Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 5 Trẫm long sàn chữa bệnh

Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:25:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Bên ngoài Ngự Thư Phòng, đất trống đầy quỳ, gần như bộ thái y trong Thái Y Viện đều triệu đến, nếu , còn tưởng rằng Hoàng đế Đại Sở gặp chuyện gì nghiêm trọng.

Sở Lãng bên giường, ánh mắt dừng khuôn mặt hôn mê của Thẩm Từ. Y ho suốt nửa canh giờ, tựa như sắp khụ cả ngũ tạng lục phủ, giờ phút sắc mặt trắng bệch, chỉ là vì châm cứu nên mới tạm thời yên tĩnh.

Sở Lãng nhíu mày. Đời , Thẩm Từ tuy giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n tên, nhưng cũng ít khi sinh bệnh. Trong ấn tượng của , Thẩm Từ chỉ từng ngã bệnh một , mà cũng mau chóng khỏi. Còn như hiện giờ, ho m.á.u đến mức thì xưa nay từng thấy.

Thái y bắt mạch, rút tay về, thấp giọng tâu: “Khởi bẩm bệ hạ, quốc sư đại nhân là do phong hàn, hàn khí nhập thể khiến thể suy yếu, vì thế mà sinh chứng ho, ngoài gì đáng lo.”

Câu , hôm nay Sở Lãng hai mươi . Từng thái y khám qua, lời đều giống hệt .

Không khí trong phòng dần trở nên nặng nề, đến cả Triệu Ân cũng thấy mồ hôi rịn trán. Từ hôm qua đến nay, thiên t.ử Đại Sở dường như trở thành một khác. Uy áp đế vương khiến khó mà thở nổi. Quốc sư Thẩm Từ bề ngoài ôn hòa, nhưng thủ đoạn sắc bén, còn bệ hạ thì thẳng thừng đến mức chỉ cần qua là nếu chọc giận , e rằng mạng nhỏ khó .

Sở Lãng im lặng thật lâu, bỗng lạnh: “Thái Y Viện các ngươi đều của trẫm chỉ phong hàn, các ngươi từng thấy phong hàn nhẹ mà khiến ho máu, khụ suốt nửa canh giờ ?”

Viện trưởng Thái Y Viện lập tức quỳ xuống: “Là thần vô năng!”

Sở Lãng khẽ phất tay: “ là vô năng. Thái Y Viện phạt bổng lộc một năm, lui xuống, nghĩ cách khác .”

Các thái y vội vàng tạ tội lui .

Thẩm Từ ép dùng châm cứu mới thể ngủ yên, nhưng bao lâu tỉnh dậy. Trong nội thất vắng lặng một bóng , chỉ ánh nến từ bên ngoài hắt qua bình phong, chiếu mờ lên đang án thư — Sở Lãng đang phê tấu chương.

Thẩm Từ khẽ bước . Sở Lãng động, lập tức dậy, thấy y tỉnh thì vui mừng: “Tiên sinh tỉnh .”

“Ừ.” Ánh mắt Thẩm Từ thoáng lướt qua chén t.h.u.ố.c đặc sệt bàn, cố ý đổi đề tài: “Danh sách tế thiên yến thần định xong, để ở án, mời bệ hạ xem qua.”

Sở Lãng gật đầu: “Trẫm xem. Tiên sinh lòng. Thuốc bàn nóng cũng chẳng nguội, vặn, mau uống .”

Thẩm Từ bước đến đáp: “Thần , chỉ là phong hàn nhẹ, nghỉ hai ngày liền khỏi.”

Sở Lãng y, ánh mắt như thấu thật giả: “Nếu chỉ là phong hàn nhẹ, ho máu?”

Thẩm Từ trả lời, cũng chịu bước đến uống thuốc. Trước đó hai , y ép uống hết một , vị đắng vẫn còn ám tận hôm nay. Giờ chỉ cần nhớ , cổ họng co rút.

Sở Lãng thấy y bất động, ngay là đang cố chấp, bèn bước tới gần. Thẩm Từ tay chống mép án thư, mùi Long Tiên hương hoàng đế nhất thời vây kín quanh y. Khoảng cách gần đến mức khiến y như nhốt giữa Sở Lãng và án thư.

“Bệ hạ, thần thật sự…” Câu còn dứt, y cảm giác một bàn tay nhẹ chạm hông, thể cứng đờ, đỏ bừng lên, vội vàng bắt lấy tay Sở Lãng.

Sở Lãng nhạt: “Tiên sinh, t.h.u.ố.c đắng dã tật, lợi cho bệnh.”

Thẩm Từ đẩy , lực yếu đến mức chỉ như mèo con cào n.g.ự.c đối phương. Sở Lãng thuận thế lùi một bước, để mặc y lảo đảo tới bên bàn thuốc.

Chỉ là , còn quyết tâm như . Uống nửa chén, cổ họng chợt dâng lên vị ngọt, m.á.u tràn nơi khóe môi, rơi xuống hòa nước t.h.u.ố.c đen đặc. Thẩm Từ lưng , lặng lẽ lau sạch vệt đỏ, buông tay để chén rơi vỡ đất, mảnh sứ văng khắp nơi, hòa cùng màu đỏ của máu.

Nghe tiếng động, Triệu Ân vội mở cửa , thấy cảnh hỗn độn thì lập tức sai dọn dẹp.

Sở Lãng Thẩm Từ đang chống bên bàn, môi cong khẽ : “Tiên sinh chẳng lẽ uống t.h.u.ố.c nên cố ý làm vỡ chén?”

Thẩm Từ chọc đến bật . Y nhớ tiểu hoàng đế thuở nhỏ cũng từng ghét uống thuốc, khi để ép Sở Lãng uống, y tốn ít tâm tư. Bây giờ… xem như là báo ứng .

Y khẽ thở dài, sắc mặt mệt mỏi.

Giang hồ câu, lăn lộn sớm muộn gì cũng trả. Chỉ một tháng thôi, tiểu hoàng đế làm gì thì cứ làm, một tháng , hai bọn họ coi như hết nợ .

Thẩm Từ chờ mở miệng, đoán rằng sẽ câu “Triệu Ân, bưng một chén t.h.u.ố.c khác.”

Sở Lãng : “Tiên sinh lẽ ở trong phòng lâu ngày buồn bực, cho nên mới phát tính tình như thế. Trẫm cùng ngoài dạo một chút thế nào?”

Thẩm Từ sững . Quả thật mấy ngày nay giam trong Ngự Thư Phòng, y thấy lòng nặng nề. Từ khi trọng sinh, vốn định buông bỏ quá khứ rời khỏi kinh đô, nhưng phát hiện bản chẳng thể . Cảm xúc vẫn luôn đè nén, lẽ chính vì thế mà sinh bệnh.

Y khẽ gật đầu, theo Sở Lãng bước khỏi Ngự Thư Phòng.

Đêm khuya. Ngoài cung, đèn lồng treo dọc theo con đường lát đá cuội, ánh sáng vàng nhạt kéo dài thành một dải, như dải đèn dẫn xuống hoàng tuyền, hắc ám tận cùng là ánh sáng của một khởi đầu mới.

Thẩm Từ con đường đen thẳm , dọc theo hàng đèn cung đình, quên mất bên cạnh. Y buông bỏ hết thảy oán hận, tiếc nuối, cả trói buộc của hiện tại, chỉ cứ thế mãi, rời xa nơi .

Đang , y chợt cảm thấy một luồng ấm áp phủ xuống vai. Áo choàng rộng lớn cản gió lạnh quanh . Bước chân y khựng , giọng Sở Lãng vang lên bên tai: “Tiên sinh, ngươi chỉ thể đến cửa Cô Vụ Cung thôi.”

Giữa đêm tĩnh mịch, ánh trăng mờ, giọng của Sở Lãng vang lên như cắt qua bóng tối, lạnh mà rõ ràng.

Thẩm Từ đầu, ánh mắt sâu thẳm, đen nhánh như bầu trời đêm, trong giây lát tựa như vực sâu vô tận.

Y Sở Lãng, xác định mắt quả thật đang trả thù y.

Khi còn nhỏ, Sở Lãng thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thích sách. Thẩm Từ liền nhốt trong Ngự Thư Phòng, xong sách thì cho ngoài. Sở Lãng giam mấy ngày, chút buồn bực, Thẩm Từ lúc đó mới cho phép cửa dạo xem, chỉ là cho vượt quá cửa cung. Khi y như , hiện giờ Sở Lãng đem lời trả cho y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-5-tram-long-san-chua-benh.html.]

Bước chân Thẩm Từ chậm dần, trong lòng một loại cảm giác chạy trốn đến bình minh. Sở Lãng nhận , nhưng vội.

Chỉ là con đường rốt cuộc cũng chỉ dài đến thế, dù Thẩm Từ chậm đến , cũng sẽ đến lúc dừng .

Thẩm Từ vịn khung cửa, ngón tay siết chặt, ánh đèn cung đình chiếu rọi, trở nên trắng bệch.

Sở Lãng ở bên cạnh còn hảo tâm nhắc nhở: “Tiên sinh, đêm lạnh, mau trở về .”

Thẩm Từ lưng về phía , giơ tay nắm chặt áo choàng, kịp vịn tường, hình lảo đảo, suýt ngã.

Y vội đưa tay vịn cửa cung, nhưng trong nháy mắt rơi một vòng ôm ấm áp.

Sở Lãng thế mà bế ngang y lên, để y lời nào, thẳng đường ôm về Ngự Thư Phòng.

Thẩm Từ giãy giụa, chẳng còn sức để thoát , chút tức giận : “Bệ hạ, thần là thầy của ngài!”

Sở Lãng dáng vẻ đương nhiên: “Trẫm . Sớm thể yếu nhược thế , trẫm chẳng để gió.”

Thẩm Từ cụp mắt: “Không trách ngươi.”

Sở Lãng tiếp: “Tiên sinh đến còn vững, ngoài với trẫm, trẫm ôm ngài ……”

“Sở Lãng!” Sắc mặt Thẩm Từ trong chốc lát lúc hồng lúc trắng, thực sự tiểu hoàng đế chọc tức đến nhẹ, vội cắt ngang.

Thiên t.ử cúi đầu trong lòng đang thẹn quá hóa giận, giống con mèo nhỏ xù lông, như con hồ ly mềm mại làm nũng, rực rỡ khiến động lòng, là dáng vẻ mà kiếp từng thấy.

Sở Lãng mỉm : “Tiên sinh gan càng lúc càng lớn, dám thẳng miệng gọi tên trẫm.”

Trước cửa Ngự Thư Phòng, Triệu Ân cùng các cung nhân từ khi nào quỳ đầy đất.

Thẩm Từ phản ứng , nhận thất thố, thu tức giận: “Là thần nhất thời lỡ lời, thỉnh bệ hạ thứ tội.”

Sở Lãng gật đầu, giọng như : “Nếu sai, trẫm phạt ở long sàng dưỡng bệnh thật .”

Thẩm Từ dời ánh mắt, buồn nữa.

Sở Lãng vẫn cứ bế đặt lên long sàng. Thẩm Từ chén t.h.u.ố.c tủ đầu giường - thứ khiến y tuyệt vọng, đầu tiên cảm thấy vô lực.

Minh đao, ám tiễn, âm mưu quỷ kế y đều thể ứng phó, chỉ riêng tiểu hoàng đế dùng thứ “bông mềm” như thế, khiến y bó tay vô kế.

Khi Sở Lãng đưa chén t.h.u.ố.c đến, Thẩm Từ bỗng nghĩ quẩn, nếu y ném đổ một nữa thì sẽ thế nào? Sở Lãng g.i.ế.c y ?

Nếu thật như , cũng xem như c.h.ế.t khoái hoạt.

Nghĩ , y làm thật. Chén t.h.u.ố.c trong tay Sở Lãng hất văng xuống đất, mang theo oán khí.

Sở Lãng ánh mắt tối : “Xem thật sự giận .”

Thẩm Từ , thẳng vấn đề: “Bệ hạ, ngài danh nghĩa là để thần dưỡng bệnh trong cung, nhưng thực chất là giam lỏng. Bệ hạ rốt cuộc làm gì?”

Sở Lãng trầm mặc một lúc lâu, nhẹ: “Trẫm , trẫm cùng cận.”

Thẩm Từ kéo nhẹ khóe môi, đôi mắt hồ ly xinh nheo : “Bệ hạ, giữa ngươi và , còn cần những lời đường hoàng ?”

Sở Lãng khẽ chớp mắt, tựa hồ thương tâm. Hắn xoay lên giường, ôm Thẩm Từ ngực, hương Long Tiên quấn quanh khiến Thẩm Từ cau mày, cảm thấy khó chịu.

Y đang nghĩ cách thuyết phục tiểu hoàng đế thả khỏi cung, thì chợt cảm thấy trong tay áo thứ gì chui .

Sở Lãng nắm lấy cổ tay y, kéo bàn tay thon mảnh đặt lòng bàn tay , nhẹ nhàng vuốt ve. Ánh mắt y trầm xuống vài phần, tay theo bản năng trượt lên, để cảm giác tê dại như lông chim lướt qua.

Thẩm Từ , cảm giác lạ lùng cắt ngang, vội đè tay Sở Lãng : “Bệ hạ!”

Thẩm Từ trừng mắt lạnh lẽo, Sở Lãng chút thèm mà thu tay: “Trẫm lừa , là tự nghĩ nhiều.”

Thẩm Từ: “……”

Sáng sớm hôm , Sở Lãng thượng triều, Thẩm Từ vẫn giữ trong Ngự Thư Phòng. Có lẽ sợ y chịu uống thuốc, Sở Lãng đặc biệt giữ Triệu Ân hầu hạ.

Thẩm Từ án thư mãi hạ bút, Triệu Ân bên cạnh dám nhiều lời.

Thật lâu , Thẩm Từ mới mở miệng: “Triệu công công, gần đây bệ hạ thực sự .”

Triệu Ân lập tức đổ mồ hôi lạnh, nếu đời thể giam bệ hạ Đại Sở, cũng chỉ vị quốc sư đại nhân mắt .

Thẩm Từ đặt bút lông xuống, hiên ngoài cửa sổ. Trong viện, hoa tàn, nhưng y khẳng định mà : “Hẳn là đang động lòng xuân .”

Triệu Ân: “?”

 

Loading...