Tôi chậm lại bước chân, đứng phía sau Hoàng Tuyết Tuyết tsts.
"Thực ra tớ đã nghe về một câu chuyện kỳ quái ở trường mình. Một cô gái bị é p c hết trong nhà vệ sinh. Cô ấy có lòng tốt, không muốn làm hại ai, nhưng đứa trẻ của cô thì chưa từng thấy ánh sáng cuộc đời, vậy nên nó đã giế t tất cả những ai làm hại nó."
Trà Sữa Tiên Sinh
"B ạo l;;ực học đường thật đáng sợ, phải không?"
"Ừ, nhưng điều đó có liên quan gì đến tình huống hiện tại của chúng ta không?"
"Đều là chuyện quái gở cả thôi."
Bóng lưng Vạn Duyệt không hề thay đổi, giọng nói mang chút bực bội.
"Cậu không thể nói thẳng ra sao, Tiên Tiên? Cậu thật sự nghĩ rằng cả tớ và Tuyết Tuyết đều không sợ gì sao?"
Tôi che mặt Hoàng Tuyết Tuyết, giọng nói có chút vui vẻ.
"Được rồi, được rồi, tất cả đều là lỗi của tớ, ra ngoài tớ sẽ đãi các cậu ăn một bữa thật lớn."
"Chỉ là tớ không hiểu, chúng ta không phải là bạn bè tốt suốt đời sao? Tại sao cậu lại không hề lo lắng cho Trần Linh?"
Vạn Duyệt dường như nghe thấy tiếng giấy xao động. Cô ấy hơi nghiêng đầu, phát hiện Hoàng Tuyết Tuyết đang lật những mảnh giấy mà họ đã nhặt được trong thùng rác.
"Lo lắng thì có ích gì? Cô ấy đã trở thành ma, cô ấy muốn h ại ch ết chúng ta."
"Cô ấy không muốn."
"Cô ấy muốn cứu chúng ta, luôn luôn như vậy."
"Thánh Mẫu."
Rất nhanh, chúng tôi đã đến trước ký túc xá. huốc của Hoàng Tuyết Tuyết nằm trên bàn, bàn của cô ấy ở trong cùng.
Vạn Duyệt đi vào, vừa đi vừa phàn nàn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/quy-tac-cua-tran-linh/chuong-16.html.]
"Thuốc đã lấy xong, giờ có thể đi được chưa? Tớ không muốn ở lại đây thêm nữa."
"Vạn Duyệt, tớ nhớ cậu viết chữ khá đẹp, giúp tớ để lại một mảnh giấy cho Trần Linh nhé."
Tôi cũng đi theo, đưa cho cô ấy một cây bút.
"Cô ấy rời khỏi đây, nếu trở lại, chắc chắn sẽ nhìn thấy."
"Đừng quá vội, chỉ ba chữ thôi, 'Cảm ơn cậu'."
Vạn Duyệt nhíu mày, do dự một chút, rồi đưa tay trái nhận lấy bút.
Cô ấy viết rất nhanh, chữ viết thanh thoát và đẹp, mang một phong cách riêng.
"Bây giờ có thể đi chưa?"
"Được rồi."
"Bây giờ tớ đã hoàn toàn xác nhận."
"Xác nhận cái gì? Cậu không phải là bị m a ám chứ, từ cái ngăn ấy mà ra thì..."
"Tiên Tiên!!!!!!"
Vạn Duyệt chưa nói hết câu đã bị tôi ôm chặt và nhảy từ trên tầng xuống.
Phía sau vang lên tiếng hét hoảng loạn của Hoàng Tuyết Tuyết.
Tôi hơi ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái.
Da cô ấy đã nhăn nheo lại, trên người xuất hiện nhiều vết thương, có thể thấy rõ các cơ quan bên trong bụng.
Trong mắt cô ấy, là nỗi buồn không thể nào tan biến.