Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 59 ...Sở Lãng

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:25:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mưa lạnh tí tách rơi, men theo mái ngói xanh mà chảy xuống mặt đất. Trong viện, mặt hồ dậy lên từng vòng gợn nước, cánh hoa cẩm lý khẽ nổi lơ lửng mặt nước.

Dưới hành lang, hai đối diện , giữa họ đặt một bàn cờ. Bên ngoài mưa rơi rả rích, còn trong viện, họ thưởng mưa đ.á.n.h cờ.

Sở Lãng một tay chống cằm, tay đặt một quân đen lên bàn cờ. Ánh mắt hề dừng ván cờ, mà dõi theo đối diện, mang theo nét dịu dàng và luyến lưu giấu nổi.

Thẩm Từ cầm trong tay một quân trắng, chậm chạp mãi hạ xuống . Y ánh nóng rực của Sở Lãng thiêu đốt, cách nào làm ngơ, cuối cùng đành buông tay, khẽ : “Thần thua.”

Sở Lãng khẽ : “Học trò may mắn thôi.”

Thẩm Từ liếc một cái, thấy rõ vẻ hề chút khiêm tốn nào mặt, nhàn nhạt : “Nói , ngươi cái gì?”

Sở Lãng cảm thấy chỉ chơi cờ đơn thuần thì thật vô vị, từ định rằng thắng thể đưa một yêu cầu với kẻ thua.

Khóe môi Sở Lãng chậm rãi cong lên, ánh mắt chứa trọn hình bóng Thẩm Từ: “Trẫm gọi tên trẫm.”

Thẩm Từ thoáng ngẩn , đối diện ánh mắt chứa đầy yêu thương , giọng bình tĩnh đáp: “Trừ việc đó … cái gì cũng .”

Sở Lãng nhướng mày: “Những việc khác đều ?”

Thẩm Từ nghĩ theo hướng khác, chỉ cảm thấy đôi mắt sâu thẳm của Sở Lãng dường như hút lấy y: “Ừm.”

Sở Lãng khẽ , dậy đến bên cạnh Thẩm Từ: “ trẫm chỉ gọi tên trẫm thôi, làm bây giờ? Tiên sinh sẽ định chơi đấy chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-59-so-lang.html.]

Thẩm Từ cụp mắt, rõ là đang do dự đang cân nhắc nên “giáo huấn” thế nào.

Cuối cùng, Thẩm Từ mở miệng: “Thần thể trực tiếp gọi bệ—”

Chưa dứt lời, Sở Lãng cúi xuống, dùng một nụ hôn chặn tất cả.

Hắn thật sự quá hiểu Thẩm Từ, chỉ cần nửa chữ đầu tiên, đoán phần sẽ là gì.

Sở Lãng khẽ bóp cổ Thẩm Từ, giọng trầm thấp xen chút cưng chiều: “Sớm muộn gì, trẫm cũng sửa cái tính cổ hủ cố chấp của .”

Thẩm Từ thở gấp gáp: “Bệ hạ…”

Sở Lãng thấy y vẫn ngoan cố đổi cách xưng hô, liền cúi đầu hôn tiếp. Một tay ôm lấy eo Thẩm Từ, đè y xuống đệm hương bồ mềm mại.

Hắn hôn đến khi Thẩm Từ còn chống đỡ , bàn tay còn cũng chịu an phận.

Thẩm Từ trêu chọc đến mức vành tai đỏ ửng, y phục rộng mở, tán loạn. Ánh mắt y vô thức sâu đôi mắt Sở Lãng, nơi đó ẩn chứa ôn nhu như cơn mưa mùa hạ, dịu mát và khiến mê đắm, càng chìm càng thể thoát .

“Tiên sinh… A Từ…” giọng Sở Lãng khàn khàn, mang theo nỗi khát cầu khẽ run, “Ngươi gọi tên ? Ta giữa chúng còn tồn tại phận quân thần.”

Thẩm Từ im lặng lâu, lâu đến mức Sở Lãng tưởng rằng sẽ giống những y nhẹ nhàng né tránh qua.

“…Sở Lãng.”

Tiếng gọi khẽ như tiếng suối chảy, len lỏi qua thở ấm áp, vang lên bên tai Sở Lãng.

Trong mắt từ ngỡ ngàng hóa thành vui sướng tột cùng. Sở Lãng ôm chặt Thẩm Từ lòng, giọng run khẽ: “A Từ… của , A Từ của …”

Loading...