Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 47 Cẩu hoàng đế, đi tìm chết đi

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:18:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sở Lãng rũ mắt, giấu ánh đầy mệt mỏi, tự giễu : “Phải, sư phụ rời , vẫn sống .”

Thẩm Từ thêm. Y giúp Sở Lãng băng bó xong, đó dậy, cung kính hành lễ: “Bệ hạ thánh an.”

Thẩm Từ dứt lời liền định quỳ xuống, nhưng Sở Lãng vội vàng đỡ lấy y: “Trẫm lừa bao lâu. Tiên sinh thông tuệ như , hẳn sớm nhận trẫm , đúng ?”

Thẩm Từ bình thản tránh khỏi tay , rũ mắt : “Ban đầu chỉ là hoài nghi, trong thành bệ hạ ban chiếu tự trách, nhiều ngày triều, đoán bệ hạ bệnh. Khi đó liền xác định, cái gọi là ‘Sở công tử’... chính là bệ hạ.”

Sở Lãng khẽ : “Vẫn là trẫm giấu khéo.”

Thẩm Từ liếc một cái: “Bệ hạ lấy cái tên , há chẳng vốn dĩ định giấu quá lâu?”

Sở Lãng đáp: “Rốt cuộc, trẫm cũng mong đem lòng thích kẻ khác, cho dù chỉ khoác lên da thịt của trẫm.”

Thẩm Từ khép mắt, bất đắc dĩ : “Bệ hạ, quốc gia thể một ngày vô quân. Xin bệ hạ sớm trở về, tái khai triều chính.”

“Tiên sinh, trẫm sai . Trẫm cầu ngài cùng trẫm trở về, chỉ mong ngài đừng đẩy trẫm , đừng bỏ rơi trẫm.” Sở Lãng Thẩm Từ, trong mắt đầy khẩn thiết.

Thẩm Từ cố tránh ánh mắt : “Bệ hạ, Đại Sở cần ngài. Xin đừng cùng ẩn cư nơi đây qua loa cả đời. Kỳ thi mùa xuân qua, chính là lúc chọn nhân tài, bệ hạ thể lãng phí thời gian? Còn về chiếu tội, từng việc liên quan quốc sự, cần tự trách. Bệ hạ... vì đều quên?”

Sở Lãng lắc đầu: “Trẫm quên. Chỉ là , trẫm thật sự hối hận. Dù thế nào, cũng thể xóa nỗi thương tâm của ngài, nhưng trẫm sẽ bù đắp.”

Thẩm Từ khẽ lùi , mím môi: “Bệ hạ, nửa năm lúc chia tay, từng giữa và bệ hạ huyết hải thâm thù. Lời cho .”

Sở Lãng lo lắng hỏi: “Việc đó trẫm .”

Thẩm Từ ngẩn : “Ngài... ?”

Sở Lãng gật đầu: “Lâm Vũ khai hết. Trẫm g.i.ế.c Khánh Đức hoàng đế. Trẫm cũng tuyên cáo thiên hạ, rửa sạch oan khuất cho .”

Thì tiểu hoàng đế cho rằng “huyết hải thâm thù” là chỉ chuyện đó...

Thẩm Từ rũ mắt, nhẹ giọng: “Không cái đó.”

Sở Lãng sững sờ: “Không ? Vậy là gì?”

Thẩm Từ mím môi: “Bệ hạ vết thương n.g.ự.c là do ?”

Sở Lãng ngưng mắt, trong lòng dấy lên dự cảm...

Thẩm Từ lâu vẫn tiếp.

Chuyện đó là của đời , chẳng lẽ y : “đời tế thiên đại điển, ngươi từng b.ắ.n một mũi tên”? Tiểu hoàng đế xong, chỉ sợ sẽ nghĩ y hoang tưởng mất.

Thẩm Từ chỉ thể bất lực lắc đầu: “Thôi... bệ hạ trở về . Giờ còn gì để dạy. Vì nước vì dân cần Thẩm Từ, nhưng giang sơn và bách tính vẫn cần bệ hạ. Cố Thanh cũng đang chờ ngài.”

Sở Lãng còn thêm, nhưng Thẩm Từ lui một bước, quỳ xuống thật sâu: “Thảo dân Thẩm Từ, cung tiễn bệ hạ.”

Nhìn dáng quỳ sát đất, Sở Lãng hiểu rõ sự quyết tuyệt trong lòng y. Nếu , Thẩm Từ chắc chắn sẽ quỳ mãi dậy.

Sở Lãng khàn giọng : “Được... trẫm .”

Thẩm Từ khẽ thở , chờ tiếng cửa phòng mở khép , y mới ngẩng đầu, dậy.

y vẫn rời . Thẩm Từ chỉ nơi cửa, lặng lẽ cánh cửa đóng kín, như đang tự trừng phạt bản .

Từ khúc rẽ hành lang, Bạch Sanh chậm rãi bước đến. Thấy Sở Lãng đuổi , hỏi: “Sao thế? Hai cãi ?”

Sở Lãng , lắc đầu, gì.

Bạch Sanh tiến lên, liếc qua cửa phòng: “Ngươi làm Thẩm giận ? Tiên sinh hiếm khi tức giận đó.”

Sở Lãng liếc một cái: “Ai cho ngươi gọi ?”

Bạch Sanh khó hiểu: “Ta vẫn luôn gọi như mà... Còn ngươi, ngươi thật sự đuổi đến tận đây ? Cẩu hoàng đế, tìm c.h.ế.t !”

Lời dứt, chủy thủ giấu lưng bất ngờ đ.â.m về phía Sở Lãng.

Sở Lãng phản ứng cực nhanh, nghiêng tránh né, đồng thời bắt lấy cổ tay mảnh khảnh của Bạch Sanh, xoay khống chế trong nháy mắt.

Hắn trầm giọng : “Tiên sinh tin tưởng ngươi, nhưng nghĩa là trẫm cũng tin ngươi. Từ khi ngươi đặt chân đến đây, trẫm luôn đề phòng . Bạch Sanh, ngươi Đại Sở, đúng ? Ngươi là hậu duệ của hoàng tộc Đại Lương diệt .”

Bạch Sanh giãy giụa vài nhưng thể thoát khỏi sự khống chế của Sở Lãng, lạnh giọng hừ: “Cẩu hoàng đế! Ngươi diệt nước , thể thảnh thơi yên ngai vàng, đêm khuya mộng về từng thấy tiếng dân than ?!”

Sở Lãng lạnh: “Một tướng công thành, vạn cốt khô. Huống hồ là đế vương! Trẫm vẫn luôn tìm ngươi, nhổ cỏ tận gốc. Không ngờ ngươi tự dâng đến cửa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-47-cau-hoang-de-di-tim-chet-di.html.]

Hắn trở tay đoạt lấy chủy thủ trong tay Bạch Sanh, định đ.â.m ngược đối phương.

Cửa phòng đột nhiên mở .

Thẩm Từ tiếng “Cẩu hoàng đế” , lập tức phận của Sở Lãng lộ, hoặc là Bạch Sanh trộm gì đó.

Y định bước xem tình hình, thì một mũi tên bất ngờ b.ắ.n thẳng về phía mặt .

Đồng t.ử Sở Lãng co rụt : “Tiên sinh!!!”

Thẩm Từ vốn võ, thể cũng chẳng còn khỏe mạnh như xưa, căn bản thể tránh mũi tên . Y chỉ kịp theo bản năng nhắm chặt mắt .

Đời y c.h.ế.t bởi một mũi kim vũ tiễn, ngờ đời vẫn thoát khỏi vận mệnh tương tự.

Giờ y mới hiểu, cái gọi là mệnh chính là cho dù ngươi giãy giụa thế nào, cuối cùng vẫn thể thoát.

Y đợi qua mấy thở, cơn đau tưởng chừng sắp đến hề xuất hiện. Thẩm Từ chậm rãi mở mắt, mắt là một bóng cao lớn chắn giữa ánh nến.

Người nọ che hết ánh sáng, che luôn cả tia lửa rơi tán loạn, khiến thế giới mắt y chìm trong một màu tối đen, chỉ còn thở nóng hổi của đang bảo vệ y trong ngực.

Thẩm Từ ôm chặt, tuy bóng tối bao vây nhưng hiểm nguy đều Sở Lãng chắn ở phía .

Thẩm Từ khuôn mặt , tiểu hoàng đế quá nhiều biểu cảm, chỉ khẽ : “May mắn... trẫm đến kịp.”

Chỉ suýt nữa thôi, suýt nữa giẫm lên vết xe đổ của kiếp , tận mắt của mũi tên xuyên tim, c.h.ế.t ngay mặt.

May , đời .

Thẩm Từ thấy m.á.u nơi n.g.ự.c Sở Lãng, nhưng y tiếng m.á.u nhỏ giọt xuống nền gạch hòa cùng tiếng mưa tên ngoài sân rõ ràng đến chói tai, như thiêu đốt trong tim, nóng rực và đau rát.

Một bên , Bạch Sanh buông , lập tức nhặt chủy thủ đất, lao tới định đ.â.m Sở Lãng.

Sở Lãng xoay , chịu đựng vết thương, một nữa bóp chặt cổ : “Bạch Sanh, ngờ thợ săn của ngươi. Trẫm vốn nể tình từng giao tình nên tha mạng, xem là trẫm quá nhân từ .”

Bên hàng rào, A Nhung thấy Bạch Sanh khống chế, liền kéo cung giương tên.

Sở Lãng vẫn che Thẩm Từ, nhúc nhích. Hắn kéo Bạch Sanh về phía A Nhung, trong lòng thoáng chua xót, ngờ ngày dùng thủ đoạn hèn hạ như thế để uy h.i.ế.p khác.

Nếu là bình thường, sớm vặn gãy cổ Bạch Sanh. lúc thì thể.

Thẩm Từ đang ở lưng . Hắn bảo vệ Thẩm Từ an tuyệt đối. Chuyện , tuyệt đối thể tái diễn.

“A Nhung, bẻ gãy cung tiễn, trẫm sẽ tha mạng cho .”

Bạch Sanh lạnh giọng hét: “Đừng ! G.i.ế.c tên cẩu hoàng đế ! Lấy mạng đổi mạng cũng đáng!”

A Nhung vẫn nhúc nhích, cánh tay kéo căng dây cung.

Sở Lãng khẽ: “Bạch Sanh là hậu duệ cuối cùng của Đại Lương. Ngươi g.i.ế.c trẫm phục quốc, nhưng hoàng đế, ai sẽ làm vua? Là ngươi ?”

A Nhung thoáng do dự, tựa hồ buông cung tên trong tay.

Sở Lãng vẫn rời mắt khỏi gã, đề phòng đối phương tay bất ngờ. ngay lúc thế cục giằng co, cửa viện bất ngờ đẩy mở. Một đám thị vệ tràn , lập tức bao vây cả sân.

Sở Lãng , dẫn đầu mặc áo bào, thần sắc mang theo ý , chính là Lâm Vũ.

Sở Lãng nhíu mày: “Lâm Vũ, ngươi ở đây?”

Lâm Vũ nhạt: “Tự nhiên là vì lo lắng cho bệ hạ... và cả Thẩm đại nhân nữa.”

Thẩm Từ bước từ lưng Sở Lãng, thần sắc vẫn lạnh lùng: “Ai thả ngươi ?”

Lâm Vũ nhếch môi: “Ở kinh thành , quyền lực thả , chẳng chỉ Cố Thanh Cố tướng quân ?”

Sở Lãng lập tức cau chặt mày.

Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Không thể nào.”

“Ồ?” Lâm Vũ , “Vì Thẩm đại nhân khẳng định như ?”

Thẩm Từ trả lời câu hỏi , chỉ ngược hỏi gã: “Diễm Vương Đại Lương. Đối đầu với kẻ địch mạnh, vì ngươi giúp kẻ g.i.ế.c cha ngươi?”

“Ha ha ha ha ha!” Lâm Vũ bật lớn, “Kẻ thù? Rốt cuộc ai mới là kẻ thù của đây?!”

Thẩm Từ điềm tĩnh : “Cố tướng quân cả đời chỉ một lòng vì nước, nhiều năm chinh chiến sa trường, dùng m.á.u đổi lấy thái bình hôm nay. Giờ ngươi tự tay phá hủy tất cả thành quả của cha ? Dưới suối vàng, họ liệu nhắm mắt chăng?”

Lâm Vũ trầm giọng đáp: “Buồn ! Khi Khánh Đức hoàng đế dùng thủ đoạn bỉ ổi hại c.h.ế.t cha , chỉ sợ họ chẳng thể nhắm mắt ! Ta là con, báo thù cho họ thì gì sai?!”

Thẩm Từ lắc đầu: “Không, họ từng c.h.ế.t nhắm mắt. Họ Khánh Đức bệ hạ nghi ngờ, nhưng vẫn xông pha chiến trường, thề trung thành với hoàng triều Đại Sở. Còn ngươi, con trai họ, nay phản bội Đại Sở, phản bội tín niệm cả đời của họ. Dưới chín suối, ngươi còn dám mặt họ ? Và họ... còn dám Khánh Đức hoàng đế nữa ?”

Loading...