QUỶ THOẠI - BOSS ĐẦU TIÊN - CHƯƠNG 43: CĂN CỨ LONG MÔN

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 18:31:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lon nước rỗng “rắc” một tiếng đập dẹp lép khuôn mặt của đầu vẹt.

Một ý nghĩ hiểu thoáng qua trong đầu : Đậu má, nãy tên uống coca nghiêm túc như , chẳng lẽ là vì lãng phí đồ uống ?

Ý nghĩ hiện lên, đều cảm thấy vô lý —— chuyên viên đặc biệt cấp S nhảy bậc mới tới lạnh lùng cứng cỏi, kèm áo khoác đen thể kéo ngay đến studio đóng vai đặc công tàn nhẫn. Một như thế mà còn quan tâm đến việc lãng phí đồ ăn? Song, ngay đó, bọn Cao Hạc chẳng còn tâm tư móc mỉa mấy việc nữa.

—— bỏ qua việc đừng lãng phí đồ ăn.

Nếu tay, tên nhóc đầu vẹt Trần Trình đó thực sự sẽ đ.á.n.h trụi còn một cọng lông chim!

Thanh niên tóc bạc dí lon nước ngọt rỗng mặt của Trần Trình, tay khi nghiêng bắt lấy tiết côn của Trần Trình. Lúc , tiết côn đối phương rút khỏi tay, Trần Trình cũng nhào về phía —— thanh niên tóc bạc tàn nhẫn nhấc đầu gối lên, đá một cái!

NGUYỄN THỊ PHÚC ANH

Lực đá vô cùng mạnh.

Trần Trình đầu vẹt á một tiếng ngay tại chỗ, chắc là axit trong dày đều phun ngoài.

Tên vốn chẳng nhân tài cận chiến, quý ông đùa là “con gà” cũng tin đồn vô căn cứ. Mọi thường thích lấy trêu đùa, nhưng nếu thực sự một mới tới đ.á.n.h nhừ t.ử thế , thì cựu đội viên như bọn họ cũng chẳng còn mặt mũi nữa.

Ngay lập tức quý ông đeo kính gọng vàng nhoáng lên một cái, những khác bất đắc dĩ theo.

Một tiếng “rắc” bằng kim loại vang lên.

Đường Tần còn kịp phản ứng, mấy động tác nhanh như chớp thoáng qua, đ.á.n.h .

Cô mắng một tiếng “chó má” cũng nhảm. Trong nháy mắt, chiếc kéo cắt đầu rồng Liễu Phái xuất hiện trong tay, nhoáng một cái mặt cô là một phụ nữ tóc đỏ rượu. Người phụ nữ trông quyến rũ, dáng yểu điệu: “Đường Tần ?” Người phụ nữ đó với cô: “Tôi dính dáng đến bọn họ, bằng hai chúng dành thời gian riêng với một lát?”

Nói đoạn, phụ nữ nháy mắt một cái: “Yên tâm, bọn Cao Hạo chừng mực, chuyện gì .”

“Tôi cóc thèm quan tâm.” Đường Tần mơ hồ cảm thấy phụ nữ quen quen, nhưng cô để tới ý việc mà lạnh lùng : “Muốn huấn luyện tân binh đúng ? Vậy thì thêm !”

Khi đang chuyện, chiếc kéo cắt đầu rồng của Đường Tần lập lòe, những giấy cầm đao bay một trái một , c.h.é.m tới phụ nữ tóc đỏ rượu.

Người giấy mới bay , một đám khói màu bốc lên từ mặt đất mặt cô.

Bóng phụ nữ biến mất.

Trong phút chốc Đường Tần chợt nhớ là ai:

—— Bảng A – 46, “Thải Môn” Tống Nguyệt Mi!

—— —— —— —— ——

Ánh sáng chớp động trong phòng, mấy màn hình tới , động tác nhanh.

“Ông Đường, bảo Giải Nguyên Chân về ?”

Khi một cuộc chiến nổ trong phòng sinh hoạt chung của các chuyên viên nòng cốt ở tầng 65, trong một phòng khách lớn ở tầng khác, một màn hình lớn gắn tường chiếu hình ảnh Vệ Ách ấn lon nước ngọt rỗng mặt Trần Trình. Một ông lão mặc đường trang xổm màn hình, nghiêm túc quan sát video thời gian thực.

Bên cạnh cụ ông, giám đốc của căn cứ an tâm hai bên đ.á.n.h màn hình.

Khi mấy đ.á.n.h , “Tạo Nguyệt” liền gửi cảnh báo lên cấp , giám đốc căn cứ lúc định bảo Giải Nguyên Chân trở về. Người khác tới nhưng đội viên nòng cốt vẫn tránh né với đội trưởng Giải Nguyên Chân, ở đây, những cũng sẽ hở chút là ẩu đả.

Kết quả cụ ông mặc đường trang ngăn .

“Căn cứ cấm đ.á.n.h …” Mắt thấy cả hai đ.á.n.h ngày càng hăng, giám đốc căn cứ cẩn thận khuyên nhủ: “Nơi của chúng quy định rõ ràng.”

“Không .” Cụ ông mặc đường trang xổm màn hình, một tay c.ắ.n hạt dưa, một tay ấn điều khiển từ xa, thỉnh thoảng phóng to quan sát: “Cấm đ.á.n.h thì cấm đ.á.n.h , cùng lắm thì chốc nữa bảo bọn nhỏ quét đường cái. Vậy chẳng vi phạm quy tắc ?” Cụ ông mặc đường trang xạo sự .

Nghe ông thế, giám đốc căn cứ nhất thời lộ vẻ mặt dở dở .

—— kỹ năng lươn lẹo của ngài thật đúng là nhiều năm đổi.

Rõ ràng cụ ông mặc đường trang đầu nhưng giống như mắt ở phía , thấy vẻ mặt của giám đốc, ông bâng quơ : “Cứ để bọn nhỏ đ.á.n.h , thanh niên trẻ tuổi đứa nào cũng tự cao tự đại. Bọn nhỏ Cao Hạc Trần Trình đứa nào cũng từng vượt phó bản ba , nhưng hiện tại vẫn thăng cấp S. Chúng nhảy bậc cho một mới giải thích rõ ràng, nếu là ông thì ông phục ?”

Giám đốc c.ắ.n cứ trả lời cụ ông mặc đường trang nở nụ .

“Hiện tại Thẩm Nhị chuyển chính thức sớm hơn ông, ông còn đỏ mắt, nghiến răng hỏi ông Trần tại , u ôi.”

Giám đốc căn cứ vạch trần nội tình ngay mặt, khuôn mặt chính trực đỏ bừng lên.

“Không va chạm thì hòa nhập.” Cụ ông mặc đường trang : “Lúc chúng học võ, phục thì rủ rê đ.á.n.h lộn. Kết quả hai ba ngày đầu, ai nấy cũng đều đoàn kết hòa thuận, hey, xuất sư lập tức trở mặt với . Chỉ em bảy thì nhất, lang bạt nhiều năm nhưng một ai trở mặt.”

“Hơn nữa thoạt Vệ Ách cũng đèn cạn dầu, ông để cho thằng bé chậm rãi từ từ làm quen, khi còn chê ông lề mề. Thằng bé cửa phát hiện bọn Cao Hạc , lẽ sớm đ.á.n.h một cho xong chuyện.”

Giám đốc căn cứ lắc đầu bất lực.

Khi còn trẻ cụ ông mặc đường trang là thủ lĩnh lang bạt chốn Nam Dương, trong lời và hành động đều khí chất xã hội đen chẳng thể nào sửa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quy-thoai-boss-dau-tien/chuong-43-can-cu-long-mon.html.]

(*) Nam Dương (tên gọi vùng đất Giang Tô,Chiết Giang, Phúc Kiến, Quảng Đông cuối đời Thanh ở Trung Quốc)

Lần quỷ quái khôi phục , cụ già an dưỡng mời xuống núi, cấp thì đau đầu đặc biệt cử ông tới canh chừng.

“Người trẻ tuổi mà, đ.á.n.h …” Cụ ông mặc đường trang quá để ý hình tượng của : “Vệ Ách ở trong cấm địa sống ba năm, khi ngoài hết thông tin sự việc trong ‘khu thành Nam’, hiện tại chúng cũng cách nào công bố. Bọn Trần Trình phục là chuyện bình thường, thà đ.á.n.h trong căn cứ. Dẫu chẳng khi nào phó bản đột nhiên mở, chi bằng bây giờ cứ đ.á.n.h một trận định cao thấp, nếu ông cứ từ từ làm quen mới phát hiện khả năng của đối phương yếu kếm, chẳng là chuyện ? Cách thức chút nóng vội nhưng khởi đầu như hề sai. Đánh xong liền thực lực của đối phương, chẳng an tâm hơn . Nếu ông cứ giấu diếm kìm hãm, đến khi kế hoạch của mấy nhóc thành công, lòng phục cùng bạo phát đây mới thực sự là nguy hiểm.”

Giám đốc căn cứ tìm lời nào để phản bác.

Chỉ điều, căn cứ giám đốc vẫn thở dài bèn : “Dù thế nào, Vệ Ách cũng mới đến, cấp S áp đảo nên chịu đ.á.n.h đá thì cũng bất công với .”

“Bất công ?” Cụ ông mặc đường trang hì hì một tiếng, cầm tẩu t.h.u.ố.c gõ mặt bàn: “Ông nên một chút khi .”

Giám đốc căn cứ hiểu , xoay màn hình.

Bọn Cao Hạc đều chừng mực nên dùng mấy đạo cụ quá đáng, nhưng Vệ Ách rút đao Hộ Tát —— xách đầu vẹt Trần Tình như xách con gà, quăng một đội viên gầy gò đang lao tới từ bên trái, đồng thời dùng gậy đ.á.n.h thẳng bụng quý ông bên cạnh.

Tiết côn trong tay Trần Trình là gậy múa võ.

Còn tay Vệ Ách đó chính là vũ khí g.i.ế.c chỉ đ.á.n.h đó.

Không dùng đạo cụ vi phạm quy định của chuyên viên, cả nhóm quả thực quất tơi tả.

dùng đao ?!

Khi giám đốc căn cứ chịu đủ chấn động, cửa phòng nghỉ liền “tít” một tiếng mở , một đám cụ già trông chừng sáu mươi, bảy mươi ào ào xông . Mỗi một trạng thái, chống nạng đôi, đến nỗi còn cận kề cái c.h.ế.t, nhưng một đám như phất tay cho đỡ mà tự .

Dẫn đầu là một cụ ông mặc trường sam đen thẫm, khuôn mặt hốc hác trông khá u ám.

Cụ ông mặc trường sam mới tiến , cụ ông mặc đường trang đột nhiên đổi sắc mặt.

Ông phắt dậy, định chắn màn hình lớn ở phía , mở lời : “Ông Tống, sáng sớm ông dẫn đến đây tham gia cuộc vui ?”

“Kế hoạch ‘Tứ Tướng Bách Môn’ chuẩn ba năm, rốt cuộc cũng sắp bắt đầu, tới xem tình huống thế nào ?” Cụ ông mặc trường sam âm trầm cụp mắt xuống, thản nhiên : “Nghe trai trẻ, khiến cho một cụ già như ông gấp gáp bay từ Quỳnh Châu tới…”

(*) “四相百门” – Không nghĩa đen là một trăm, mà đúng hơn là mang ý nghĩa bao quát tất cả. Bốn phương cũng thể hiểu là bốn mặt, thể liên quan đến khái niệm Đạo giáo về Tứ Tượng, hoặc cách khác của bốn chòm (Bạch Hổ, Chu Tước, Thanh Long và Huyền Vũ.

Cụ ông cụ ông mặc trường sam nhắc tới hai chữ “ trai trẻ” thi sắc mặt đen ngay.

Ngay đó, ông chợt cụ ông mặc trường sam hề nể nang : “—— nhường đường, ông cản trở xem đấy.”

Sắc mặt Cụ ông mặc đường trang đen thui, c.h.ử.i ầm lên: “Cút ông .”

—— —— —— ——

Phòng chờ ở tầng đang c.h.ử.i ầm lên, các đội viên trong phòng sinh hoạt chung ở tầng cũng c.h.ử.i thề.

Mọi đều hiểu ngầm, cần bất cứ đạo cụ quá mức nào, chỉ cần dựa thủ để thăm dò sâu cạn.

Số Vệ Ách tay trong phó bản “hương hỏa Mân Nam” thật quá nhiều, vài tay đều là mấy nhân vật phó bản bình thường. Tuy gọn gàng nhưng những đội viên nòng cốt qua màn hình đều cảm thấy, ừm, tệ, nhưng cũng làm . Đến khi thực sự đối đầu với , thoáng chốc mới cái gì gọi là —— làm cái beep.

Cái tên Vệ Ách tay…

Vậy con chính là sát thủ.

khác xuống tay tàn nhẫn với quỷ quái trong phó bản đến , nhưng đối với sống đồng bào vẫn sẽ theo bản năng nương tay —— nhưng dường như Vệ Ách bản năng đó, hoặc là là “ ngần ngại tàn sát đồng loại của , xuống tay gọi là tàn nhẫn vô tình. Thanh niên tóc bạc lạnh lùng nhoáng lên, thụi bụng khiến Trần Tình nôn mửa , còn trở tay hất côn quăng quý ông cả ngày thêu thùa đó sang một bên.

Hứa Anh là thích khách trong đội ngũ, thừa dịp Cao Phong đang kìm kẹp Vệ Ách, y khom lưng như mèo nhảy tới, tung d.a.o găm cắt về phía bên trái Vệ Ách —— y nghĩ , tuy ban đầu y thực sự đ.á.n.h nhưng nếu để cho một mới đến chọn đội, thì y sẽ thể nào phát huy trong đội đó. Trên đao của y t.h.u.ố.c tê, chỉ c.h.é.m một chút liền khiến Vệ Ách thể động đậy là .

Ai mà ngờ, Vệ Ách lấy tiết côn mà Trần Tinh dùng để múa võ, đập xuống mặt đất, tiết côn bật nảy lên một độ cong, thanh niên tóc bạc mượn lực mà thoát khỏi vòng vây của Cao Hạc, chạy thẳng về phía y. Hứa Anh còn kịp nghĩ thằng nhóc chếch choáng thế thì thấy vô cảm xách cái cổ của thằng nhóc đầu vẹt Trần Trình lên, hất thẳng lên đao của .

“Đệt.”

Hứa Anh sợ đến mức tục.

Vệ Ách cái tên độc ác , xách vung đao tàn nhẫn đến mí mắt cũng nháy một cái, nhưng Hứa Anh thật sự thể đả thương đồng đội của .

Kết quả y rút nhanh đao về giữa trung. Ngay đó, thể kéo , khuỷu tay đối phương thụi đến mặt.

“Tôi đến góp đủ thôi!” Hứa Anh chút do dự hét lên, mắt thấy Vệ Ách hề quan tâm cái gì góp đủ hét lên ngay: “Chờ chút, đ.á.n.h đ.á.n.h ——” mặt còn bật thốt , thanh niên tóc bạc thụi cùi chỏ mặt y.

Tác giả lời :

Lúc đó Vệ Ách ở Phúc Kiến hơn nửa tháng, nhưng tìm thêm thông tin gì về thầy của , một nữa đến thăm Huyết Nương Tú Nguyên Quân nhân tiện làm thủ tục.

Vậy là giờ đứa con yêu Vệ Ách chứng minh thư!

 

Loading...