QUY TẮC CHẾT NGƯỜI LÚC NỬA ĐÊM - 5

Cập nhật lúc: 2025-03-16 04:37:21
Lượt xem: 165

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa một lần nữa khép lại, phóng viên và người quay phim lần lượt đi vào.

 

Bố, mẹ và chồng tôi vẫn đang giữ nụ cười copy paste y chang nhau trên mặt. Chỉ mình tôi nhìn thấy dáng vẻ kinh khủng của anh ta, cũng chỉ mình tôi cảm nhận được sự kỳ dị đáng c.h.ế.t của bầu không khí này!

 

“Nghe nói bố mẹ ruột của cô đều qua đời sau khi có cô phải không?”

 

“Nói chính xác hơn thì, bố ruột cô mất vào ngày thứ hai, còn mẹ ruột thì mất vào ngày thứ ba cô chào đời nhỉ?”

 

“Người ta bảo cô khắc c.h.ế.t bố mẹ, bản thân cô thấy thế nào về cách nói này?”

 

“Có phải cũng vì nguyên nhân này mà mãi đến bảy tuổi vẫn chưa có ai nhận nuôi cô từ trại trẻ mồ côi không?”

 

“Nhà họ Trương đồng ý nhận nuôi cô, giờ chắc cô phải biết ơn họ lắm nhỉ?”

 

“Cô kết hôn với anh Trương Thần đây là vì yêu hay vì cô thấy người nhà họ Trương quá lương thiện nên muốn làm quỷ hút m.á.u ăn bám họ cả đời?”

 

“Nghe nói hiện tại tài chính trong nhà đều nằm trong tay cô, liệu điều này có phải nói lên rằng trận chiến ‘tranh của’ đã nổ ra rồi không?”

 

......

 

Từng câu hỏi liên tiếp kéo tới, dồn dập đến mức sau đó tôi thậm chí không nhìn rõ nổi mặt của ả phóng viên mà chỉ có thể nhìn thấy đôi môi đỏ tươi kia mấp ma mấp máy, giữa hai hàm răng bén nhọn trắng bóc ngập ngụa m.á.u thịt. 

 

Máu thịt của tôi.

 

Những câu hỏi của ả ta cào cấu cắn xé cơ thể tôi...

 

Tâm lý sụp đổ biểu hiện ra thân thể, mồ hôi lạnh không ngừng chảy dọc theo hai bên thái dương tôi. Cứ mỗi lần tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng nổi nữa thì câu hỏi tiếp theo của ả luôn có thể đẩy tôi ngã sâu hơn vào Địa Ngục.

 

Cho đến khi...

 

“Cuộc phỏng vấn của tôi hôm nay đến đây là hết, tiếp theo xin mời chụp một tấm hình gia đình làm lưu niệm nhé.”

 

Đúng rồi.

 

Ả không cần tôi phải trả lời.

 

Những câu hỏi này không cần đáp án.

 

Bởi vì người hỏi đã tự có đáp án trong lòng rồi.

 

Thứ bọn họ muốn nhìn chưa bao giờ là chân tướng. Dáng vẻ chật vật khốn đốn của tôi mới là mục đích bọn họ hướng đến.

 

Máy ảnh giương lên giữa không trung. Trong khoảnh khắc người quay phim ấn xuống nút chụp ảnh, tôi đã dùng hết sức bình sinh vùng ra khỏi sự trói buộc.

 

“Tách ——”

 

Chụp xong rồi.

 

10.

 

Ảnh gia đình một nhà ba người, nhìn thật ấm áp mỹ mãn làm sao.

 

Đúng vậy, là gia đình ba người Trương Thần, trong đó không có tôi.

 

Phóng viên, người quay phim, Trương Thần, bố, mẹ...tất cả mọi người đều im lặng.

 

Bọn họ trừng mắt nhìn tôi chằm chặp không rời, ánh mẳt đầy oán hận và nguyền rủa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/quy-tac-chet-nguoi-luc-nua-dem/5.html.]

 

Khung cảnh xung quanh nháy mắt thay đổi. 

 

Căn hộ xa hoa rộng rãi biến trở về phòng nhỏ xập xệ ẩm thấp ngày xưa.

 

Con ngõ nhỏ chật hẹp đầy rác rến hôi thối và ruồi bọ bay loăng quăng. Ngay đến cánh cửa cũng hằn chi chít vết d.a.o băm.

 

Phóng viên mất lớp ngụy trang, hóa thành bà lão chanh chua, người quay phim thì là ông già hám lợi.

 

Bọn họ nhìn tôi bằng những con mắt đỏ hằn học chất kín vẻ tham lam và khát vọng.

 

Không đúng!

 

Không phải bọn họ đang nhìn tôi!

 

Thứ bọn họ đang nhăm nhe là kinh mạch là cơ thể của tôi, nói đúng hơn là mệnh cách của tôi!

 

Họa từ phúc mà ra, phúc cũng nằm trong họa.

 

Mệnh của tôi đã ‘cứng’ lại còn ‘quý’!

 

Cả gia đình nhà họ Trương trước đây từ già đến trẻ: ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại, bố, mẹ,... đều sống bằng nghề đoán mệnh.

 

Không giống như người ta, bọn họ chỉ bói mệnh của người đã khuất.

 

Người bói mệnh cho người đã khuất dễ phất nhưng cũng dễ gặp đại nạn!

 

Sau khi ông ngoại đột tử thì bà ngoại tôi lập tức nghỉ hưu, không dính dáng đến ngành này nữa.

 

Nhưng người nhà họ Trương không cam tâm. Bọn họ từng kiếm được rất nhiều tiền. Phàm là những kẻ đã trải qua ngày tháng phú quý thì sao có thể chịu đựng cảnh nghèo khó mà sống qua loa tạm bợ được?

 

Bọn họ đuổi bà ngoại tôi đến căn nhà kho chứa cỏ khô, sống c.h.ế.t gì cũng mặc bà.

 

Bọn họ càng mong bà ngoại tôi c.h.ế.t rồi chắn tai, chịu nạn thay cho cả dòng họ!

 

Còn tôi là cọng rơm cứu mạng, là hy vọng của bọn họ.

 

Trên đường rời khỏi cô nhi viện, vẻ mặt tươi cười của bố mẹ mới và sự quan tâm tỉ mỉ của anh trai mới làm tôi tưởng mình sắp đến bến bờ của hạnh phúc. Cô bé ngây thơ bảy tuổi năm ấy đâu có ngờ trong khoảnh khắc cánh cửa nhà đóng lại thì toàn bộ khung cảnh Địa Ngục cũng hiện ra trước mắt.

 

“Tiểu Vận, chúng ta đang làm việc tốt. Chúng ta đã giúp con, đúng không nào?”

 

“Hành thiện tích đức rồi con sẽ mang phúc về báo đáp cho chúng ta, nhỉ?”

 

“Mệnh của con cũng là của chúng ta, đúng chưa?”

 

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

Những lời này từ nhỏ đến lớn tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần.

 

Người nhà họ Trương giỏi nhất là ngụy trang. Bọn họ lá mặt lá trái thành thạo vô cùng!

 

Người đời ai cũng nói tôi là quỷ hút m.á.u bám chặt nhà họ Trương không chịu buông. Đâu ai biết sự thịnh vượng nhà họ Trương có được đều nhờ công người phúc lộc tràn đầy là tôi đây.  

 

Bọn họ đồng ý giao toàn bộ tài chính cho tôi đâu phải vì coi trọng hay yêu quý gì, chẳng qua là nằm trong tay tôi thì tiền của nhà này mới có thể tiền mẹ đẻ tiền con thôi!

 

Trương Thần là một con ma cờ bạc. Cá cược, chơi gái,... cái gì anh ta cũng giỏi cũng hay, riêng có cái nghề gia truyền thì không học được.

 

Mấy năm nay những vị khác trong dòng họ liên tiếp chịu báo ứng, sống không bằng chết. Có người thì toàn thân chảy mủ hôi thối đau đớn đến không thể tự xử lý các sinh hoạt ngày thường, người khác thì ngày nào cũng gặp ác mộng tinh thần suy sụp đến phát điên.

 

Loading...