Quỷ Thê Giá Đáo - Chương 20 : Ngươi chính là cái đồ gà bệnh
Cập nhật lúc: 2026-03-22 10:51:19
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Dĩ Nhiên tiến giấc mộng, và thấy đang ở trong một khu rừng tối đen.
Bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ, cảnh vật cũng im lặng. Hơn nữa, thể quá xa. Một khi vượt qua phạm vi của chủ nhân trong mơ, sẽ b.ắ.n ngược . Đây là thế giới trong mơ.
Lăng Dĩ Nhiên xung quanh, nhỏ giọng gọi: "Hình Hàn?"
Không ai trả lời.
Nếu là Hình Hàn trong mộng, thì chắc chắn nhân vật chính sẽ ở gần đây, chỉ là tại đối phương mơ thấy một khu rừng đen như mực.
"Hình Hàn?" Lăng Dĩ Nhiên gọi một nữa. Khi nhận hồi đáp, tiến lên một bước.
Đột nhiên, một bóng nhảy từ phía , cầm d.a.o găm hướng về phía Lăng Dĩ Nhiên.
Lăng Dĩ Nhiên nhận động tĩnh phía , mặt nghiêm , vội vàng xoay , tay bắt lấy hành động của đối phương.
Đối phương phản ứng nhanh, ngay khi bắt, liền ném d.a.o găm sang tay khác và tiếp tục tấn công, đồng thời dùng đầu gối hướng về Lăng Dĩ Nhiên, nhằm những bộ phận quan trọng.
Lăng Dĩ Nhiên nhanh chóng dùng tay ngăn chặn công kích, đồng thời nghiêng né tránh d.a.o găm, nhấc chân đá một cái, kéo xa cách giữa hai . Khi thấy đôi mắt sắc bén quen thuộc, vội vàng : "Hình Hàn, là , Lăng Dĩ Nhiên."
"Hình Hàn?"
Do ánh sáng quá tối, Hình Hàn chỉ thể mơ hồ thấy hình dáng của đối diện. Anh cẩn trọng tiến lên hai bước, xác nhận đó là Lăng Dĩ Nhiên mới buông d.a.o găm xuống. Nghiêm mặt hỏi: "Cậu ở đây?"
"Tôi đến tìm ."
Hình Hàn đang trong mơ, sắc mặt trầm xuống, : "Đừng làm loạn, nơi nguy hiểm, mau rời ."
Lăng Dĩ Nhiên cố ý đùa Hình Hàn: "À, rời ngay bây giờ, sợ gặp kẻ bắt cóc và ch.ết trong tay họ, hoặc họ bắt để uy h.i.ế.p ?"
"..." Hình Hàn cảm thấy Lăng Dĩ Nhiên lý, vội vàng kéo trốn bụi cỏ. Sau đó, Hình Hàn tháo bộ giáp bảo vệ và mặc cho Lăng Dĩ Nhiên: "Chờ lát nữa chúng hành động, trốn kỹ, đến tìm , tuyệt đối ngoài."
Lăng Dĩ Nhiên thấy nghiêm túc bảo vệ , cảm thấy ấm lòng, liền hỏi nhỏ: "Anh đem áo chống đạn cho , thì ?"
"Tôi khả năng bảo vệ cho bản ."
Lăng Dĩ Nhiên hỏi: "Anh đang làm nhiệm vụ ?"
"Đừng chuyện." Hình Hàn chằm chằm bốn phía với ánh mắt sắc bén, như diều hâu.
Lăng Dĩ Nhiên thể hỏi: "Anh trúng đạn ? Không đau ?"
"Không đau." Hình Hàn xong mới nhận trúng đạn. Tự sờ vết thương , phát hiện đau chút nào, liền lấy ngón tay moi một viên đạn, đôi mắt hiếm khi lộ vẻ kinh ngạc: "Sao cảm thấy đau dù thương nặng như ? Mà còn nhiều viên đạn như thế, vẫn ch.ết?"
Lăng Dĩ Nhiên ngờ Hình Hàn một mặt đáng yêu như , nhịn bật , nhưng đó vội vã dừng , nghiêm túc : "Thật thì ch.ết , nên cảm thấy đau."
Hình Hàn: "……"
"Ha ha." Lăng Dĩ Nhiên thấy vẻ mặt khó tả của Hình Hàn, cuối cùng nhịn to.
Hình Hàn vội vàng che miệng Lăng Dĩ Nhiên, tức giận : "Ngốc, lớn như là dẫn địch đến ?"
Lăng Dĩ Nhiên ngừng , ánh mắt sáng như trăng tròn, môi cong lên, ánh đầy trong mắt, trong bóng tối đặc biệt rạng rỡ.
Hình Hàn mất sự chú ý, vội vã rút tay .
Lăng Dĩ Nhiên : "Tôi chỉ đùa thôi, thật thì đang trong mơ."
Hình Hàn ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc: "Mơ? Tôi mơ thấy ?"
Lăng Dĩ Nhiên hừ nhẹ : "Sau sẽ thường xuyên mơ thấy ."
Hình Hàn khó hiểu hỏi: "Nếu là mơ, chuyện thật đến ?"
"Anh càng ngủ sâu, cảnh trong mơ càng chân thật."
Hình Hàn chạm vết thương , cảm thấy đau, trầm mặc một hồi lâu mới : "Trong mơ và ngoài đời thật khác ."
Lăng Dĩ Nhiên tò mò hỏi: "Không là cùng một ? Sao khác ?"
"Hình tượng ngoài đời của là một kẻ yếu đuối." Hình Hàn , dù đây là mơ, Lăng Dĩ Nhiên ngoài đời cũng .
"Khụ khụ..." Lăng Dĩ Nhiên suýt nữa nghẹn ch.ết bởi khí lạnh của chính : "Yếu đuối? Tôi ?"
Lăng Dĩ Nhiên là một nhị đẳng quỷ sai, coi là yếu đuối?
"Ân."
"..." Lăng Dĩ Nhiên nghĩ đến đầu gặp Hình Hàn, khi còn ngất vì tránh kiểm tra, còn chứng sốc, đó vì lộ chuyện sợ ánh sáng, bịa lý do dị ứng với tia t.ử ngoại. Một đàn ông nhiều tật như , trách gọi là yếu đuối.
"Vậy trong mơ là thế nào?"
Hình Hàn : "Thân thủ , luyện qua, nam nhân thế ."
Lăng Dĩ Nhiên buột miệng hỏi: "Vậy thích ngoài đời trong mơ?"
Hỏi xong , bản cảm thấy hối hận, tại quan tâm đến sở thích của đối phương?
Hình Hàn định trả lời, đột nhiên, kẻ thù trong mơ xuất hiện mặt họ, nổ súng.
Một tiếng nổ vang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quy-the-gia-dao/chuong-20-nguoi-chinh-la-cai-do-ga-benh.html.]
Lăng Dĩ Nhiên cảm thấy tầm mắt mờ , đó là dấu hiệu Hình Hàn tỉnh , đó linh hồn của bản đạn b.ắ.n trở về trong cơ thể.
Khi mở mắt , thấy một khuôn mặt giống hệt , lớn như . Hoảng hốt, Lăng Dĩ Nhiên vội vàng dậy.
Lăng Trăn vui vẻ ở mép giường hỏi: "Tiểu Tổ, ?"
Lăng Dĩ Nhiên tức giận : "Ngươi gần như ? Suýt nữa ngươi làm hoảng sợ đến ch.ết."
"Ngài là quỷ sai, thể hù ch.ết? Nói , ngài và Hình Hàn trong mơ làm gì ?" Lăng Trăn : "Tôi thấy ngài lúc ngủ, khóe miệng còn mỉm , chắc hẳn là chuyện thể tả đúng ?"
"Không gì thể tả cả." Lăng Dĩ Nhiên tức giận đ.á.n.h một cái đầu: "Ngươi phòng ?"
Lăng Trăn xoa đầu đánh: "Tôi đến xem ngài trong mơ thế nào, ngài và Hình Hàn tiến triển ."
Nhắc đến mục đích thật sự của , Lăng Dĩ Nhiên buồn bực than thở: "Ta còn chính đề, tỉnh . Thời gian ngủ trưa của ngắn ?"
Lăng Trăn gật đầu đồng tình: " , chỉ đ.á.n.h một phát pháo mà cũng đủ."
"..." Lăng Dĩ Nhiên thở dài: "Không nữa, về địa phủ ôn tập, ngày mai qua đây."
“Tiểu Tổ, ngài vẫn cho , ngài và Hình trung giáo tiến triển đến bước nào ? Hai hôn môi ?”
Lăng Dĩ Nhiên trả lời , dậy rời khỏi Lăng gia, trở ký túc xá ở địa phủ. Khi đang bước , gọi với theo: “Tiểu Lăng.”
Lăng Dĩ Nhiên , gọi là Lão Dương, phụ trách giúp quỷ sai lập hồ sơ hàng ngày. Lăng Dĩ Nhiên và chào: “Lão Dương.”
Lão Dương mỉm hỏi: “Ngươi mới từ dương gian về ?”
“ .” Vì Lão Dương là duy nhất Lăng Dĩ Nhiên kết âm hôn với , nên cũng giấu giếm.
Lão Dương tỏ vẻ ghen tị: “Từ khi địa phủ sửa quy định, ngươi thể tự do địa phủ, thật là tuyệt vời.”
Lăng Dĩ Nhiên : “Ngươi gọi , chắc chỉ để những chuyện thôi chứ?”
Lão Dương hắc hắc: “Tiểu Lăng, ngươi hiểu mà.”
“Ngươi cứ thẳng .”
“Thực hỏi chút, ngươi thể giúp mang chút t.h.u.ố.c lá và rượu từ dương gian về ? Ngươi đó, mỗi làm nhiệm vụ, hóa phí đều khá đắt, hơn nữa bán lẻ ở dương gian cũng đắt hơn nhiều so với bán sỉ. Ta nhờ ngươi giúp mang t.h.u.ố.c lá và rượu về, tất nhiên, ngươi làm miễn phí.” Lão Dương lấy một chồng tiền từ trong túi , đưa tay Lăng Dĩ Nhiên: “Đây là thù lao của ngươi, ánh sáng mặt trời sẽ làm tổn hại âm khí, xong việc sẽ cố gắng bổ sung cho ngươi, chắc chắn để ngươi vất vả.”
Lăng Dĩ Nhiên đẩy tiền trả tay Lão Dương: “Tiền cần.”
“Ngươi...” Lão Dương sửng sốt, tưởng rằng Lăng Dĩ Nhiên sẽ sảng khoái nhận lời, nhưng ngờ đối phương từ chối.
Lăng Dĩ Nhiên vỗ vỗ vai , : “Lão Dương, chúng quen như , khách sáo thế, chỉ là mang hóa từ dương gian về thôi mà. Ta giúp ngươi là , nhưng hóa tiền thì do ngươi trả, lấy tiền để hóa .”
“Hóa tiền đương nhiên là do trả .” Lão Dương vui vẻ, nhưng chần chừ hỏi: “Ngươi thật sự nhận thù lao ?”
“Không nhận thì nhận, nhưng nếu việc, còn nhờ ngươi giúp đỡ.” Lăng Dĩ Nhiên mối quan hệ rộng lớn của Lão Dương trong địa phủ, dù đối phương chỉ là một quỷ sai phụ trách hồ sơ, nhưng thực ch.ết hơn ngàn năm, nếu vì sai lầm thì sẽ đày địa phủ và vẫn tái sinh. Chính vì thực lực nên Lão Dương quỷ sai và vô thường tôn trọng.
Cuu
“Không thành vấn đề, chỉ cần thể làm , nhất định sẽ giúp.” Lão Dương lấy một ít tiền từ trong túi, đưa cho Lăng Dĩ Nhiên: “Cảm ơn.”
Lăng Dĩ Nhiên nhận tiền: “Không cần khách sáo, nếu còn việc gì, ôn tập .”
“Đi .”
Lão Dương theo Lăng Dĩ Nhiên cho đến khi khuất bóng, mặt ông chầm xuống và : “Các ngươi còn trốn đến khi nào?”
Cách đó xa, bóng cây khô, hai quỷ sai hạng nhất bước , chính là Liễu Minh Tề và Mã Trung, những mà Lăng Dĩ Nhiên coi là đối thủ.
Mã Trung gãi đầu ngượng ngùng, giải thích: “Lão Dương, chúng cố ý lén, lúc ngươi gọi Lăng Dĩ Nhiên, chúng phía cây.”
Thực , họ thấy Lăng Dĩ Nhiên trở về từ dương gian và vội vàng trốn .
Lão Dương hừ một tiếng: “Nếu các ngươi cố ý thì , các ngươi nghĩ các ngươi cơ hội hết ?”
Liễu Minh Tề móc một ít tiền từ trong túi và đưa cho Lão Dương, nhỏ giọng hỏi: “Lão Dương, ngươi thể cho vì Lăng Dĩ Nhiên thể tự do địa phủ? Hắn nhận mệnh lệnh gì từ dương gian ?”
Lão Dương tiền trong tay, tỏ thái độ gì: “Không .”
Liễu Minh Tề tiếp tục đưa thêm tiền: “Bây giờ thì chứ?”
Lão Dương nhíu mày, nghĩ những ông thiếu nợ Liễu Minh Tề, mở miệng: “Hắn kết âm với dương gian.”
Liễu Minh Tề nhíu mày: “Khi nào?”
“Cách đây gần một tháng.”
Mã Trung tin: “Địa phủ quy định quỷ sai yêu phàm nhân ? Sao vi phạm quy định? Lãnh đạo phạt ?”
“Việc rõ lắm, tóm là Tiểu Lăng vi phạm quy định, hơn nữa các quan gia cao cũng chấp nhận việc , thôi, còn việc, cùng các ngươi nữa.” Lão Dương tiết lộ thêm thông tin về Lăng Dĩ Nhiên, vội vã tìm cớ rời .
“Ai, Lão Dương, ngươi còn Lăng Dĩ Nhiên kết âm với ai?” Mã Trung sang Liễu Minh Tề: “Liễu ca, Lăng Dĩ Nhiên kết âm như thế nào ?”
“Ngươi hỏi , hỏi ai?” Liễu Minh Tề càng nghĩ càng tức giận: “Mẹ nó, chuyện gì cũng đến lượt ? Kết âm thì thôi, nhưng kết âm lâu, địa phủ sửa quy định, cho phép quỷ sai bạn lữ tự do địa phủ. Còn chúng thì thi đậu vô thường mới thể tự do dương gian, nghĩ mà thấy công bằng.”
Mã Trung mắng: “Quá công bằng.”
Liễu Minh Tề suy nghĩ một chút : “Ngày mai khi làm nhiệm vụ, chúng xem thử Lăng Dĩ Nhiên kết âm với ai.”
“Được.”