửa, là mới học, khiêm tốn , ngài vẫn là đừng làm khó nữa."
Sở Chiêu thấy Sở Cận giải thích, :"Cũng , Trẫm đang ngứa nghề, xem vị nào tới đối kỳ với Trẫm một ván ."
Hắn dứt lời, trong đám một nữ t.ử tách đám đông bước , uyển chuyển lạy xuống, đáp lời:"Bệ hạ, thần nữ bất tài, nguyện cùng Bệ hạ đối kỳ một ván."
Sở Cận qua, thấy chính là Đàm Hạnh Nhi.
Tỷ hôm nay khác hẳn với cách trang điểm thanh đạm ngày thường, trang điểm vô cùng tinh xảo, váy la màu đỏ thẫm tôn lên làn da tuyết trắng dung mạo như hoa, tóc búi mây, môi đào động, sóng mắt trôi.
Sở Chiêu mỉm :"Xem là khăn yếm nhường mày râu , Trẫm coi như là bậc trưởng bối của ngươi, bèn nhường ngươi ba quân ."
Đàm Hạnh Nhi ngẩng đầu lên, mặt đầy vẻ tự tin:"Thần nữ cần nhường."
Sở Chiêu lớn :"Khí phách lắm!" Vừa dặn bày cờ, quả nhiên cùng Đàm Hạnh Nhi đối kỳ.
Sở Cận một bên biểu tỷ vốn luôn đoan trang vững chãi, văn nhã dịu dàng bên cạnh từ nhỏ giờ đây vì sự tự tin và kiều diễm mà hiện diện mạo khác hẳn , cả đều tỏa sáng rạng rỡ, dung sắc chiếu .
Trong lòng bỗng dâng lên một trận bùi ngùi: Hóa là ... biểu tỷ, tỷ thích là phụ hoàng.
Mọi đều vây quanh sập cờ xem trận đấu, Sở Cận chút xem nổi, lặng lẽ lui ngoài, một chầm chậm bước . Hắn nhớ gần đây vốn mấy khóm mẫu đơn xanh quý hiếm, bèn dựa theo ký ức về phía sâu trong vườn.
Lại thấy Vương Ấu Vi ở phía hỏi :"Điện hạ xem đ.á.n.h cờ ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sở Cận đầu thấy Vương Ấu Vi theo tới, khỏi chút buồn :"Lối cờ của phụ hoàng và biểu tỷ quen , tỷ đ.á.n.h thắng phụ hoàng . Còn ngươi thì ? Có thể đ.á.n.h cờ với phụ hoàng là điều bao nhiêu mơ ước, ngươi thoái thác."
Vương Ấu Vi khẽ thè lưỡi:"Cái loại nổi trội gì , thực sự mới học mà."
Lại với Sở Cận:"Ta thấy Điện hạ , còn đang nghĩ cùng Điện hạ đ.á.n.h một ván để Điện hạ chỉ điểm thêm vài câu nữa đấy..."
Sở Cận thấy cô bé thực sự coi là thầy giáo , :"Ngươi bái cô làm thầy thì lễ bái sư và thúc tu mới ."
Vương Ấu Vi :"Điện hạ còn hiếm lạ những thứ đó ?" Lại Sở Cận :"Ta thấy Điện hạ dường như vẻ vui."
Sở Cận cô bé tâm trạng của , im lặng một lát, thấy cô bé tự hối hận vì lỡ lời, vẻ mặt vô cùng quẫn bách, an ủi cô bé:"Không gì, chút chuyện riêng thôi."
Hắn nhớ ngày đó chính là cô bé thấy sự riêng tư của phụ hoàng , tuy cô bé tuổi nhỏ nhưng phản ứng lúc đó thể gọi là trấn định sớm hiểu chuyện, giải vây cũng thấu hiểu lòng , chắc hẳn cũng đây là bí mật hoàng gia, mà Vương Tảo chắc hẳn càng là sớm —— trong triều e là ít cận thần đều đoán quan hệ giữa phụ hoàng và Phó Song Lâm.
Hắn nhịn hỏi cô bé:"Ngươi thấy Phó Song Lâm thế nào?"
Vương Ấu Vi rõ ràng cũng nghĩ đến tình hình ngày hôm đó, mặt đỏ lên :"Ta từng gặp y, cũng chỉ là cha nhắc tới, y tài giỏi, thông tuệ phi thường, khí lượng khoan dung, thể chỉ vì phận nội hoạn của y mà xem thường."
Sở Cận thản nhiên lặp :"Nội hoạn."
Rốt cuộc chút cam tâm, vị phụ hoàng vốn luôn minh thần võ trong lòng thế mà sủng hạnh một tên nội hoạn, hơn nữa còn lấy thể chí tôn thiên hạ để lau rửa giải rượu cho một tên nội hoạn, trân trọng hết mực. Phó Song Lâm, đức tài gì?
Vương Ấu Vi lặng lẽ sắc mặt , thấp giọng :"Thực cũng hiểu lắm, dù đây cũng từng gặp Phó công công, điều phụ và đại ca đều khen y vật trong ao —— y làm chuyện gì với Điện hạ ?"
Sở Cận lắc đầu, Phó Song Lâm đối với luôn giữ đúng bổn phận, là vì nể mặt phụ hoàng ?
nếu là lấy lòng phụ hoàng, y chẳng nên cận lấy lòng , để ấn tượng với y ? Y luôn đối đãi với thậm chí còn chút xa cách lạnh nhạt.
Cũng đúng, lúc nhỏ y còn tặng Như Ý cho , thể y để ý đến .
Ánh mắt y dường như luôn giống như đang một đứa trẻ , loại ngạo mạn kiểu bề xuống, mà là cảm giác dung túng.
Hắn nhíu mày, truyền thuyết Phó Song Lâm đối với phụ hoàng trung thành tận tụy, nhiều phấn bất cố , đây chỉ nghĩ là trung bộc, giờ nghĩ ...
Lại nhớ đến dáng vẻ phụ hoàng đối đãi với y cẩn thận từng li từng tí ngày hôm đó và đãi ngộ ưu ái khác thường ngày thường, lẽ nào y thực sự chính là mà phụ hoàng , là tương hứa cả đời thể thiếu?
Vị phụ hoàng như rồng trong loài thế , khiến con gái nhà ái mộ là chuyện bình thường, ví dụ như biểu tỷ, nhưng Phó Song Lâm...
Hắn những ngày luôn lặng lẽ tìm hỏi han bóng gió về quá khứ của Phó Song Lâm.
Tuy nhiên trong những năm tháng quá khứ kinh tâm động phách đó, những mảnh ghép chắp vá đều khó lòng thấy khởi đầu tình cảm của bọn họ, rốt cuộc là làm thế nào từ chủ tớ khác biệt một trời một vực chuyển hóa thành như ngày hôm nay, giống như vợ chồng thế tục chung sống tương nhu dĩ mạt .
Vương Ấu Vi thấy luôn trầm tư, nhịn :"Điện hạ tại Bệ hạ coi trọng Phó công công, tại trực tiếp hỏi Bệ hạ chứ, ngài là t.ử tự duy nhất của Bệ hạ mà."
Sở Cận ngẩn , bỗng nhiên một cái:"Đa tạ ngươi nhắc nhở, cô làm thế nào ."
Đêm khuya, Sở Chiêu trở về tẩm điện, quen đường quen lối rẽ qua kệ đa bảo, qua mật đạo, cởi quần áo.
Lúc đến phòng ngủ của Phó Song Lâm, Phó Song Lâm đang ngâm chân, trong nước thêm thuốc, mu bàn chân lộ trắng trẻo mịn màng, xương mắt cá chân thanh mảnh, cơ lý nhuận mượt, những mạch m.á.u xanh hiện rõ lớp da mỏng.
Sở Chiêu nhịn bước tới đưa tay nắm lấy cổ chân y, giúp y chậm rãi xoa bóp.
Phó Song Lâm cũng hề né tránh, hỏi:"Nói chuyện xong với Điện hạ ?"
Sở Chiêu :"Đứa trẻ , Trẫm trong lòng nó chôn giấu nhiều chuyện như ."
Phó Song Lâm mỉm :"Hắn và Bệ hạ đây giống ." Cũng đến thời kỳ phản nghịch của tuổi trẻ , chú ý nhiều hơn chút.
Sở Chiêu :"Thật ? Trẫm đây mấy lòng nhỉ, đứa trẻ khá khiến Trẫm xót xa."
Phó Song Lâm đáp:"Lẽ nào Tiên đế, cố Thái hậu xót ngài ."
Sở Chiêu nghĩ một lát, tự một cái :"Nó dường như chuyện của Trẫm và ngươi ."
Phó Song Lâm chút ngạc nhiên:"Hắn thế mà rõ với ngài phát tì khí ?"
Sở Chiêu lắc đầu:"Thì , chỉ là hỏi Trẫm tại sủng hạnh một tên thái giám, tương lai sợ thanh sử để vết nhơ ."
Phó Song Lâm hỏi:"Bệ hạ thế nào?"
Sở Chiêu hiếm khi già mặt đỏ lên, lời nào, lảng sang chuyện khác:"Ngươi đây luôn chịu cận nó, sớm nghĩ đến ngày ?"
Phó Song Lâm :"Ngài nghĩ nhiều , chẳng qua là giỏi chung sống với trẻ con mà thôi."
Sở Chiêu hiểu rõ tất cả, đưa tay gãi gãi lòng bàn chân y :"Tội khi quân?"
Song Lâm rụt rụt chân, một tiếng, khẽ thở dài :"Lúc đó cũng nghĩ, nếu một ngày nó quan hệ của và phụ hoàng nó, ngược cảm thấy tiếp cận nó, làm tất cả vì nó đều là mục đích khác, từng mật bao nhiêu, hồi tưởng liền căm ghét bấy nhiêu.
Thà rằng ngay từ đầu cứ giữ đúng vị trí... Dù ngài nếu còn, cũng sống độc nhất, cần lấy lòng vị Hoàng đế tiếp theo nữa."
Sở Chiêu im lặng một lát, :"Trẫm hôm nay với Thái tử, trăm năm , ngươi sẽ cùng Trẫm chung quan hũ táng đế lăng."
Phó Song Lâm giật , :"Ngài việc gì thế, Thái t.ử nếu vì Đàm nương nương mà bất bình thì làm . Xương khô cảm giác, táng ở chẳng giống ."
Sở Chiêu thản nhiên :"Đàm phi táng hoàng hậu lăng , tôn quý vô song, mà ngươi mới là sẽ cùng Trẫm hợp quan mà táng, cùng đến kiếp ."
Phó Song Lâm lấy tay che trán:"Lần Thái t.ử chắc hẳn hận thấu ."
Sở Chiêu thản nhiên :"Trẫm cần nó thấu hiểu, nó chỉ cần phụng di chiếu của Trẫm là ."
Phó Song Lâm thở dài, bất lực vị Sở Chiêu chút chuyển hướng sang bạo quân ngoan cố . Sở Chiêu một cái :"Ngươi đừng lo, nó hôm nay chỉ là chấn kinh chứ hề phẫn nộ.
Trẫm thấy nó những ngày chắc chắn suy nghĩ hồi lâu, ngày tháng dài dần dần sẽ chuyển biến thôi —— ít nhất, hiện giờ nó đơn giản gọi Trẫm phong đích nữ Đàm gia làm Thái t.ử phi."
"Sẽ một ngày, nó gặp yêu cả đời, thể thiếu, mới thể thấu hiểu những gì Trẫm làm."