Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 8 Tư xuân không phải nói nói

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:36:55
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ đương nhiên sẽ bỏ qua cơ hội như , y khẽ gật đầu với Triệu Ân.

Vu Trạch Khâm cho , hành lễ cung kính: “Quốc sư đại nhân mạnh khỏe.”

Thẩm Từ dáng vẻ xuân phong đắc ý, hỏi: “Bệ hạ đem việc tế thiên đại điển giao cho ngươi?”

Tuy là câu hỏi, nhưng trong lòng Thẩm Từ sớm đáp án.

“Phải,” Vu Trạch Khâm , “Chuyện còn trông cậy quốc sư đại nhân.”

Thẩm Từ nhẹ : “Đó công lao của Thẩm mỗ, là Lưu Bình tự tìm đường c.h.ế.t, Thẩm mỗ cũng ngăn .”

Vu Trạch Khâm tự nhiên chuyện ở Nghênh Xuân Lâu, liền phụ họa: “Phải, Lưu Bình tâm thuật bất chính, hạ quan từng khuyên , . Bất quá hôm nay còn , Nghênh Xuân Lâu phong.”

Thẩm Từ khẽ nhướng mày.

Hôm qua y chỉ bảo Cố Thanh quét sạch đám khách, nào ý định hủy cả Nghênh Xuân Lâu.

Rốt cuộc, nơi là Diễm Vương, ngày đó trong lâu bao quan viên, chỉ e gã thật sự tay thì trong triều thế nào cũng dấy lên sóng lớn.

Trong lòng cân nhắc, Thẩm Từ : “Nếu bệ hạ tin ngươi, ngươi cứ làm .”

Vu Trạch Khâm ngẩng đầu y, cẩn thận hỏi: “Quốc sư đại nhân điều gì căn dặn hạ quan chăng?”

Thẩm Từ khẽ ngước mắt: “Ngươi thấy thế nào?”

Vu Trạch Khâm kỹ đôi mắt y, xác định đối phương ý khác, liền làm lành: “Hạ quan hiểu, nhất định sẽ tận tâm làm tế thiên đại điển.”

Triệu Ân tiễn Vu Trạch Khâm sân, thấy quốc sư đại nhân nhắm đôi mắt xinh .

Hắn nhẹ giọng bẩm: “Quốc sư đại nhân, bệ hạ yến hội tế thiên gần kề, công việc nhiều, thỉnh ngài tự dùng bữa.”

Thẩm Từ khẽ gật đầu, mở mắt hỏi: “Triệu Ân, ngươi thấy con gái thừa tướng Lâm Lâm Vãn Sương, là thế nào?”

Triệu Ân rõ ý, chỉ đành đáp : “Tú ngoại tuệ trung, là một tài nữ hiếm .”

Thẩm Từ gật đầu: “Một khi , Thẩm mỗ làm của bệ hạ, cầu , cũng là chuyện nên.”

Triệu Ân tròn mắt, nhưng vẫn chỉ dám phụ họa: “Là…”

Nguyên lai, câu quốc sư “bệ hạ tư xuân”, quả nhiên chỉ là suông.

Sau khi dùng bữa trưa, Thẩm Từ cầm một quyển sách sân . Đến khi Sở Lãng trở về, y gục bàn, nghiêng mặt mà ngủ.

Gió nhẹ thổi loạn mấy sợi tóc trán.

Sở Lãng đến lưng y, thuận tay khoác áo choàng lên , động tác thành ôm trọn cả y.

Lông áo choàng chạm cằm Thẩm Từ, trông hệt như một con hồ ly nhỏ cuộn trong chăn lông mềm.

Có lẽ Thẩm Từ vốn ngủ nông, chỉ khẽ động liền tỉnh.

Y định dậy hành lễ, tiểu hoàng đế giữ chặt, thể nhúc nhích.

“Bệ hạ.” giọng y bất đắc dĩ.

Sở Lãng vẫn buông : “Nghe vì trẫm tuyển tú?”

Thẩm Từ nhàn nhạt liếc sang Triệu Ân đang cung kính một bên: “Ừm.”

“Là tiểu thư Lâm Vãn Sương con gái thừa tướng Lâm?”

“Lâm tiểu thư tú ngoại tuệ trung, là tài nữ. Hai các ngươi khi còn bé từng gặp, ngươi còn khen nàng khuynh quốc khuynh thành.”

Sở Lãng bật : “Tiên sinh lén chuyện của khác, thế nào chỉ nửa câu?”

Thẩm Từ khẽ sửng sốt: “?”

Sở Lãng cong môi: “Lúc trẫm Lâm tiểu thư tú ngoại tuệ trung, dung nhan khuynh quốc khuynh thành… chỉ là, còn kém nửa phần.”

Thẩm Từ khẽ sững, mím môi phản bác: “Nói hươu vượn.”

Sở Lãng dậy, còn đè lên y nữa: “Trẫm cùng vẫn còn đôi phần xa lạ. Nếu trẫm cùng cận’, giờ phút mà cưới Lâm Vãn Sương, e sẽ lạnh nhạt với mất.”

Thẩm Từ kéo áo choàng, nhíu mày hỏi: “Ngươi còn thế nào mới gọi là cận?”

Sở Lãng bước tới, một tay ấn lên n.g.ự.c y, giọng trầm thấp: “Tiên sinh cùng trẫm ly tâm, chỉ một lòng rời kinh, rời khỏi bên trẫm như , gọi là cận?”

Thẩm Từ rũ mắt.

Chỉ chuyện , y thể trả lời.

Lúc , Triệu Ân bưng t.h.u.ố.c .

Thẩm Từ thấy bát t.h.u.ố.c , liền nhíu mày, mấy ngày nay y ép mỗi ngày ba uống thuốc. Cơn ho gần khỏi, n.g.ự.c cũng ít đau, nhưng Sở Lãng vẫn chịu thôi.

Thẩm Từ nhân đó hỏi: “Bệ hạ từng , thần khỏi bệnh sẽ thả cung. Bệ hạ nhất ngôn cửu đỉnh, chẳng lẽ đổi ý?”

Sở Lãng thu tay về, dừng một lát: “Tự nhiên là… tính .”

Thẩm Từ gật đầu: “Hiện thần khỏi sai biệt lắm, trời còn sớm, cửa cung khóa, thần xin hồi phủ.”

Y dậy định , Sở Lãng liền giữ : “Tiên sinh bệnh khỏi , vẫn nên hỏi thái y.”

Thẩm Từ thấy tiểu hoàng đế tìm cớ thoái thác, bèn cầm cổ tay , trở tay ép xuống: “Bệ hạ, ngươi đừng quá đáng!”

Lần đầu tiên, Thẩm Từ thực lòng nghiêm giọng với Sở Lãng. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-8-tu-xuan-khong-phai-noi-noi.html.]

Đối phương chỉ mang vẻ mặt ủy khuất: “Tiên sinh thật sự chán ghét trẫm đến thế ? Ngay cả ở Ngự Thư Phòng cùng trẫm một đêm cũng ? Rõ ràng vẫn thường ở , một mười ngày nửa tháng, từng về phủ.”

Thẩm Từ nhắm mắt, giọng khẽ trầm xuống: “Bệ hạ, nay khác xưa. Ngươi trưởng thành, còn là hài đồng.”

“Trưởng thành , chẳng lẽ liền thể , cũng thể cùng ở chung một phòng bàn luận quốc sự ?”

Thẩm Từ nới lỏng bàn tay đang đè lên tay y: “Thần ý đó…”

Sở Lãng nắm lấy tay Thẩm Từ, dời đề tài: “Cũng , uống thuốc, trẫm sẽ ép ngươi.”

Thẩm Từ kéo trở chỗ cũ, Sở Lãng tháo băng vải tay Thẩm Từ, t.h.u.ố.c cho y, làm : “Bệnh cũ của khỏi, vì trẫm mà thương thêm, thật khiến trẫm yên lòng.”

Nhắc đến chuyện , Thẩm Từ động tác của , thử hỏi: “Bệ hạ bắt thích khách đêm đó ?”

Sở Lãng xuống tay nhẹ, làm đau y: “Nói cũng kỳ quái, đêm trẫm phái Cố Thanh điều tra, chỉ là trong mấy ngõ nhỏ xung quanh thấy một dấu vết nào, dường như thích khách đêm đó chỉ là ảo giác của trẫm và .”

Thẩm Từ nhướng mày: “À, đến cả Cố Thanh cũng tìm dấu vết, xem giỏi che giấu tung tích. Bệ hạ đoán xem… là ai?”

Sở Lãng giúp y băng bó vết thương, thong thả : “Trong kinh như , nếu Cố Thanh, chỉ thể là Diễm Vương.”

Nói xong, về phía Thẩm Từ, định bỏ qua dù là một biểu cảm nhỏ mặt đối phương.

Thẩm Từ lắc đầu: “Nếu là nhằm thần, tất nhiên thù oán. Cố tướng quân và thần ngày xưa oán, gần đây cũng chẳng thù, còn về phần Diễm Vương điện hạ… chẳng đồn ái mộ thần ?”

Thẩm Từ nhẹ nắm buông tay, là, cũng chẳng .

Sở Lãng nửa câu thì hừ nhẹ: “Nếu thật sự ái mộ , làm chuyện khó coi như thế? Chỉ sợ là sỉ nhục thôi.”

Thẩm Từ thản nhiên đáp: “Nếu dám mặt thần, quả thật là chẳng bản lĩnh.”

Sở Lãng nâng bàn tay băng của Thẩm Từ lên, trẻ con mà khẽ thổi: “Tiên sinh còn đau ?”

Thẩm Từ hành động , trách là đế vương mà quá trẻ con, ngược còn thất thần.

Sở Lãng khi nhỏ tập võ luyện kiếm thường thương, khi còn bé, đau đến mức nước mắt lưng tròng, chỉ là thấy Thẩm Từ thì cố nhịn, sợ y mắng.

Thẩm Từ dáng vẻ , buồn dịu dàng nâng bàn tay trầy xước của lên, khẽ thổi: “Như sẽ đau nữa.”

Trong khoảnh khắc, y chút hoảng hốt.

Thẩm Từ nhanh chóng rụt tay : “Thần , tạ bệ hạ quan tâm.”

Sở Lãng cảm nhận độ ấm còn sót nơi tay Thẩm Từ, liếc mắt hiệu cho Triệu Ân.

Không lâu , Triệu Ân bưng đến một lò sưởi tay nhỏ tinh xảo.

Sở Lãng nhét vật lòng Thẩm Từ: “Tiên sinh nếu thấy lạnh, thì về Ngự Thư Phòng .”

Thẩm Từ định từ chối, nọ cho phân trần mà nâng y dậy, kéo thẳng về phía Ngự Thư Phòng.

Thẩm Từ ép xuống án thư, phía vang lên giọng Sở Lãng: “Danh sách Tế Thiên Yến đổi, xem ?”

Trong lòng Thẩm Từ khẽ động.

Triệu Ân ở ngoài cửa bẩm: “Bệ hạ, quốc sư đại nhân, Cố tướng quân cầu kiến.”

“Truyền .”

Sở Lãng chống hai tay lên án thư từ lưng Thẩm Từ, từ góc mặt, như thể đang bao bọc y trong vòng tay.

Thẩm Từ mất tự nhiên : “Bệ hạ, xin dung thần tránh .”

Sở Lãng nhúc nhích, ngược đè nhẹ y xuống: “Khi một tay nắm quyền triều chính, thấy ngươi tránh?”

Thẩm Từ đáp: “Thần nay trả Kim Ấn, còn nhiếp chính chi quyền, đương nhiên tránh.”

Sở Lãng khẽ , cúi đầu ghé sát tai y: “ bọn họ .”

Thẩm Từ làm ngứa vành tai, nghiêng đầu né .

Nói thật, đây vẫn là điều Thẩm Từ nghĩ mãi thông, y giao Kim Ấn, mà tiểu hoàng đế chẳng ban cáo thiên hạ, cũng thả y rời cung. Rốt cuộc là ý gì?

Y trầm tư, vành tai bên bỗng khẽ cắn, Thẩm Từ vội tránh, đụng Sở Lãng.

Sở Lãng bật khẽ: “Lỗ tai thật nhạy cảm, trẫm chỉ đến gần mấy câu, liền đỏ cả lên?”

Thẩm Từ theo bản năng chạm tay vành tai, nghiêm mặt phủ nhận: “Không thể nào.”

Trong khi hai , Cố Thanh bước . Thấy tư thế của họ, thiên t.ử thoải mái, sửng sốt.

Lời đồn rằng thiên t.ử và quốc sư bất hòa, vốn tin, chỉ là quả thật lâu thấy hai thiết thế , quốc sư cũng ít khi tiến cung.

Mà nay , hai vẫn hòa hợp như , thậm chí còn mật hơn.

Cố Thanh hành lễ: “Thần tham kiến bệ hạ, quốc sư.”

Sở Lãng thu ý : “Đứng dậy , chuyện gì?”

Cố Thanh đáp: “Hồi bệ hạ, vì chuyện Nghênh Xuân Lâu, hiện ít tụ tập náo loạn cửa cung.”

Sở Lãng nhướng mày: “Ồ, còn dám làm loạn cung ?”

“Thần tra rõ, dường như liên quan đến Diễm Vương điện hạ.”

Sở Lãng khẽ nghĩ, Nghênh Xuân Lâu là Lâm Vũ.

Kinh đô phồn hoa, thể trở thành nhất thanh lâu danh tiếng, tất nhiên chống lưng, mà đó, chính là kẻ quyền cao chức trọng một , Diễm Vương.

Sở Lãng lạnh nhạt : “Vậy, truyền Diễm Vương tiến cung một chuyến.”

“Tuân chỉ.”

Loading...