Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 57 Chúng ta từ từ tới
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:24:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thẩm Từ từ biệt thần y vội vàng rời khỏi Đồng Dương Sơn. Đường xa ngàn dặm, suốt dọc đường y luôn chú ý tin tức từ kinh đô truyền đến, may mắn , vẫn tin dữ nào.
Chỉ là trong lòng y vẫn thấy bất an. Hoàng đế băng hà chuyện nhỏ, nếu thật sự chuyện, Cố Thanh tuyệt đối sẽ thể chậm trễ trong việc chiếu cáo thiên hạ.
Thẩm Từ chỉ thể thúc ngựa lên đường, mong sớm ngày đến kinh đô. Chỉ khi tận mắt thấy Sở Lãng, tâm y mới thể buông xuống. Về phần sinh tử… gặp mới .
Có lẽ ngay cả Thẩm Từ cũng nhận , y Sở Lãng c.h.ế.t, chỉ bởi đạo quân thần.
Dọc đường phong cảnh hữu tình, nhưng Thẩm Từ chẳng buồn để mắt, chỉ một lòng nghĩ nhanh hơn chút, nhanh hơn chút nữa, tới kinh đô thôi.
Sở Lãng hôn mê mấy ngày mấy đêm, đến khi tỉnh thì trong hoàng cung. Triệu Ân và Cố Thanh đều canh giữ bên cạnh.
Vừa mở mắt, Sở Lãng liền chạm ánh đỏ hoe như mắt thỏ của Triệu Ân. Hai đối diện, Triệu Ân hoảng sợ, nhưng rốt cuộc là trong cung lâu năm, cũng đến mức thất lễ long sàng. Hắn lùi về , trốn lưng Cố Thanh, run giọng : “Cố… Cố tướng quân, bệ hạ… bệ hạ đây là…?”
Cố Thanh tỏ quá kinh ngạc. Lúc đón Sở Lãng, thần y rõ chuyện, nếu , cũng chẳng thể bình thản canh giữ bên long sàng như thế, mà sớm điều binh sang bằng Đồng Dương Sơn .
Sở Lãng về phía Cố Thanh, dậy: “Trẫm hồi cung?”
Hắn còn sống…?
Cố Thanh hành lễ: “Bệ hạ rốt cuộc tỉnh . Thần nhận tin từ thần y, liền tự đón bệ hạ hồi cung.”
Sở Lãng nhíu mày: “Tiên sinh ? Tiên sinh thế nào ?”
“Bệ hạ yên tâm. Thần y , Thẩm đại nhân tuy khỏi hẳn, nhưng sống thêm hai, ba mươi năm cũng vấn đề gì.”
“Thế còn trẫm? Vì trẫm vẫn còn sống?”
Thần y chẳng , một mạng đổi một mạng ?
Cố Thanh giải thích: “Thần y bảo, nếu thế, Thẩm đại nhân sẽ chẳng rõ lòng . Hai cứ dây dưa mãi, sẽ còn kéo dài đến bao giờ. Lần , cũng xem như giúp hai vị nhận rõ tâm ý của chính .”
Sở Lãng vẫn nhíu mày: “Tiên sinh mà chuyện , nhất định sẽ tức giận.”
Cố Thanh : “Chẳng lẽ bệ hạ Thẩm đại nhân nghĩ gì ?”
“Trẫm , nhưng trẫm sợ giận.”
Hắn vốn quyết tâm buông tay, để Thẩm Từ rời . giờ thế … làm thể trơ mắt Thẩm Từ bước khỏi thế giới của ?
Sở Lãng dám nghĩ tiếp.
Cố Thanh : “ , thần y còn dặn, đời vốn gì gọi là ‘lấy tâm đổi tâm’. Chỉ là lấy tâm đầu huyết của bệ hạ làm t.h.u.ố.c dẫn, bổ chỗ tổn thương ở n.g.ự.c Thẩm đại nhân. Về nếu bệnh tái phát, vẫn cần m.á.u tim của bệ hạ làm t.h.u.ố.c sắc. Đây là phương thuốc.”
Nghe , Sở Lãng hiểu.
Thần y chẳng qua là giúp hai họ rõ lòng mà thôi.
Sở Lãng nhận lấy phương thuốc, gật đầu, rời khỏi cung, về phía Ngự Hoa Viên. Bởi mất máu, sắc mặt chút tái nhợt. Đứng tàng cây, lá rụng lả tả rơi đầy vai.
Cảnh tượng , Thẩm Từ thấy.
Y cách đó xa, ngẩn ngơ gốc cây. Lần đầu tiên, gương mặt y hiện lên vẻ mờ mịt và lúng túng.
Sở Lãng… vẫn sống .
Sư phụ lừa y?
Hay là họ cùng gạt y?
Y cứ đó, cho đến khi Sở Lãng đầu . Y rõ ràng trông thấy ánh sáng cùng vui mừng trong mắt Sở Lãng.
Thẩm Từ lặng lẽ một lúc, đó xoay bỏ .
Chưa mấy bước từ phía giữ chặt: “Tiên sinh, đừng giận, —”
Thẩm Từ , trở tay tát Sở Lãng một cái.
Y vốn mệt mỏi, đường xa chẳng nghỉ, chỉ vì lo Sở Lãng thực sự sống nổi như lời sư phụ . Y đối mặt thế nào, thấy Sở Lãng lông tóc vô tổn,
cảm xúc trong lòng phút chốc dâng trào, nửa giận nửa chua xót.
Y đáng vui.
Sở Lãng c.h.ế.t, lòng y chẳng vỡ vụn.
Y nên vui mới .
Thế nhưng hoảng loạn, nghẹn ngào?
Bàn tay Thẩm Từ run nhẹ.
Y… thế mà đ.á.n.h bệ hạ.
Sở Lãng cũng ngây một lúc, nhưng vội : “Tiên sinh…”
Thẩm Từ cắt ngang: “Vì ? Vì ngươi cùng sư phụ hợp lừa ?”
Sở Lãng: “Ta lừa ngài…”
“Ngươi bao lời khi hôn mê, chẳng là cố ý làm thương tâm, khổ sở ?
Ngươi định c.h.ế.t để nhớ ngươi cả đời, bệ hạ, ngài thật giỏi toan tính.”
Sở Lãng nắm c.h.ặ.t t.a.y y, vội : “Tiên sinh, thật sự từng lừa ngài. Ta cũng chỉ mới , thần y vốn hề lấy tâm đổi tâm, là ông giữ mạng cho cả hai .”
Thẩm Từ dần bình tĩnh : “Thật ?”
“Nếu tin, thể hỏi Cố Thanh.”
Thẩm Từ cúi mắt: “Nếu bệ hạ thế, thần liền yên tâm.”
Sở Lãng thấy y bình tĩnh trở , sợ y chuyện ‘ban thần t.ử tội’, liền hỏi: “Tiên sinh giận ?”
Thẩm Từ rút tay : “Thần dám.”
Sở Lãng: “……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-57-chung-ta-tu-tu-toi.html.]
Lại bắt đầu .
“Tiên sinh vì mà lo lắng, dọc đường chẳng nghỉ ngơi mà đuổi về kinh, còn là thích ?”
Thẩm Từ mím môi, lùi một bước: “Bệ hạ, thần lo cho quân vương, đó là bổn phận…”
Sở Lãng ngắt lời y: “Tiên sinh luôn lấy đạo quân thần để ứng phó , chẳng chính cũng đang lừa dối bản .”
Thẩm Từ mở to mắt: “Bệ hạ, ngài …”
Lại chuyện cũ nhắc ?
Sở Lãng giữ c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Từ: “Tiên sinh, những lời đó đều từng làm bộ. Ta thể vì mà buông bỏ tất cả, ngay cả tính mạng cũng thể cho ngươi, cũng chẳng cả. Tiên sinh làm Hoàng hậu, ở trong hoàng cung, cũng . Hiện giờ điều duy nhất cầu, chỉ mong đừng rời khỏi . Nếu ngươi rời , tìm khắp trời đất cũng thấy ngươi nữa, ?”
Thẩm Từ Sở Lãng, trong mắt phản chiếu trọn vẹn bóng dáng y, ánh giống như đang giả vờ, khiến Thẩm Từ nhất thời nên lời.
Sở Lãng nhân cơ hội kéo y đến tán cây, vây y giữa cây và chính , cúi , khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Thẩm Từ. Chỉ thoáng chốc, liền rời .
Hàng mi Thẩm Từ khẽ run như cánh bướm, trong thoáng chốc y phân biệt bản đang ở : “Bệ hạ, ngài… đang làm gì ?”
Trong ấn tượng của y, ngay cả phụ và mẫu cũng từng như thế.
Nghĩ đến cha , Thẩm Từ mím môi : “Bệ hạ, thần xuất cung. Ngài hãy nghỉ ngơi cho .”
Sở Lãng nhíu mày, dường như chỉ cần chút hành động vượt khuôn phép, Thẩm Từ liền lập tức lùi , thậm chí còn mang theo chút chán ghét?
Là chán ghét , chán ghét loại hành động ?
Chẳng lẽ… ưa nam phong?
Trong lòng Sở Lãng đầy nghi hoặc nhưng vẫn dám hỏi, gần đây Thẩm Từ qua mệt mỏi, rõ ràng cần nghỉ ngơi. Nếu thật sự khiến Thẩm Từ chán ghét, thì chẳng ho gì.
Hắn chỉ thể theo bóng dáng Thẩm Từ rời cung.
Đợi Thẩm Từ xa, Sở Lãng phân phó Triệu Ân: “Truyền Triệu Mạc Kỳ tiến cung.”
Triệu Ân lệnh, vội vàng truyền chỉ.
Thẩm Từ trở về quốc sư phủ, gần như ngả đầu ngủ. Y thậm chí kịp nghĩ đến chuyện , chỉ Sở Lãng , thế là nỗi lo sợ, căng thẳng mấy ngày qua mới dần buông xuống.
Liên tục nhiều ngày lên đường, y chẳng mấy khi chợp mắt, giờ xuống giường liền chìm ngay giấc ngủ.
Hai ngày nay, Mạc Kỳ cũng nhận thư từ sư phụ, bệnh của Thẩm Từ thuyên giảm, một tin hiếm hoi. niềm vui kéo dài bao lâu, truyền tiến cung.
Mạc Kỳ vị đế vương đang án thư trong Ngự Thư Phòng, từ đầu gặp cảm thấy mang khí tức lạnh lẽo và hung hãn, là một bạo quân g.i.ế.c là g.i.ế.c. khi tiếp xúc, mới nhận tâm cơ sâu nặng, dễ ở chung. Giờ đây, Mạc Kỳ cảm thấy, Sở Lãng dường như thật lòng. Hắn đối với Thẩm Từ, quả thật khác.
Sở Lãng mở miệng : “Ngươi cũng , thích nữ t.ử ?”
Mạc Kỳ ngẩn , ngờ câu hỏi đầu tiên là chuyện , liền lắc đầu: “Chưa từng thích nữ t.ử nào.”
“Vậy còn nam tử?”
“Cũng . Thẩm Từ vẫn luôn sống một , từng động lòng với ai.”
“Vậy ngươi thích mẫu ?”
Mạc Kỳ nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Hắn hẳn là dễ động lòng. Ta luôn cảm thấy, sẽ cô độc sống suốt quãng đời còn .”
“Vì nghĩ ?”
“Đại khái là do cha . Bệ hạ vì A Từ tới kinh đô ?”
Sở Lãng nhíu mày: “Không vì chiến loạn ?”
“Không . Cha bất hòa, chuyện đó cả thôn đều . Cha là kẻ nghiện rượu và bài bạc, tính tình thô bạo, thường xuyên đ.á.n.h mắng vợ con. Đến cả A Từ cũng đ.á.n.h chửi. Cho đến một ngày, cha say rượu phát điên, đ.á.n.h c.h.ế.t mẫu . Cả thôn đều A Từ dọa đến điên, còn nhỏ như mà gặp chuyện đó, ai cũng nghĩ sống nổi.”
Sở Lãng càng , lông mày càng nhíu chặt.
“ A Từ chẳng những điên, còn tự trốn khỏi nhà, lang bạt khắp nơi, theo dòng tị nạn kinh. Sau đó chùa Phổ Chiếu cưu mang, gặp Khánh Đức hoàng đế. Bằng thiên phú và nỗ lực, đỗ Trạng Nguyên. Các ngươi lẽ , việc đầu tiên làm khi kinh tuần án chính là xử t.ử phụ .”
Sở Lãng xong chỉ thấy n.g.ự.c nhói đau. Tiên sinh của , tuổi còn nhỏ chịu tra tấn như thế, tận mắt thấy mẫu c.h.ế.t thảm, mà hung thủ chính là phụ . Đến khi lớn lên, tự tay g.i.ế.c để báo thù cho , thật khiến lòng đau xót.
“Cho nên nghĩ, A Từ tuy điên, nhưng trong lòng chắc chắn bóng ma nhỏ. Hắn sợ kết hôn, sợ cận với khác, chỉ vì lo lặp bi kịch của cha . Nói đúng hơn là… tuyệt vọng với chuyện thành .”
Sở Lãng khẽ gật đầu: “Thì là . Khó trách thích gần khác, cũng nhiều cự tuyệt trẫm.”
Giữa và Thẩm Từ, quả thật tồn tại ít khúc mắc.
Nếu là , sẽ từng bước tháo gỡ tất cả, cho đến khi Thẩm Từ thể tin tưởng và chấp nhận .
Trăng sáng treo cao, tròn như đĩa ngọc, trung thu sắp đến.
Thẩm Từ ngủ một mạch đến tối mới tỉnh. Những ngày qua xảy quá nhiều chuyện khiến y mệt mỏi cả tâm lẫn . Lúc giường, y bỗng cảm thấy thứ đều thật.
Y yên một lát, đến khi bụng chút đói mới định dậy, thì bên cửa sổ vang lên tiếng động khẽ. Cửa sổ bên ngoài mở , một ảnh trong long bào màu vàng nhảy .
Thẩm Từ dậy, bốn mắt giao , bất đắc dĩ : “Bệ hạ quốc sư phủ, cần gì lén lút như thế?”
Sở Lãng khẽ : “Sợ còn đang nghỉ ngơi, quấy rầy thì .”
Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Bệ hạ đến đây, là chuyện gì?”
Sở Lãng từng bước tiến đến, xuống bên cạnh y: “Tiên sinh, ngài là thích nam phong ?”
Thẩm Từ rũ mắt: “Cũng… từng nghĩ tới.”
Vừa dứt lời, cổ tay của y nắm lấy. Người cầm tay y, nắm thành quyền, dẫn tay y đ.á.n.h về phía .
Thẩm Từ vội dừng : “Bệ hạ, ngài làm gì ?”
“Tiên sinh, chuyện khi còn bé của ngài, Mạc Kỳ cho . Ta sẽ khi dễ , chỉ để khi dễ .”
Thẩm Từ lắc đầu: “Thần thể…”
Sở Lãng cắt lời y: “Tiên sinh thể buông bỏ lễ nghi quân thần ? Ở mặt , thiên t.ử Đại Sở, chỉ là một kẻ si mê , cùng ngài hết một đời.”
“Ta…”
“Tiên sinh cần vội đáp. Ta đủ kiên nhẫn chờ. Chúng từ từ tới, ?”
Cơn gió khẽ lùa, khiến cửa sổ phát tiếng động nhỏ. Ánh nến chập chờn, nổ “bụp” một tiếng, hắt bóng hai tường, trùng điệp lên .
“…… Ừm.”