Quyền Hoạn - Chương 158: Biến Cố Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-04-08 03:36:08
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày Lễ Thánh Thọ, Phó Song Lâm Sở Chiêu lấy cớ mừng sinh nhật mà giữ trong cung vài ngày. Sau , y thật sự chịu nổi, nhân lúc Sở Chiêu thượng triều, y viện cớ xem Đồng Hưng Tiêu Cục khỏi cung.

Tiêu Cương cưới vợ, nhanh chóng sinh con trai, cả ngày trông mãn nguyện vì con.

Hắn cũng ít tiêu nữa, chủ yếu trấn giữ ở Kinh Thành, để râu rậm rạp, trông hồng hào, tinh thần phấn chấn.

Hắn thấy Phó Song Lâm , mắt sáng lên : “Hiếm khi thấy ngươi thời gian đến chỗ . Hôm tìm xin đề báo xem, thấy ngươi dính chuyện, giờ ?”

Phó Song Lâm : “Không Lễ Vạn Thọ , bận rộn lắm, tiện cung. Chuyện Quốc T.ử Giám dâng sớ sắp xong .”

Tiêu Cương : “Haiz, còn bảo là ngươi nhân cơ hội từ chức luôn , giả c.h.ế.t chúng về Tô Châu. Vợ m.a.n.g t.h.a.i , bảo nếu là con trai thì sẽ cho ngươi làm con nuôi, thế nào?”

Phó Song Lâm : “Ngươi thật là, tẩu t.ử đối với ngươi như , ngươi còn tùy tiện sắp xếp con của nàng như thế, cẩn thận để nàng thấy đau lòng.”

Tiêu Cương : “Làm gì ! Nàng sớm ngươi cô một đáng thương, để đại lang nhà hiếu kính ngươi thật . Chuyện nhận con nuôi nhất định thành!”

Phó Song Lâm vỗ vỗ vai : “Đại ca, chuyện ngươi .

Không nào nỡ rời xa cốt nhục của , chuyện nhận con nuôi ngươi đừng nhắc một chữ nào mặt tẩu tử, kẻo làm nàng lạnh lòng.

Nàng một lòng một với ngươi, cũng nuôi con, nhưng con của ngươi và con của Diệu Nương, đều sẽ xem như con mà nâng đỡ yêu thương, ngươi đừng lo lắng những chuyện cho , hãy sống với tẩu tử.”

Tiêu Cương chút hài lòng hừ hừ vài tiếng : “Ta coi ngươi như ruột thịt mà…”

Phó Song Lâm chỉ mỉm , hàn huyên với vài câu, thấy cũng đến lúc, liền trực tiếp đến ngoại trạch ở Liên Anh Hồ Đồng, cung.

Mấy ngày nay Sở Chiêu kích thích gì mà chút vô độ, lẽ là tâm hỏa quá vượng, sáng sớm còn sai dâng tim sen cổ họng khó chịu, thanh hỏa.

Y thì chút sợ hãi, mượn cớ cung, dù cũng nghỉ ngơi một chút, cung nữa.

Về đến ngoại trạch, Kính Trung thấy y liền : “Thái Y Viện phái một thái y đến bắt mạch bình an cho ngài.”

Trong hoa sảnh quả nhiên một thái y dậy chắp tay : “Phó công công, Kha Viện sứ sai hạ quan đến bắt mạch bình an cho Phó công công.”

Thái y Phó Song Lâm thường ngày gặp vài , nhớ là họ Lam, y ngạc nhiên hỏi : “Không giữa tháng mới bắt mạch ? Sao đến nữa.”

Thái y lấy gối kê mạch đặt tay y, : “Nghe Bệ hạ dặn dò rằng ngài gần đây hình như chút nóng trong , bảo chúng đến xem. Vừa Kha Viện sứ việc, nên gọi hạ quan đến.”

Phó Song Lâm đặt tay lên, mỉm : “Làm phiền .”

Thái y họ Lam bắt mạch cẩn thận, cả hai tay đều bắt qua, xem lưỡi, mắt của Phó Song Lâm, mới : “Không gì đáng ngại lớn, chỉ là thận thủy chút hư, nghỉ ngơi nhiều là , cũng cần uống t.h.u.ố.c gì.”

Phó Song Lâm mặt đỏ, miệng đáp lời rụt tay về, sai Kính Trung lấy một phong bạc đưa cho thái y họ Lam , đích tiễn ngoài. Thấy trời tối, y liền nghỉ ở ngoại trạch một đêm.

Sáng sớm hôm , trong cung đến, mang theo thánh chỉ, bảo Phó Song Lâm tiếp chỉ.

Phó Song Lâm lòng đầy nghi hoặc, bày hương án tiếp chỉ.

Người đến là Tiết Tảo Phúc, , do Tồn Vân bên cạnh mặt tuyên thánh chỉ.

Đó là miễn chức Ngự tiền Tổng quản Ngự Mã Giám Chưởng ấn thái giám của Phó Song Lâm, từ nay lập tức giao các ấn chương, đến Phượng Dương nhậm chức Giám tạo thái giám, phụ trách việc giám tạo hoàng lăng.

Phó Song Lâm tiếp chỉ, Tiết Tảo Phúc : “Bệ hạ làm ?”

Tiết Tảo Phúc dám thẳng mắt y, chỉ khoát tay vẻ mặt sốt ruột.

Tồn Vân một bên : “Bệ hạ lệnh, bảo chúng thu hồi bộ lệnh bài cung cùng với thiên t.ử cấm vệ, binh phù Ngự Mã Giám.

Đồng thời phái thị vệ, lệnh ngài lên đường đến Phượng Dương phủ ngay trong ngày. Phó tổng quản, thánh chỉ ở đây, xin ngài sớm giao tiếp, chúng cũng sớm về phục chỉ.”

Phó Song Lâm thấy trong ánh mắt đầy vẻ đắc ý, lạnh lùng : “Ta diện kiến Hoàng thượng từ biệt.”

Tồn Vân : “Chuyện thì , Bệ hạ gặp ngươi, lệnh thu hồi lệnh bài cung của ngươi cùng Kính Trung, Thận Sự, bảo ngươi hãy làm việc giám tạo hoàng lăng.”

Các triều đại, từ khi hoàng đế đăng cơ, đều sẽ bắt đầu xây dựng hoàng lăng của . Hoàng lăng của Sở Chiêu tự nhiên cũng ngoại lệ, hoàng lăng của cũng xây ở Phượng Dương Tổ lăng.

Những năm đăng cơ cũng xây ít, Sở Chiêu còn từng cho y xem mộ thất, thậm chí chỉ điểm để y táng ở bên cạnh. Chỉ là lúc , đột nhiên sai xây hoàng lăng?

Một ngày gặp, trong cung xảy chuyện gì?

Phó Song Lâm cũng nhiều với Tồn Vân, chỉ bảo Kính Trung lấy đối bài, yêu bài cung cùng các binh phù cấm vệ giao cho Tiết Tảo Phúc, đột nhiên hỏi một câu: “Đức Vương còn ở trong cung dưỡng thương ?”

Tiết Tảo Phúc theo bản năng gật đầu, nhưng y chút khó hiểu. Tồn Vân : “Đức Vương điện hạ lấy hộ chủ, nay vẫn còn ở trong cung dưỡng thương, nhưng công công vẫn nên sớm đến Phượng Dương , chuyện trong cung , hỏi cũng vô ích.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phó Song Lâm thèm một cái, đầu cầm thánh chỉ trực tiếp trong phòng. Tồn Vân ngây đó, vô cùng tức giận, với Tiết Tảo Phúc: “Tiết công công! Ngài xem thế chẳng là mạo phạm thánh chỉ, chậm trễ thiên t.ử sứ thần ?”

Tiết Tảo Phúc lắc đầu, trực tiếp lên kiệu. Tồn Vân dậm chân, còn cách nào khác đành theo.

Kính Trung và Thận Sự đều vô cùng căng thẳng, theo hỏi Phó Song Lâm: “Công công, chúng làm ? Cùng Phượng Dương ?”

Bọn họ còn tưởng đây là chuyện Bệ hạ và Phó Song Lâm , vô cùng chần chừ.

Phó Song Lâm lạnh lùng : “Ta cung, bên Bệ hạ chắc chắn xảy chuyện.”

Thận Sự : “Ngài còn lệnh bài cung , bên ngoài Thiên Khu thống lĩnh đang canh giữ, nhận lệnh lập tức cùng ngài Phượng Dương… bảo ngài thu dọn đồ đạc, nhanh chóng lên đường.”

Phó Song Lâm : “Ngươi cứ đang thu dọn đồ đạc, cần bọn họ .”

Y phòng ngủ của , kéo chiếc giường , quả nhiên lộ một địa đạo gầm giường. Kính Trung và Thận Sự đầu tiên ở đây địa đạo, kinh ngạc bịt miệng .

Căn nhà Phó Song Lâm ban đầu là nhờ Tiêu Cương giúp mua sắm, lúc đó để tiện trốn khỏi cung bất cứ lúc nào, nên khi mua về sửa chữa làm thủ thuật, đặc biệt làm một địa đạo thông một tiệm tạp hóa mấy nổi bật ở phố .

Từ đó thêm hai con phố là thể khỏi thành. Lúc đó Sở Chiêu và Lý Nhất Mặc đều từng đề cập căn nhà quá nhỏ đổi cho y, nhưng y vẫn luôn chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quyen-hoan/chuong-158-bien-co-bat-ngo.html.]

Sau y rời Kinh Thành trở về, con ám đạo ngay cả bản y cũng suýt quên mất, giờ thì dùng đến .

Y nhanh nhẹn chui ám đạo, Thận Sự vội : “Công công, ngài lệnh bài, kháng chỉ bất tuân, cẩn thận đến lúc đó chọc Bệ hạ vui…”

Phó Song Lâm một tiếng nào, biến mất trong ám đạo.

Ra khỏi cửa, Phó Song Lâm cũng vội cung, mà vòng quanh, tiên đến Cấm quân Bắc doanh tìm Bùi Bách Niên. Bùi Bách Niên thấy y đến tìm, giật : “Sao ngươi đến đây?”

Lại kéo y đến một nơi kín đáo : “Hôm nay các doanh trại Kinh doanh đều nhận thượng dụ bãi chức của ngươi, cho phép các nơi gặp ngươi, ngươi giờ đến nữa?”

Vừa bảo: “Là vì chuyện Quốc T.ử Giám hôm ? Tạm thời khỏi Kinh Thành tránh phong ba cũng , bên Phượng Dương đồng liêu, đến lúc đó sẽ nhờ chiếu cố ngươi.”

Hắn im lặng một lát vội vàng : “Ngươi cũng đừng buồn – bên cạnh đế vương, vốn dĩ cũng dễ ở, thể ngoài ngược là phúc chứ họa.”

Phó Song Lâm lắc đầu : “Ta nghi ngờ trong cung biến, cung, ngươi giúp nghĩ cách .”

Bùi Bách Niên kinh ngạc : “Trong cung biến?”

Hắn trầm tư : “Hôm nay quả thật hạ lệnh, nội thành tứ môn giới nghiêm, trong cung lệnh tự ý ngoài…”

Phó Song Lâm : “Hôm nay ngươi gặp Bệ hạ ? Bên Đức Vương tình hình thế nào?”

Bùi Bách Niên : “Chưa gặp Bệ hạ… nhưng hình như hôm nay Bệ hạ còn triệu kiến Lạc Tướng cùng vài vị Nội Các Tướng gia. Đức Vương vẫn ở trong cung dưỡng thương, còn cho Đức Vương thế t.ử ở trong cung thị tật.”

Hắn chần chừ một lát : “Tuy nhiên, hình như hôm nay truyền Kha Viện sứ và vài vị thái y của Thái Y Viện… chỉ nghĩ là để chữa bệnh cho Đức Vương.”

Phó Song Lâm : “Lễ Vạn Thọ mới xảy chuyện ám sát, Bệ hạ vốn dĩ đồng ý cho ngoài, giờ đột nhiên ban thánh chỉ bảo lập tức Phượng Dương giám tạo hoàng lăng. Chuyện quá kỳ lạ, quá đột ngột, nhất định cung xem xét mới yên tâm.”

Bùi Bách Niên biểu cảm của y, thấp giọng : “Ngươi… xem trọng Bệ hạ.”

Phó Song Lâm đầu , trong mắt đầy vẻ lo lắng: “Bùi đại nhân, xin ngài giúp . Bệ hạ một gánh vác an nguy quốc gia, nếu chuyện gì, tuyệt đối sẽ liên lụy đến ngài.”

Bùi Bách Niên khẽ thở dài, : “Ta sẽ đưa ngươi cung, nhưng chỉ thể đến ngoài Càn Hoa Cung, sâu hơn thì .”

Phó Song Lâm : “Ta tự cách, chỉ cần cung .”

Bùi Bách Niên về tìm một bộ thị vệ phục và yêu bài, bảo Phó Song Lâm , mặt y trang điểm nhẹ và dán râu, dẫn y . Thị vệ gác cổng thấy là Bùi Bách Niên cũng để ý, kiểm tra thẻ bài xong liền cho bọn họ .

Phó Song Lâm một đường thông suốt đến Càn Hoa Cung, mới chia tay Bùi Bách Niên. Y tự vòng quanh, đến Ngự Trà Phòng.

Nhờ nhiều năm quen thuộc đường lối trong cung, y tìm đến sân viện của Đắc Hỉ. Đắc Hỉ đang một pha trong sân, thấy y thì giật .

Phó Song Lâm thấp giọng : “Đắc Hỉ tổng quản, là .”

Đắc Hỉ giọng y, nheo mắt kỹ một chút: “Sao ngươi cung thế ? Tạp gia ngươi miễn chức sửa hoàng lăng ?”

Phó Song Lâm thấp giọng : “Thánh chỉ vô cớ mà Hoàng thượng ban hôm nay, chút lo lắng trong cung biến, vì vẫn lén lút cung. Ngài Hoàng thượng hiện giờ rốt cuộc tình hình thế nào ?”

Đắc Hỉ ha ha một tiếng: “Tạp gia tuy vẫn là Ngự Trà Phòng tổng quản, nhưng chuyện trong Càn Hoa Cung của các ngươi. Hơn nữa, chuyện mặt Bệ hạ, đó là chuyện thể tùy tiện hỏi thăm ? Ngươi làm tổng quản nhiều năm như , hẳn chứ.”

Phó Song Lâm thấp giọng : “Ngươi , Anh Thuận .”

Đắc Hỉ : “Anh Thuận …”

Hắn kéo dài giọng: “Hắn từ khi làm Phó tổng quản, cánh cứng thì chẳng thèm để ý đến cái xương già tạp gia nữa… Ngày thường khó mà gặp , giờ ngươi cũng miễn chức , chính là đầu mặt Bệ hạ, cách nào mời .”

Phó Song Lâm : “Xin công công tạo điều kiện, nghĩ cách mời Anh Thuận đến đây, nhất định sẽ tìm cách báo đáp ân tình của công công.”

Đắc Hỉ y hai mắt, ha ha một tiếng, nhưng vẫn : “Ngươi đúng là đáng tin cậy, thôi , giúp ngươi , đến thì xem duyên .”

Nói xong bảo y trốn trong phòng, gọi một tiểu nội thị đến : “Ngươi đến Càn Thanh Cung truyền lời cho Anh Thuận tổng quản, năm xưa một vật quan trọng để quên ở chỗ , nay dọn dẹp đồ cũ tìm thấy , bảo qua xem còn cần .”

Tiểu nội thị đó lời chạy ngoài, đợi chừng hai chén , Anh Thuận đến, mặt mày lạnh băng ở tiền viện : “Ta còn thứ gì để quên ở chỗ công công ?”

Đắc Hỉ ha ha một tiếng: “Thật khó mời quá, đây là sợ nhược điểm gì trong tay ? Ngươi yên tâm, cũng chẳng sống mấy ngày nữa, nhắm mắt xuôi tay, cũng chẳng ai Anh Thuận ngươi từng làm việc trướng Đắc Hỉ .”

Anh Thuận lạnh băng : “Công công đồ thì lấy , nếu chỉ chuyện phiếm, phía bận rộn lắm, đây.” Nói xong nhấc chân bỏ .

Phó Song Lâm vội đẩy cửa : “Là tìm ngươi!”

Anh Thuận thấy y , lông mày giật giật dựng lên : “Bệ hạ bảo ngươi ! Ngươi cung hại chúng !”

Phó Song Lâm bất đắc dĩ : “Bệ hạ rốt cuộc làm ? Thánh chỉ đó quá đột ngột, lo lắng cho Bệ hạ, cung xem thử.”

Anh Thuận đầu lườm Đắc Hỉ một cái, hung hăng với Phó Song Lâm: “Bệ hạ kim khẩu ngọc ngôn bảo ngươi cung, dám kháng chỉ, ngươi hại còn đủ nhiều ?”

Phó Song Lâm tiến lên : “Bệ hạ rốt cuộc làm ?”

Anh Thuận chần chừ một chút, thấy Phó Song Lâm vẻ mặt khẩn thiết, cuối cùng khó lòng từ chối : “Bệ hạ bệnh, nay đang tịnh dưỡng trong cung, vốn dĩ nên khỏi Càn Hoa Cung, nhưng việc ngoài làm, tiện đường ghé qua xem thôi.”

Trong lòng Phó Song Lâm đột nhiên co rút, nghĩ đến mạch bình an khác thường tối hôm qua, y truy hỏi: “Bệnh gì!”

Anh Thuận : “Dù Bệ hạ cũng là vì cho ngươi, bảo ngươi cung thì ngươi cứ ngoan ngoãn cung , làm gì?”

Phó Song Lâm sắc mặt vô cùng khó coi, tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y Anh Thuận : “Ta gặp Bệ hạ!”

Anh Thuận sắc mặt cũng trở nên khó coi: “Càn Hoa Cung nay phong cung, đều kiểm tra nghiêm ngặt, chuyện thể gánh liên đới, đến lúc đó tru di cửu tộc cũng thể. Ngươi gặp thì tự nghĩ cách , quản ngươi.”

Lòng Phó Song Lâm thắt chặt , nào còn quản gì nữa, y trực tiếp : “Ngươi đưa sẽ la lên, là ngươi đưa cung.”

Anh Thuận nghẹn lời, hất tay y , giận dữ : “Ta kiếp nợ ngươi !”

Phó Song Lâm vành mắt đỏ hoe vì lo lắng: “Ta cũng , Bệ hạ bệnh nặng …” Nên mới vội vàng đuổi y … ngay cả gặp cũng chịu gặp y!

Anh Thuận thấy mắt y ướt át, thần sắc lo lắng, mặt cũng cứng đờ, một lát mới : “Thôi , vốn dĩ định đến Ngự Dược Phòng tìm một y nữ tay nhẹ bôi thuốc, nếu ngươi chịu giả trang thành y nữ, sẽ đưa ngươi .”

Loading...