Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 54 Ngươi nhớ rõ mọi chuyện đời trước
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:22:26
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trận chiến , Đại Sở đại thắng. Trong thành, bá tánh và các tướng sĩ đều hò reo ngớt.
Sở Lãng ngẩng đầu về phía Thẩm Từ, của chỉ khẽ mỉm , ánh mắt chứa đầy niềm vui. Sở Lãng thấy , gương mặt cũng theo đó mà giãn .
Sở Lãng mang theo Thẩm Từ trở về hoàng cung. Nhìn dọc đường vẻ mặt phấn chấn, Thẩm Từ nhịn hỏi: “Bệ hạ, chỉ vì thắng trận mà vui đến thế ?”
Sở Lãng lắc đầu: “Không chỉ vì thắng trận, còn một chuyện khác khiến trẫm vui mừng hơn.”
“Chuyện gì?”
“Thần y , lẽ cách chữa khỏi bệnh của ngài.”
Đôi mắt Thẩm Từ thoáng sáng lên: “Thật ?”
Sở Lãng gật đầu: “Chờ khánh công yến kết thúc, trẫm sẽ dẫn ngài gặp thần y.”
Thẩm Từ chân thành đáp: “Đa tạ bệ hạ.”
Hai trở về hoàng cung, Sở Lãng lập tức vội vàng bàn bạc công vụ kế tiếp. Thẩm Từ một con đường vắng trong cung, trong lòng chợt thấy chút trống trải.
Không theo, ai y, y thể tự do hoàng cung, y tự do thật sự.
Thẩm Từ trầm ngâm giây lát, rời khỏi hoàng cung, về phía phủ Quốc sư.
Cửa phủ Quốc sư đóng chặt, hai chiếc đèn lồng vẫn cao cao treo lên. Không dán niêm phong, cũng chẳng canh gác.
Thẩm Từ đẩy cửa bước .
Trước mắt là khung cảnh quen thuộc, hành lang uốn khúc chín vòng, cầu bạch ngọc bắc ngang mặt nước, cầu là làn hồ xanh biếc, cá chép ngũ sắc thong thả bơi lượn. Trong đình viện, bàn đá cùng hai chiếc ghế đá vẫn nguyên chỗ, ngay cả bàn cờ đặt mặt bàn cũng hề động qua, tất cả vẫn như lúc y rời .
Khoảnh khắc , Thẩm Từ suýt tưởng từng . Chỉ như cung một chuyến, trở về.
“Chủ tử!”
Thẩm Từ sững , giọng … rõ ràng là Đường Lê. hiện giờ nàng ở chứ? Tiểu nha đầu cùng Mạc Kỳ, hẳn giờ sống cũng khá tự do .
Thẩm Từ kịp phản ứng thì lưng vỗ nhẹ. Y đầu, đập mắt chính là Đường Lê và Mạc Kỳ.
Hai , một nam một nữ, ăn mặc như hai tiểu khất cái khiến Thẩm Từ bật : “Mạc Kỳ, ngươi làm biến Đường Lê thành thế ?”
Mạc Kỳ bĩu môi: “Ngươi còn ? Tự chạy theo Sở Lãng, ném với Đường Lê , mặc bọn tự sinh tự diệt! Hừ, thật lầm ngươi.”
Thẩm Từ chỉ , lắc đầu: “Ngày đó Lâm Vũ dẫn bao vây sân, ngươi và Đường Lê lộ diện, đoán các ngươi cách rời .”
Mạc Kỳ hừ nhẹ: “Ta chẳng qua là nghĩ, nếu hai ngươi bắt, ít còn ở ngoài, thể nghĩ cách cứu, chứ sợ c.h.ế.t !”
Thẩm Từ “ừ” một tiếng: “Biết . hai ngươi đây là… khi nào trộn thành ?”
“Chúng từ sớm , khi các ngươi giao chiến với Lâm Vũ.”
Thẩm Từ gật đầu, hiểu : “Còn viện … là các ngươi thu dọn ?”
Đường Lê lắc đầu: “Không , lúc chúng trở , nơi y như cũ, hề đổi.”
Thẩm Từ sững . Chủ nhân phủ Quốc sư rời , ai còn thường đến đây quét dọn?
Đáp án, cần cũng .
Mạc Kỳ hỏi: “Vậy ngươi định thế nào? Còn rời ?”
Câu hỏi , nhiều hỏi y, cũng khi chính y tự hỏi bản . Trước , y kiên định rời. giờ… chút do dự.
Nếu bệnh của y khỏi, mà y vẫn chọn rời ... Bệ hạ liệu còn sẽ bỏ giang sơn mà đuổi theo y chăng?
… Sẽ .
Mạc Kỳ dường như hiểu trong lòng y đang giằng co, nên tiếp tục đề tài nữa: “Ta tối nay khánh công yến, thể ?”
Đường Lê cũng reo lên: “Ta cũng !”
Thẩm Từ đáp nhạt: “Tùy các ngươi.”
“Được nha!”
Đêm xuống, trời rực rỡ. Cơn gió thu se se thổi qua, mang theo chút mát lành dễ chịu.
Trước cổng hoàng cung, xe ngựa nối đuôi dừng , đều là khách đến dự khánh công yến.
Thẩm Từ bước xuống xe, cung điện kim bích huy hoàng, đèn đuốc sáng rực, y bỗng cảm thấy, thật lâu , từng cùng các đại thần bước hoàng cung như thế.
Có nhận y, liền bước đến chào: “Vị chính là Quốc sư đại nhân, Thẩm đại nhân ?”
Thẩm Từ liếc , dường như nhận . Trong triều, phần lớn các đại thần y đều nhớ mặt, dù chỉ gặp một . Người mặc hồng bào, đầu đội mũ xích vũ, chức vị cao lắm, hẳn là mới, bên hông đeo thẻ bài khắc chữ “Lễ Bộ”, lắc lư theo từng bước . Xem là tân khoa Trạng Nguyên, nay phong làm Lễ Bộ thị lang.
Thẩm Từ dừng bước đáp lễ: “Thẩm mỗ giờ chỉ là một kẻ áo vải, chẳng còn là Quốc sư chi tôn.”
Trạng Nguyên lang khéo léo : “Dù là Quốc sư, ngài vẫn là đế sư. Thẩm đại nhân, lễ ngài vẫn xứng đáng nhận.”
Thẩm Từ nhàn nhạt đáp: “Thị lang khách khí.”
Trong mắt Trạng Nguyên lang ánh lên một tia khâm phục: “Thẩm đại nhân quả thật danh bất hư truyền, tài trí song , chỉ liếc một cái nhận . Bội phục, bội phục! Tại hạ là Chu Cẩn, Lễ Bộ thị lang.”
Thẩm Từ khẽ gật đầu: “Không dám nhận. Thị lang, xin mời, chớ để khánh công yến của bệ hạ chậm trễ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-54-nguoi-nho-ro-moi-chuyen-doi-truoc.html.]
Chu Cẩn vội vàng hành lễ, lui ngoài.
Mạc Kỳ theo bóng lưng Chu Cẩn, khẽ giọng hỏi: “Ý của là gì ?”
Thẩm Từ từ trong cung đến: “Không gì, chỉ là chào hỏi thôi.”
Vốn dọc đường Thẩm Từ vẫn còn lo lắng, sợ rằng Sở Lãng sẽ an bài cho y một chỗ quá mức nổi bật. khi cửa, y phát hiện ngoài vị trí của bệ hạ ở chính giữa, các chỗ hai bên đều sắp xếp bình thường, đãi ngộ đặc biệt nào.
Thẩm Từ khẽ thở phào nhẹ nhõm, song trong lòng dấy lên một cảm giác khác thường.
Sở Lãng dường như thật sự đổi, trở nên trầm và kiềm chế hơn.
Thẩm Từ chọn một chỗ mấy nổi bật để xuống. Không bao lâu , Triệu Ân ở ngoài cửa cao giọng hô: “Bệ hạ giá lâm!”
Thẩm Từ cùng đồng loạt dậy, hướng mắt cửa.
Sở Lãng vận bộ hoàng bào thêu văn tinh xảo, sắc vàng thẫm nặng nề. Trên đầu đội mũ buông rèm, che phần nào gương mặt tuấn tú và vẻ sắc bén trong ánh mắt.
Hắn bước qua ngưỡng cửa, các quan đồng thanh hành lễ: “Bệ hạ thánh an.”
Khi ngang qua bên Thẩm Từ, giữa lúc cúi đầu ngẩng, Sở Lãng khẽ đưa tay đỡ lấy Thẩm Từ, với tất cả: “Chư khanh bình .”
Đến khi ngẩng đầu, Sở Lãng đến ở vị trí chính giữa.
Thẩm Từ cụp mắt, về phía .
Trong bữa tiệc, rượu ngon món quý đầy bàn, Sở Lãng dường như vui, liên tiếp nâng chén. Thấy bệ hạ hứng khởi, các quan cũng ào ào mời rượu.
Thẩm Từ chỉ một lúc, lặng lẽ rời khỏi đại điện, ngoài Thượng Lâm Uyển dạo bước giải sầu.
Không ai để ý đến việc trong tiệc vắng một , chỉ Sở Lãng, vẫn luôn để tâm đến Thẩm Từ.
Ánh mắt dừng nơi chỗ trống, nhấc chén lên, uống cạn trong một .
—
Thẩm Từ tán cây ngô đồng trong viện, lặng lẽ cảm nhận làn gió đêm mát rượi. Bất ngờ, từ phía ôm chặt lấy y.
Thẩm Từ khựng , trong khí thoang thoảng mùi rượu nồng.
Giọng Sở Lãng khàn khàn vang lên phía : “Tiên sinh, ngài đây một ?”
“Trong tiệc buồn, nên ngoài giải sầu.”
“Tiên sinh… chờ ngài khỏi bệnh , ngài vẫn rời ?”
Thẩm Từ khẽ nhắm mắt: “Có lẽ sẽ .”
“Vì ? Là làm điều gì ? Giờ ngươi gì, đều thể cho. Ngươi tự do, tuyệt sẽ giam giữ ngươi nữa, ép ngươi ở trong cung ở bên . Ngươi cần làm hoàng hậu cũng , chỉ cần… thể ở nơi còn thấy ngươi, ?”
Đường đường là đế vương Đại Sở, thể hèn mọn mà khẩn cầu đến thế ư?
Thẩm Từ nắm chặt tay, buông , lặp vài . Cuối cùng, y , thẳng Sở Lãng, nghiêm túc : “Sở Lãng, từng yêu ai, cũng yêu là gì… Cũng cần khác yêu .”
Lần đầu tiên Thẩm Từ gọi thẳng tên , nhưng là để lời cự tuyệt nghiêm túc đến .
Tim Sở Lãng như dội một chậu nước lạnh, đau đớn Thẩm Từ: “Vì ? Ngươi yêu thì , sẽ yêu ngươi . Vì ?”
Thẩm Từ khẽ mím môi, c.ắ.n nhẹ môi : “Chuyện … liên quan đến bệ hạ.”
Sở Lãng ngắt lời y: “Không, là liên quan đến đúng ? Ngươi vẫn còn oán , hận giam cầm ngươi, hận b.ắ.n mũi tên vàng trong tế thiên đại điển, đúng ?”
Nghe , Thẩm Từ lập tức ngẩng đầu, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Sở Lãng gì?
Mũi tên vàng trong tế thiên đại điển?
Đời , rõ ràng từng làm như thế…
Sao thể? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ? Là y đang mơ, thật … trùng sinh chỉ là một giấc mộng?
Giọng Sở Lãng vẫn tiếp tục vang lên: “Chuyện đó quả thật là sai, hối hận. Là hiểu lòng ngươi, lầm , tin sai . Tiên sinh, , hối hận … Ngươi thể cho một cơ hội ?”
Thẩm Từ nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức móng tay khảm da thịt mà , chỉ run giọng hỏi : “Ngươi … gì cơ?”
Thấy Thẩm Từ run rẩy, Sở Lãng ôm y, và quả thật làm , kéo Thẩm Từ lòng, khẽ : “Ta , xin ngươi cho một cơ hội, để yêu ngươi, đừng rời khỏi … ?”
Thẩm Từ đẩy : “Không, .”
“Vì ?”
“Ngươi … trong tế thiên đại điển, nên b.ắ.n mũi tên vàng ?”
Lúc , Sở Lãng mới nhận Thẩm Từ điều , trạng thái của y khác hẳn thường ngày. Sở Lãng say, nhận rõ ràng.
Hắn lắc mạnh đầu, cố làm tỉnh táo, đến mức chiếc mũ rèm che cũng nghiêng lệch.
“Ngươi nhớ… chuyện đời đúng ? Nhớ rõ cả những việc đời còn xảy đúng ? Sở Lãng, ngươi cũng là trọng sinh, vì … vì ngươi vẫn thể…”
… vẫn thể đối xử với như ?
Hốc mắt Thẩm Từ đỏ lên, y chống đỡ nổi nữa, cơn đau trong n.g.ự.c dâng trào, như nuốt chửng lấy y.
Trong cơn hoảng loạn, y chỉ thấy tiếng Sở Lãng hốt hoảng gọi tên , nhưng y để tâm nữa.