Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 49 Tiên sinh chịu cùng trẫm trở về sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:19:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thẩm Từ ngủ dậy, phát hiện đang trong lòng khác. Rõ ràng tối qua là y ôm Sở Lãng mà ngủ, mà khi tỉnh , biến thành Sở Lãng ôm y.

Thẩm Từ duỗi tay chạm thử trán Sở Lãng, vẫn còn chút nóng, nhưng so với tối qua dường như khá hơn đôi phần, chỉ sợ sẽ còn tái phát.

Y ngẩng đầu sắc trời mờ tối bên ngoài, trong núi sương mù dày đặc tựa như đang ở chốn tiên cảnh Bồng Lai.

Y sờ đến trong n.g.ự.c y phục, lấy một ống pháo hoa nhỏ, đó là ám hiệu giữa y và bộ hạ cũ của Khánh Đức Hoàng đế, cũng là con bài cuối cùng, lợi thế duy nhất của y.

Thẩm Từ ngẩng đầu vẫn còn hôn mê , trong lòng dấy lên muôn vàn suy nghĩ.

Y vốn thoát khỏi kinh đô, thoát khỏi chiếc lồng âm mưu khổng lồ . Y thật sự trốn , nhưng dù chạy xa đến , vẫn thể thoát khỏi hai chữ “ mệnh”.

Tưởng rằng khi Sở Lãng thống trị Đại Sở, quốc thái dân an, bốn bể yên bình, y sẽ chẳng bao giờ cần dùng đến tín hiệu . Nào ngờ Sở Lãng vì truy y mà bỏ cả triều chính, giờ đây còn mang trọng thương, nguy hiểm đến tính mạng.

Oan nghiệt…

Pháo hoa bay vút lên giữa trời, nổ tung trong làn sương trắng, ánh sáng rực rỡ chỉ lóe lên trong khoảnh khắc, tan biến hư vô.

Hành động của Thẩm Từ chỉ thể dẫn của Khánh Đức Hoàng đế cũ tới, mà đồng thời cũng sẽ khiến truy binh của Lâm Vũ tìm đến. Y chỉ thể đ.á.n.h cược, cược rằng của y sẽ đến .

Sở Lãng chậm rãi tỉnh , còn mở mắt vươn tay dò bên cạnh. Trong lòng n.g.ự.c chẳng còn ai, chỉ còn mặt đất lạnh băng, gồ ghề.

Sở Lãng vội mở mắt , chỉ thấy ngoài cửa hang, ánh sáng nhạt của bình minh chiếu lên ảnh mảnh khảnh . Dưới làn sương mờ, bóng dáng Thẩm Từ trở nên hư ảo, giống như cảnh trong mộng.

Sở Lãng cất giọng, thanh âm vì phát sốt mà trở nên khàn đục: “Tiên sinh…”

Thẩm Từ tiếng, đầu : “Bệ hạ, ngài tỉnh .”

Sở Lãng dựa vách đá dậy, y hỏi: “Tiên sinh , là định cùng trẫm trở về kinh đô ?”

Thẩm Từ khẽ rũ mắt, đến bên : “Ừ.”

Nghe thấy y trả lời, khóe môi Sở Lãng chậm rãi cong lên, cuối cùng nhịn bật . Nếu đang thương, chút sức lực nào, nhất định ôm chầm lấy , xoay mấy vòng cho hả.

Thẩm Từ nghiêng đầu : “Cười cái gì?”

“Tiên sinh… rốt cuộc cũng chịu tha thứ cho trẫm.”

Thẩm Từ chỉ lặng lẽ dời ánh mắt, đáp lời.

Không lâu , ngoài cửa hang truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập. Thẩm Từ lập tức cảnh giác, phía ngoài.

“Hu!” Người cưỡi ngựa kéo mạnh dây cương, phi xuống ngựa, thấp giọng hỏi thử: “Quốc sư đại nhân?”

Người đến chính là Cố Thanh.

Thẩm Từ kinh ngạc, y thật ngờ Cố Thanh rời kinh đô, đuổi đến tận đây.

“Cố tướng quân.” Thẩm Từ khẽ gọi.

Cố Thanh nhanh bước đến gần: “Quốc sư đại nhân gọi đến là vì việc gì?”

Thẩm Từ chỉ chỗ khối đá, nơi Sở Lãng đang tựa : “Bệ hạ trọng thương, nơi tiện xử lý vết thương. Truy binh sắp tới , ngươi mau đưa bệ hạ trở về kinh đô.”

Cố Thanh gật đầu, vòng tảng đá.

Sở Lãng cố gắng chống đỡ, để ngất nữa. Hắn Cố Thanh đỡ dậy, về phía Thẩm Từ: “Tiên sinh, còn ngài thì ?”

Thẩm Từ còn kịp trả lời, Cố Thanh : “Thần vốn là đến tìm bệ hạ, cũng chỉ thần. Quốc sư đại nhân, ngài cùng ?”

Sở Lãng cũng về phía Thẩm Từ.

Thẩm Từ thấy cả hai đều , mím môi, cuối cùng gật đầu: “Đi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-49-tien-sinh-chiu-cung-tram-tro-ve-sao.html.]

Trên đường, khi bôi thuốc, Sở Lãng ngủ .

Thẩm Từ sang Cố Thanh, ánh mắt bình tĩnh nhưng lạnh nhạt, giọng trầm thấp: “Chuyện của Lâm Vũ, rốt cuộc là thế nào?”

Cố Thanh cúi đầu: “Là thần trông coi bất cẩn, xin quốc sư đại nhân giáng tội.”

Thẩm Từ : “Cố tướng quân hẳn nên hướng bệ hạ tạ tội mới đúng. Xem xem tin ngươi . Lâm Vũ ngay mặt chúng , rằng ngươi cố ý thả chạy.”

Cố Thanh vội vàng phủ nhận: “Không ! Tấm lòng vi thần, trời đất chứng giám. Thần tuyệt nửa phần bất trung với Đại Sở. Xin quốc sư đại nhân minh giám.”

Thẩm Từ lắc đầu: “Ta còn là quốc sư, ngươi cần gọi như nữa. Đợi bệ hạ tỉnh , tự sẽ định đoạt.”

Cố Thanh khom : “Vâng.”

Từ đây đến Kỳ Xuyên, đường sá xa xôi, một hai ngày căn bản thể tới nơi, huống chi Sở Lãng còn đang thương, thể yếu, chịu nổi xóc nảy.

Khi Sở Lãng tỉnh nữa, mở mắt , liền thấy Thẩm Từ đang gối đầu lên cạnh xe, nửa dựa sập mà ngủ.

Nửa phần chỗ sập chiếm gần hết. Tư thế ngủ của Thẩm Từ chẳng thoải mái gì, nhưng như thuận tiện hơn để trông chừng Sở Lãng.

Trong lòng Sở Lãng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn chăm chú , mái tóc dài buông xõa quanh vai, nửa khuôn mặt chôn trong khuỷu tay, chỉ lộ một bên gò má tái nhợt. Khuôn mặt biểu cảm gì, nhưng khiến say mê hơn vẻ lạnh nhạt thường ngày.

Sở Lãng giơ tay, khẽ chạm gò má Thẩm Từ, nhẹ nhàng cọ lên làn da mịn màng mát lạnh .

Thẩm Từ vốn ngủ nông, nhanh động tác đó đ.á.n.h thức. Y mở mắt : “Bệ hạ, ngài tỉnh .”

Sở Lãng thu tay , ngược vẫn đặt mặt y, nở nụ nhạt: “Ừ. Tiên sinh chịu cùng trẫm trở về, thật .”

Thẩm Từ nghiêng đầu, tránh khỏi cái chạm của : “Bệ hạ, chuyện của Lâm Vũ nếu vẫn giải quyết, tự nhiên sẽ hết sức giúp đỡ. Chỉ là, một điều hỏi.”

“Tiên sinh cứ hỏi.” Sở Lãng né tránh, mím môi, chút cam lòng. Nếu thể, thật ôm lấy Thẩm Từ, ôm lòng, vì thương thế, cũng chẳng vì hiểm nguy, chỉ đơn giản là ôm thôi.

Thẩm Từ hỏi: “Nửa năm , vì bệ hạ xử trí Lâm Vũ, chỉ giam trừ hậu hoạn?”

Cách làm đó, giống phong cách hành sự của Sở Lãng.

Sở Lãng lắc đầu: “Khi , khi chân tướng về khổ tâm của , trẫm áy náy hối hận, bệnh suốt một thời gian dài, còn tâm trí để nghĩ đến . Sau đó, trẫm rời kinh đuổi theo , tìm tị thế thần y, học thuật của Kỳ Hoàng, mong thể chữa khỏi cho . Vì thế, Lâm Vũ… trẫm từng nhớ đến nữa, chỉ nghĩ đến .”

Thẩm Từ khẽ thở dài: “Bệ hạ, khi chuyện của Lâm Vũ giải quyết, vẫn sẽ rời .”

Đồng t.ử Sở Lãng khẽ co , nắm lấy tay áo Thẩm Từ: “Tiên sinh vẫn rời ? Tiên sinh vẫn chịu tha thứ cho trẫm ?”

Thẩm Từ lắc đầu:

“Cho dù thể tha thứ cho ngài cũng thể ở kinh đô, ở bên cạnh ngài . Huống chi bệ hạ sớm muộn gì cũng thành gia lập thất, thể ở bên ngài cả đời.”

Sở Lãng nhíu mày: “Trẫm thành gia. Tiên sinh, những lời trẫm khi còn ở kinh, ở hoàng cung… câu nào là giả. Ngôi vị hoàng hậu…”

“Bệ hạ!” Thẩm Từ cắt lời, “Cho dù thế nào nữa, vẫn là dạy ngài từ nhỏ, dạy ngài chữ, văn. Ngài định cưới… thầy của ?”

Nếu thật sự thì

Sở Lãng nghĩ thế, nhưng dám .

Hắn sợ rằng nếu làm Thẩm Từ tức giận, thì ngay cả chuyến hồi kinh , cũng sẽ nữa.

Sở Lãng khẽ rên một tiếng “Tê…”, lẽ vì giữ Thẩm Từ quá mạnh, làm động đến vết thương. Hắn khẽ kéo tay áo Thẩm Từ: “Tiên sinh… trẫm đau quá…”

Thẩm Từ , thấy sắc mặt quả nhiên khó chịu, giống như giả vờ, nên dịu giọng: “Để gọi thái y đến xem.”

Nói y định bảo dừng xe.

Sở Lãng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo y buông: “Tiên sinh, thật nghiêm trọng như , đừng kinh động khác. Lên đường quan trọng hơn.”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày, rõ ràng đồng ý.

Sở Lãng yếu ớt: “Trong xe thuốc, giúp trẫm bôi thêm một nữa .”

Loading...