Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 46 Thật quá mức rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:17:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“A Từ?” Sở Lang khẽ gọi y.

Thẩm Từ như tỉnh mộng, với Sở Lang: “Ta sát trùng vết thương cho ngươi, cố chịu một chút.”

Sở Lang gật đầu: “Ừm, làm .”

Thẩm Từ nhẹ nhàng lau quanh miệng vết thương, dù cẩn thận nhưng vẫn chạm chỗ đau. Cơn đau đến mức khó ai chịu nổi, Sở Lang nhíu chặt mày, tay cũng nắm chặt thành quyền.

Thẩm Từ thể dừng tay ngay. Y tỉ mỉ lau sạch vết m.á.u quanh miệng vết thương, đến khi chỗ sạch mới dừng .

Sở Lang hít sâu một , : “Trong hòm t.h.u.ố.c còn t.h.u.ố.c trị thương, rắc lên vết thương băng .”

Thẩm Từ ném mảnh băng gạc dính máu, từ trong hòm t.h.u.ố.c lấy lọ t.h.u.ố.c bột, rắc lên n.g.ự.c Sở Lang. 

Sau khi lau khô, y mới rõ, vết thương tuy sâu nhưng trúng chỗ hiểm, chếch lên phía ngực.

Y bôi xong thuốc, cẩn thận lấy băng gạc quấn quanh miệng vết thương.

Thẩm Từ vòng băng qua lưng Sở Lang, hai lúc gần đến mức thở cũng thể cảm nhận . Nhìn từ xa, trông như Thẩm Từ đang áp n.g.ự.c .

Thẩm Từ hiểu rõ tư thế phần , nhưng trong tầm mắt y là cơ n.g.ự.c rắn chắc của Sở Lang, tránh cũng chẳng trốn .

Y chỉ đành lặng lẽ quấn thêm vài vòng, băng bó xong liền nhanh chóng rời khỏi bên Sở Lang.

Sở Lang y, cong môi : “Ngươi đang thẹn ?”

Thẩm Từ khựng tay: “Cái gì?”

“Ngươi đỏ mặt .”

Thẩm Từ chớp mắt, bình tĩnh đáp: “Nóng.”

“Ồ,” Sở Lãng , rõ ràng tin, “Vậy ngươi chạy nhanh như làm gì?”

Thẩm Từ liếc một cái: “Càng gần càng nóng.”

“Được ,” Sở Lang vẻ tin thật, “Ngực ngươi còn đau ?”

Thẩm Từ gật đầu: “Đỡ hơn nhiều , đau như nữa.”

Nghe y , Sở Lang lập tức làm bộ xuống giường.

Thẩm Từ ấn : “Ngươi định làm gì?”

Sở Lang : “Ngươi xuống, xem chỗ tổn thương n.g.ự.c ngươi ở vị trí nào.”

Thẩm Từ nửa chỉ quấn băng gạc, phía chỉ mặc một lớp quần mỏng, cơ bụng và cơ n.g.ự.c mơ hồ hiện rõ, đầy khí thế đàn ông trưởng thành.

Thẩm Từ dời ánh mắt: “Ngươi thương, chẳng gấp trị bệnh, đợi ngươi khỏe .”

“Không,” Sở Lang lắc đầu, “Nếu còn tụ máu, tối nay là thời cơ nhất để thi châm.”

Thẩm Từ nghi hoặc: “Không nên chờ thêm hai ngày nữa ?”

Sở Lang đáp: “, nhưng giờ khí sắc ngươi tệ, nếu kéo dài mà n.g.ự.c phát đau, thì thi châm cũng vô ích thôi.”

“Thì là thế.” Nghe , Thẩm Từ còn lý do thoái thác.

Sở Lang xuống giường, cùng Thẩm Từ. Thẩm Từ giường , ánh mắt chút cảnh giác.

Sở Lang : “Thế nào, A Từ cởi áo giúp ngươi ?”

Thẩm Từ khẽ nhớ điều gì, hỏi: “Tay ngươi còn yếu, làm thi châm ?”

Sở Lang giơ tay lên: “Thi châm chỉ cần tay là đủ.”

Thẩm Từ “ừm” một tiếng, bắt đầu cởi áo. Tuy Sở Lang từng thấy qua, thậm chí còn chạm , nhưng cả hai đều trần trụi phần , đối diện gần đến mức thở khiến Thẩm Từ cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng.

Đến khi Sở Lang xuống giường, ngay mặt y, Thẩm Từ khẽ khép mắt, hít sâu vài .

Sở Lang chậm rãi tiến gần, tay đặt lên n.g.ự.c Thẩm Từ. Khác với mạnh tay ấn xuống, khẽ vòng một tay qua nách Thẩm Từ, lòng bàn tay áp nhẹ bên sườn, chỉ để ngón cái chạm lên n.g.ự.c , nhẹ nhàng ấn xuống.

Thẩm Từ mím môi, lên tiếng.

Sở Lang quan sát phản ứng của y, dùng ngón tay cái dò dọc từng chỗ. Đến khi đầu ngón lướt qua điểm mẫn cảm ngực, Thẩm Từ khẽ run một cái.

Sở Lang giả vờ như , vẫn tiếp tục ấn xuống ngực, cho đến khi ngón cái chạm đến bên phía của vùng tim, Thẩm Từ mới đưa tay nắm lấy cổ tay .

Sở Lang hỏi: “Đau ?”

Thẩm Từ nhẹ gật đầu.

Sở Lang : “Ta từng bảo , đau thì cứ . Trước mặt đại phu cần che giấu gì cả, mới hiểu rõ bệnh tình của ngươi hơn.”

Thẩm Từ khẽ đáp, giọng nhỏ : “Có thể ?”

Sở Lang gật đầu, mà gần như ngay khi gật, Thẩm Từ nhanh chóng mặc áo: “Ngươi nghỉ ngơi , thi châm thì gọi .”

Nói xong, y cho Sở Lang cơ hội mở miệng, gần như trốn khỏi phòng.

A Nhung vẫn luôn canh ngoài sân, dõi theo hướng của Thẩm Từ. Thấy y mặt đỏ bừng từ trong phòng khách bước , đôi mắt A Nhung mở to tròn xoe.

Gã nhỏ giọng gọi: “Thẩm Từ, Thẩm Từ, Thẩm Từ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-46-that-qua-muc-roi.html.]

Thẩm Từ chú ý tới gã, cố bình tâm tình, hỏi: “Chuyện gì?”

A Nhung cách hàng rào tre : “Thẩm Từ, ngươi đừng sợ, sẽ làm hại ngươi. Ta chỉ làm bằng hữu với ngươi thôi.”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày.

Sao bây giờ ai cũng làm bằng hữu với y ?

Y uyển chuyển từ chối: “Ngày đó ngươi cưu mang , ân tình khắc sâu trong lòng. Nếu ngươi điều gì nhờ, chỉ cần trong khả năng, đều sẽ giúp.”

A Nhung mắt sáng rực lên: “Ta ngươi!”

Thẩm Từ mím môi: “Trừ cái đó .”

A Nhung lắc đầu: “Chính là trừ cái đó , còn mong gì khác.”

Thẩm Từ hít sâu một , xoay : “Nếu , đợi khi nào ngươi nghĩ chuyện khác hãy .”

A Nhung vội gọi với : “Khoan , Thẩm Từ! Vậy Bạch Sanh.”

Thẩm Từ: “???”

A Nhung tiếp: “Hắn lớn lên cũng như ngươi.”

Thẩm Từ gã, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi mơ .” Nói xong, y đầu mà rời thẳng.

Đi mấy bước thì vặn gặp Bạch Sanh, mấy họ thu dọn xong sân.

Thẩm Từ nhắc nhở: “Bạch Sanh, ngươi cẩn thận A Nhung.”

Bạch Sanh nghi hoặc y, nhưng hỏi thêm, chỉ gật đầu: “Ta .”

Bạch Sanh liếc theo bóng lưng Thẩm Từ đang dần khuất, bước sân. 

A Nhung vẫn rời , gã chằm chằm Bạch Sanh, đang nghĩ gì.

Khi ánh mắt hai chạm , A Nhung mỉm với . Mắt Bạch Sanh khẽ tối , cầm đồ xoay rời khỏi đó.

Đêm , Thẩm Từ rời phòng , về phía phòng khách của Sở Lang. Vừa mới mấy bước hành lang, phía liền vang lên một giọng : “A Từ, ngươi đó?”

Là Mạc Kỳ.

Thẩm Từ thản nhiên đáp: “Tìm Sở công tử.”

Mạc Kỳ: “?” 

“Khuya thế , tìm làm gì?”

Thẩm Từ liếc : “Khuya khoắt gì, đừng bậy.”

Mạc Kỳ nghi ngờ: “Dạo ngươi với Sở Lang lui tới mật quá , rốt cuộc là thế nào?”

“Thân mật?”

, ngươi nửa đêm chủ động đến phòng khác. Lần lúc nguy hiểm, còn màng tính mạng để che chở ngươi. Ta rõ là thật sự bản lĩnh đó, là... ý khác với ngươi.”

Thẩm Từ dứt khoát phủ nhận: “Không thể nào, quen mới mấy ngày.”

Mạc Kỳ đập đùi: “ , mới mấy ngày mà ngươi tin tưởng như !”

Thẩm Từ: “……”

“Hắn tối nay thể thi châm, ngươi đừng suy đoán lung tung.”

Thẩm Từ tốn một hồi mới thoát khỏi Mạc Kỳ, phòng Sở Lang. Người nọ tháo băng gạc cũ, đang tự bôi thuốc.

Thấy y bước , Sở Lang ngẩng đầu : “A Từ? Đến đúng lúc, giúp bôi t.h.u.ố.c .”

Thẩm Từ gật đầu, tiến gần, nhận lấy t.h.u.ố.c trong tay .

Trong khi giúp bôi thuốc, Thẩm Từ hỏi: “ , vẫn hỏi, ngươi từ đến? Sau dự tính gì ?”

Sở Lang mỉm , ánh mắt cũng cong lên: “Ta cũng . Cha đều mất, xưa nay là sư phụ nuôi lớn. sư phụ cần nữa.”

Động tác của Thẩm Từ khựng : “Hắn ?”

Sở Lang lắc đầu: “Ta . Ta tìm mãi thấy, hoặc là… thấy .”

Thẩm Từ mím môi: “Hắn vì cần ngươi?”

Sở Lang khẽ nắm lấy tay Thẩm Từ: “Bởi vì chọc tức giận, làm đau lòng. A Từ, t.h.u.ố.c ngươi đổ nhiều.”

Thẩm Từ hồn, rút tay , lấy băng gạc băng cho .

Sở Lang hỏi: “A Từ, nên làm gì bây giờ? Không sư phụ, chẳng khác nào đứa trẻ bỏ rơi.”

Thẩm Từ cúi đầu, rũ mắt : “Ngươi làm chuyện gì khiến tổn thương đến , đến mức bỏ mặc ngươi?”

Sở Lang siết chặt nắm tay, đáp khẽ: “Thật quá đáng.”

“Quá đáng thế nào?”

“Đến mức… khiến cả đời cũng bên nữa.”

Thẩm Từ ngẩng lên: “Nếu sư phụ ngươi một lòng rời , ngươi chi bằng buông tay. Dù , đời , chẳng ai rời ai mà sống nổi cả.”

Ánh nến mép giường khẽ lay động, chiếu lên gương mặt trắng mịn của Thẩm Từ, hắt ánh sáng mờ ảo. Ngọn nến bỗng nổ lách tách một tiếng, là đ.á.n.h thức giấc mộng của ai.

Loading...