Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 48 Ta ôm ngươi

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:18:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lâm Vũ tức giận đến mức kiềm , quát: “Thẩm Từ! Ngươi dựa cái gì mà cha những lời đó? Ngươi làm , khoảnh khắc cuối cùng, cha hề vứt bỏ Đại Sở?!”

Thẩm Từ gã, sắc mặt điềm tĩnh: “Bởi vì làm tướng, chung quy đều mong giang sơn yên , quốc gia thịnh trị.”

Lâm Vũ: “……”

Thẩm Từ liếc Sở Lãng một cái, thấp giọng : “Nhân lúc , !”

Sở Lãng còn kịp hành động, bên Lâm Vũ : “Thẩm Từ, hiểu ngươi, ngươi đang gạt , ngươi chỉ trốn thôi.”

Sở Lãng thoáng qua, nhíu mày, kéo Thẩm Từ về phía , chủy thủ trong tay vạch một đường m.á.u cổ Bạch Sanh: “Lâm Vũ, ngươi thông đồng cùng hoàng t.ử địch quốc mưu nghịch, tự kết cục của là gì chứ!”

Ánh mắt Lâm Vũ dừng ở vết m.á.u nơi cổ Bạch Sanh, trầm giọng : “Tội của chất chồng, thêm một mạng nữa cũng chẳng . Bất quá… ngươi thả Bạch Sanh, sẽ buông tha cho Thẩm Từ.”

Sở Lãng Thẩm Từ, khẽ lắc đầu. Hắn định đáp, Thẩm Từ ngăn , : “Diễm Vương quả là tính toán khéo, nếu hôm nay bệ hạ của rơi tay địch quốc, Thẩm Từ liệu thể sống yên?”

Lâm Vũ ngước mắt: “Vậy Thẩm đại nhân thế nào?”

“Thả chúng .”

Mạc Kỳ và Đường Lê vẫn mặt. Theo hiểu của Thẩm Từ, Mạc Kỳ nhất định thể mang theo Đường Lê trốn thoát, cần y bận tâm.

Bạch Sanh đột nhiên : “Diễm Vương điện hạ, Bạch Sanh sở dĩ sống đến nay, chính là vì g.i.ế.c tên cẩu hoàng đế . Thù báo, sống đời cũng vô nghĩa! Xin điện hạ đừng bận tâm , g.i.ế.c !”

Sở Lãng chút do dự, rạch thêm một đường sâu hơn cổ Bạch Sanh.

Lâm Vũ nheo mắt: “Được, tha cho các ngươi.”

Sở Lãng nhếch môi lạnh, kéo Thẩm Từ cùng Bạch Sanh chậm rãi rời khỏi sân: “Không ngờ ngươi đối với Bạch Sanh còn chút tình nghĩa? Trẫm lúc đem tặng cho ngươi, xem vẫn chút tác dụng.”

Hắn sang với Thẩm Từ: “Ngươi lên ngựa , thể tự ?”

Thẩm Từ gật đầu, lúc thể, cũng cố mà .

Sở Lãng bảo đảm Thẩm Từ lên xe ngựa, đó đẩy Bạch Sanh về phía Lâm Vũ, xoay lên ngựa, một phi nhanh rời .

Truy binh đuổi đến vô cùng gấp gáp. Thẩm Từ Sở Lãng ôm trong ngực, cảm thấy hết thảy nguy hiểm đều chắn ở bên ngoài, chỉ còn một bình yên hiếm .

đầu phía dần dần tựa lên vai y, Thẩm Từ , Sở Lãng e rằng đến giới hạn.

Thẩm Từ nhỏ: “Hướng đông nam mà .”

Thế nhưng Sở Lãng xoay đầu ngựa, mấy bước ngã nhào xuống.

Con ngựa vẫn tiếp tục lao về phía , Thẩm Từ vội giữ chặt dây cương, dùng hết sức mới kéo nó dừng khi chạy thêm mười mấy trượng. Con ngựa hí dài, móng chồm lên, khiến y hất xuống đất.

Thẩm Từ suy nghĩ một chút, liền vỗ mạnh m.ô.n.g ngựa, lợi dụng dấu vết nó để dẫn truy binh hướng khác.

Sau khi làm xong, y lập tức chạy đến bên Sở Lãng xem thương thế. Y phục thấm đẫm máu, mũi tên trúng ngay chỗ vết thương cũ, nay thương thêm thương, càng thêm nghiêm trọng.

Sở Lãng gắng gượng mở mắt, thấy gương mặt Thẩm Từ rốt cuộc lộ biểu cảm khác thường, y đang lo cho

Sở Lãng khẽ , giọng khàn : “Tiên sinh… ngươi , bọn họ lấy mạng , sẽ đuổi theo ngài. Ngài một thể xa, tìm một nơi ngài sống cuộc đời yên , … sẽ còn ai làm phiền ngài nữa.”

Hốc mắt Thẩm Từ đỏ lên: “Bệ hạ đang mê sảng gì ? Thẩm Từ há là kẻ bỏ mặc quân chủ mà trốn ?”

Sở Lãng cố kéo khóe môi, nở nụ yếu ớt: “Bình thường dân chúng khi đối mặt sống c.h.ế.t còn chọn đường thoát, huống hồ là quân vương… Tiên sinh , thật khiến trẫm cảm thấy như đang một lời an ủi mà thôi.”

Thẩm Từ lắc đầu: “Cũng , làm thầy thì thể nào vứt bỏ học trò của .”

Y xong, Sở Lãng bất kỳ phản ứng nào.

Thẩm Từ ngẩng đầu lên, thấy Sở Lãng hôn mê.

Y mím môi, đành cõng Sở Lãng về phía núi rừng.

Thẩm Từ tìm một hang đá nhỏ, cẩn thận đặt Sở Lãng dựa vách núi. Nương theo ánh trăng, y quan sát vết thương nơi mũi tên, mũi tên đ.â.m sâu hơn , tuy xuyên thủng ngực, nhưng cũng ăn thịt, may mà tổn thương đến tim.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-48-ta-om-nguoi.html.]

Y cúi lắng thở yếu ớt của Sở Lãng. Giờ phút , rút mũi tên thời cơ thích hợp, e rằng chỉ khiến tình trạng thêm nguy kịch, mất nhiều hơn . Chỉ thể đợi đến khi tỉnh tính tiếp.

May mắn , Thẩm Từ chờ quá lâu. Có lẽ vì đau đớn hành hạ, Sở Lãng chỉ hôn mê trong chốc lát liền tỉnh.

Hắn mở mắt , thấy Thẩm Từ đang , liền nhíu mày: “Tiên sinh, ngài …”

Chưa kịp hết, Thẩm Từ cắt ngang: “Ta giúp ngươi rút mũi tên. Không rút, e là ngươi sẽ mất mạng.”

Sở Lãng thở dốc, khẽ hỏi: “Tiên sinh rút mũi tên ?”

Thẩm Từ im lặng.

Sở Lãng miễn cưỡng mỉm : “Tiên sinh , cũng thể tùy tiện rút.”

Thẩm Từ đáp: “Vậy ngươi tự rút ?”

Sở Lãng khẽ cử động ngón tay, cố gắng nâng tay lên nhưng chẳng còn chút sức lực nào. Hắn lắc đầu: “Không .”

Thẩm Từ im lặng một lúc : “Bệ hạ, ngài nên tới.”

Sở Lãng khẽ lắc đầu: “Không, nếu đuổi theo , chỉ sợ cả đời sẽ hối tiếc. Tiên sinh, ngài… Tê—”

Chưa dứt lời, Thẩm Từ dứt khoát rút mạnh mũi tên khỏi n.g.ự.c , vứt xuống đất.

Sở Lãng tái mặt, m.á.u tươi từ n.g.ự.c trào như suối.

Thẩm Từ vội cởi áo ngoài, quấn chặt quanh vết thương: “Không t.h.u.ố.c cầm máu, chỉ thể như , ngươi chịu đựng một chút.”

Sở Lãng c.ắ.n chặt răng, gật đầu.

Thẩm Từ cảnh đành lòng, vết thương rửa sạch, chẳng thuốc, chỉ sợ đêm nay sẽ phát sốt.

Y một hồi lâu khẽ: “Hẳn là m.á.u ngừng…”

Y giơ tay chạm trán Sở Lãng, cảm nhận làn da nóng lên, nhưng một nữa hôn mê, tình trạng mấy khả quan.

Thẩm Từ hiểu, bọn họ thể ở đây lâu, truy binh nhanh sẽ đến, mà thương thế của Sở Lãng cũng chịu quá lâu.

Trong sân viện, Bạch Sanh đẩy trở chỗ Lâm Vũ, gã dùng một tay bóp chặt cổ. Vết thương nơi cổ rỉ máu, nhuộm đỏ giữa kẽ ngón tay Lâm Vũ.

Lâm Vũ kéo Bạch Sanh đến mặt, giọng lạnh lẽo: “Bạch Sanh, ngươi hại bổn vương công dã tràng, ngươi xem, nên phạt ngươi thế nào?”

Bạch Sanh cúi đầu: “Tạ ơn điện hạ cứu nô, chỉ là… ngài nên cứu . Ngài nên g.i.ế.c Sở Lãng, vì cha ngài mà báo thù!”

Ánh mắt Lâm Vũ trầm xuống, tay càng siết chặt: “Thật Thẩm Từ sai. Kẻ thù của bổn vương chỉ Sở Lãng, còn ngươi. Chính Đại Lương các ngươi mới là tội nhân khiến cha c.h.ế.t!”

Bạch Sanh ngoan ngoãn đáp: “Điện hạ xử trí thế nào, nô đều oán hận. Chỉ cầu điện hạ cho nô sống thêm một khắc, để khi c.h.ế.t tận mắt thấy Sở Lãng mất mạng.”

Khóe môi Lâm Vũ nhếch lên, nụ lạnh lẽo: “Được thôi. Yêu cầu , bổn vương thể đáp ứng. Chỉ là đến lúc đó, nhớ kêu cho dễ một chút.”

Nói xong, gã vung tay ném Bạch Sanh xuống đất. Bạch Sanh dậy ngay, mà quỳ gối, bò từng chút đến mặt gã…

Đêm tối sâu thẳm, trăng sáng treo cao.

Thẩm Từ nương theo ánh trăng chăm sóc Sở Lãng. Quả nhiên, như y dự đoán, Sở Lãng bắt đầu phát sốt, thở gấp gáp. Hắn dựa vách đá lạnh, hai tay cố kéo vạt áo .

“Nóng quá… Tiên sinh, nóng quá…”

Thẩm Từ thể để cởi đồ, đành ấn c.h.ặ.t t.a.y . Người Sở Lãng nóng rực, thở hắt khiến chính Thẩm Từ cũng cảm thấy nóng theo.

Nửa đêm, Sở Lãng co , động vết thương khiến m.á.u rỉ nữa.

Hắn khẽ , giọng run run: “Lạnh… , lạnh…”

Thẩm Từ thấy cả run lên, trong hang cũng chẳng gì để giữ ấm.

Y đảo mắt quanh khẽ: “Nơi thể nhóm lửa, một khi ánh sáng sẽ dẫn truy binh đến.”

Sở Lãng dường như thấy, vẫn lặp : “Lạnh…”

Thẩm Từ mím môi, cuối cùng cúi xuống, ôm chặt lấy , nhỏ bên tai: “Ta… ôm ngươi, như sẽ lạnh nữa.”

Loading...