Tính đi tính lại, hoá ra chỉ có bà ngoại, người từng chữa bệnh tiêu trừ tai hoạ cho tôi, là được ra đi một cách yên bình nhất.
Hôm đó là một ngày đông tuyết rơi trắng xoá, bà nằm trong đống cỏ khô chậm rãi nhắm mắt rồi cuối cùng không tỉnh lại nữa.
Tôi nhớ rồi.
Nhớ lại hết rồi!
Theo ký ức quay về, không gian quanh tôi cũng thay đổi ngược dòng quá khứ.
Tôi đứng trước cửa phòng, trơ mắt nhìn bản thân khi xưa đã từng bị bọn họ thượng cẳng chân hạ cẳng tay thế nào, bị bọn họ rút m.á.u để thực hiện thuật pháp ra sao.
Ngôi nhà bọn họ ở càng lúc càng lớn, lòng tham của bọn họ cũng thế!
‘Hành thiện tích đức’?
Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤
Hay cho câu ‘Hành thiện tích đức’!
Việc tốt bọn họ làm không xuất phát từ sự lương thiện trong lòng, mà bởi vì bọn họ đã làm quá nhiều chuyện thất đức nên tiêu tiền mua sự yên ổn tâm hồn, coi như bù đắp cho lỗi lầm của bản thân!
Kiểu tốt này tính ra vẫn là tốt ư?
“Cây ác nở hoa thiện thì đó là thiện thật hay là giả nhân giả nghĩa?”
Tôi lớn tiếng gặng hỏi, đến tận khi không gian xung quanh lại trở nên hư ảo lần nữa.
11.
Gian phòng khôi phục như lúc ban đầu, ảnh chụp rơi xuống bên chân tôi...
Tất cả đều đang nhắc nhở rằng tôi đã trở về hiện thực rồi.
“Tiểu Vận, vì sao mày không chụp ảnh?!”
“Sao mày lại phản bội chúng tao!”
Bố như phát điên lao tới gần tôi nhưng mới đi được nửa đường thì ông ta đã đau đớn kẹp chặt hai chân và quỵ xuống run rẩy thở dốc.
Tôi biết, đây là triệu chứng phát bệnh.
Trương Thần học ai mà trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, quen thói quan hệ bậy bạ với hết người này đến người khác? Đương nhiên là học tấm gương ‘tốt’ của bố anh ta rồi!
Tôi thương hại nhìn lão già tóc đã bạc phơ đang đau đớn rên rỉ co rúm người trên đất, ghê tởm đến mức phải bịt mũi bịt miệng tránh ra thật xa.
Cơ thể của ông ta đã bắt đầu thối rữa bốc mùi, kể cả bên ngoài có ăn mặc là lượt hơn nữa cũng không che nổi bản chất thối nát bên trong.
Lại thêm một tấm ảnh xuất hiện dưới đất, đấy là hình ông ta thời trẻ.
Tự phụ kiêu ngạo, lúc nào cũng mang vẻ mặt miệt thị khinh khỉnh.
Hồi vẫn còn ở phòng nhỏ xập xệ, ông ta luôn lấy vị trí chủ gia đình ra làm cớ, nói rằng ‘quân tử phải tránh xa nhà bếp’ nên phải có người cơm bưng nước rót hàng ngày.
Trước kia là bà nội và mẹ hầu hạ ông ta, sau đó đến lượt tôi...
Phụ nữ trong nhà như người hầu con ở phục dịch ông ta, còn bị ông ta mạt sát.
Thật nực cười!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/quy-tac-chet-nguoi-luc-nua-dem/6.html.]
Ý nghĩa thật sự của câu ‘Quân tử tránh xa nhà bếp’ là để khơi gợi nhân tính, khuyên người ta đừng sát sinh.
Đến miệng ông ta thì câu ấy lại thành cái cớ để trốn tránh trách nhiệm và nghĩa vụ trong gia đình.
Ông ta đã từng ngạo mạn như vậy, bây giờ lại đáng thương chật vật thế này.
Ông ta tự xưng là ‘Quân tử’ và coi thường phụ nữ, cuối cùng...
À không, thay vì nói là cuộc đời ông ta bị hủy hoại dưới chân phụ nữ thì chẳng bằng nói là bị hủy hoại bởi dục vọng của chính mình.
“Á ——”
“Á!!!”
Giọng mẹ vẫn luôn the thé như xưa, chỉ là bà ta đã không còn phát âm rõ ràng từng chữ được nữa.
Đầu lưỡi của bà ta còn đó nhưng đã nát bươm rồi.
Thứ bà ta tự hào nhất chính là cái ‘miệng sinh tài’ này. Cái miệng này từng tiết lộ biết bao thiên cơ, nói xấu đặt điều biết bao chuyện, nguyền rủa biết bao người… hiện tại đã không nói nổi được chữ nào, chỉ có thể phát ra những tiếng gào thét.
Những vết cào không ngừng xuất hiện trên mặt bà ta. Làn da được chăm sóc kỹ càng giờ bị xé rách toạc, đầm đìa m.á.u me.
Bà ta tốn không ít tiền dưỡng da, trong số tiền này liệu được mấy đồng tiền sạch sẽ?
Trong suốt khoảng thời gian lúc vừa mới vào cái nhà này, con bé ngây thơ là tôi đây đã từng nghĩ bà ta cũng là một kẻ đáng thương, bà ta bị bố ép nên mới bất đắc dĩ phải làm ra những chuyện xấu xa kia.
Khi đó tôi tưởng nhầm rằng bà ta cũng là người bị hại.
Mãi đến sau này tôi mới hiểu được, người bị hại mà biến thành kẻ độc ác thì chỉ có ra tay đáng sợ và biến thái hơn thôi!
Bà ta là tay sai, là nanh vuốt, cũng là kẻ thực thi tội ác!
Động cơ của bà ta là lòng ghen tỵ và khoái cảm khi phát tiết được sự âm u độc ác trong tâm hồn. Bản thân bà ta khúm núm thì cũng phải kéo người khác vào vũng bùn chung mới chịu!
Tôi có một bông ‘hoa’ nhỏ trên má phải. Đó là do bà ta dùng d.a.o rọc giấy khắc từng nét mà ra.
Bà ta nói: “Tao không cần mặt mũi, tao cũng không có ý định tìm kiếm sự giúp đỡ từ người khác. Bởi vì tao là một công cụ, chỉ là một công cụ thôi.”
Bà ta bấm móng tay thật sâu vào vết thương đang chảy m.á.u trên mặt tôi, móc sâu đến tận xương.
Tôi nhìn tấm ảnh của bà ta trên mặt đất, cảm thấy vô cùng châm chọc.
Trong ảnh, người phụ nữ xinh đẹp sang trọng cười đến là dịu dàng, cầm chiếc cúp ‘Nhà từ thiện’ trong tay. Đằng sau bà ta có bậc thầy thư pháp nổi tiếng đang căng tấm liễn viết bốn chữ ‘Tế nhược phù khuynh’* lớn.
(*nguyên gốc 济弱扶倾: giúp đỡ kẻ yếu, hỗ trợ người gặp khó khăn
Điều thú vị nhất chính là, bà ta mặc váy khoét sâu phía sau, lộ ra hình xăm năm chữ to trên lưng —— ‘Ôn lương cung kiệm lượng’*.
(*bắt nguồn từ sách Luận ngữ của Khổng Tử: ôn hòa, lương thiện, cung kính, tiết kiệm, rộng lượng)
12.
Tôi mệt mỏi quá.
Gian phòng trống rỗng nồng nặc mùi hôi thối và tiếng kêu như quỷ khóc sói gào.