Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 45 Cởi áo tháo thắt lưng
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:16:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sở Lang thần sắc nghiêm túc, : “Có lẽ là nhắm mà đến.”
Hắn , lập tức nhớ tình cảnh lúc cứu khi , quả thật khi đó đầy máu, tựa như kẻ thù truy sát.
Giờ kẻ thù tìm tới cửa ?
Thẩm Từ mím môi. Tuy rằng y và Sở Lang sóng vai, mũi tên cũng quả thực b.ắ.n về hướng Sở Lang, nhưng y luôn cảm giác… mà đối phương thực sự g.i.ế.c, là y Thẩm Từ.
Nhìn những mũi tên nhọn liên tiếp lao từ trong bóng tối, bọn họ thấy rõ kẻ địch ở . Vậy mà Sở Lang thể chuẩn xác bắt , còn ném trả , mỗi đều bên vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Mạc Kỳ và những khác võ, chỉ thể tìm vật che chắn để ngăn loạn tiễn bay tới.
Thẩm Từ cảm thấy, thủ pháp … vô cùng quen thuộc.
Người khác lẽ nhận , nhưng Bạch Sanh từng sống lâu năm ở kinh đô, theo Lâm Vũ, hẳn cũng từng qua đôi chút.
Thẩm Từ hỏi: “Bạch Sanh, ngươi còn nhớ Lâm Thừa tướng quê quán ở ?”
Sở Lãng Thẩm Từ bỗng nhắc đến Lâm Thừa tướng, thoáng ngạc nhiên, lập tức hiểu .
Cơn mưa tên dày đặc , quả thật giống hệt du hồ gặp thích khách năm đó.
Bạch Sanh suy nghĩ hồi lâu, đáp: “Trước đây Lâm Vũ vẫn điều tra Lâm Thừa tướng, vì nghi ngờ ngươi hợp tác với . Ta từng , quê quán Lâm Thừa tướng hình như ở Kỳ Xuyên.”
Thẩm Từ nheo mắt, núp lưng Sở Lang, ánh hướng sân ngoài.
Y cất cao giọng: “Lâm Thừa tướng, lâu gặp.”
Đối diện phản ứng, mưa tên vẫn dồn dập.
Thẩm Từ khẽ với Sở Lang: “Ngươi còn chịu chứ?”
Sở Lang gật đầu: “Được.”
Thẩm Từ cất giọng vang: “Lâm Thừa tướng, hơn nửa năm qua vội vã biệt tăm, ngờ gặp ngươi ở đây. Năm đó mưu phản thành, giờ g.i.ế.c ?”
“Phi! Ai mưu phản! Nếu vì ngươi, nhà họ Lâm hưởng phú quý kinh đô, con gái chính là Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ! Thế mà giờ thành nông nỗi … nhà tan cửa nát!”
Từ trong bóng tối, Lâm Thừa tướng bước . Ngay lập tức, mưa tên biến mất.
Quả nhiên!
Thẩm Từ vốn cũng chắc đó là Lâm Thừa tướng, chỉ mở miệng thử thăm dò, ngờ đoán đúng.
Y bước từ lưng Sở Lang: “Lâm Thừa tướng, lời ngài , Thẩm mỗ dám nhận bừa. Ngươi mưu nghịch là sự thật, cuối cùng chỉ trục xuất khỏi kinh đô đó là bệ hạ khoan dung. Cớ gì oán ? Hơn nữa, từng khiến nhà ngươi cửa nát nhà tan.”
Lâm Thừa tướng , tức giận đến run : “Nếu vì ngươi, nhà họ Lâm đày khỏi kinh đô? Con gái thể làm Hoàng hậu, cuối cùng… cuối cùng tự vẫn!”
Thẩm Từ: “……”
Sở Lang lạnh lùng , cắt ngang lời hai : “Mưu nghịch là tội tru di cửu tộc, ngươi còn sống mà rời khỏi kinh đô thì nên thắp hương tạ Phật ! Còn con gái ngươi, tâm thái yếu hèn, tự sát là chuyện của chính nàng, liên quan gì đến A Từ? Bôi nhọ cũng chừng mực chứ?”
Lâm Thừa tướng vốn đang bi thương, liền nổi cơn thịnh nộ, trút hết lên đầu Sở Lang: “Ngươi là ai mà dám ăn với như thế!”
Sở Lang nhếch môi : “Ngươi còn tưởng vẫn là thừa tướng ?”
“Ngươi! Ngươi! Ngươi!” Lâm Thừa tướng giận đến râu cũng dựng , gào lên: “Bắn! G.i.ế.c bọn chúng! Thẩm Từ, ngươi chôn cùng con gái !”
Ông lẩn bóng tối, mưa tên tiếp tục trút xuống.
Thẩm Từ phía kéo mạnh, tránh chỗ nấp.
Giữa cơn mưa tên, một mũi tên phá tan luồng tên khác, thẳng tắp lao về phía Thẩm Từ.
Lực đạo cực lớn, khác những mũi tên còn . Chỉ là , mục tiêu thật sự là Thẩm Từ Sở Lang đang chắn mặt y.
Sở Lang vung tay bắt lấy mũi tên, nhưng lực quá mạnh, mũi tên vẫn ghim n.g.ự.c , m.á.u thấm tức khắc.
Thẩm Từ khẽ nhíu mày: “Sở công tử…”
Sở Lãng khẽ lắc đầu, dứt khoát rút mũi tên , nhanh như chớp b.ắ.n trả.
Từ xa vang lên loạt âm thanh hỗn loạn.
“A Nhung, ngươi làm gì !” tiếng Lâm Thừa tướng hoảng hốt vang lên, mưa tên lập tức ngừng.
Chỉ thấy Lâm Thừa tướng một mặc da thú, chỉ che những chỗ cần thiết, lôi ngoài.
Mạc Kỳ kinh ngạc: “Hóa là A Nhung?”
Thẩm Từ cũng sững : “A Nhung?”
A Nhung liếc Thẩm Từ, chỉ một giây lập tức dời mắt, rõ là dám như là vì chột .
Sở Lang thấy A Nhung, ánh mắt càng trầm , nhưng gì.
Thẩm Từ cau mày: “Ngươi làm là ý gì?”
A Nhung với y: “Ta định g.i.ế.c ngươi, thật xin .”
Thẩm Từ hỏi : “ mũi tên ngươi b.ắ.n , chẳng cũng nhắm ?”
A Nhung vội lắc đầu: “Không ! Ta chỉ nhờ dẫn đường đến tìm ngươi. Thấy bên cạnh ngươi một nam nhân lạ mặt, mà bọn họ nhắm , nên tay… Tiểu Thằng… ngươi quả nhiên Tiểu Thằng, ngươi là Thẩm Từ.”
Thẩm Từ lạnh giọng: “ bọn họ rõ ràng nhắm .”
A Nhung gật đầu: “, giờ mới . Hắn lừa . Ta sẽ g.i.ế.c ngươi!”
Nói xong, A Nhung bóp chặt cổ Lâm Thừa tướng, dồn sức.
Tất cả đều kịp phản ứng, Lâm Thừa tướng tắt thở.
A Nhung mạnh tay, bẻ gãy cổ ông .
Sở Lang lập tức chắn Thẩm Từ, ánh mắt sắc lạnh A Nhung.
A Nhung , khẽ hỏi: “Ngươi là ai?”
Sở Lang mang địch ý : “A Từ là bằng hữu của .”
“À?” A Nhung nghiêng đầu, khẽ : “A Từ ? Gọi mật ghê, Thẩm Từ đồng ý ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-45-coi-ao-thao-that-lung.html.]
A Nhung về phía Thẩm Từ, trong mắt mang theo vài phần mong đợi. Sở Lang cũng đồng thời y, rõ ràng đều đang chờ câu trả lời.
Thẩm Từ khẽ chớp mắt, gật đầu : “Ừ.”
Khóe môi Sở Lang nhếch, ý dần lan nơi đáy mắt.
Ánh A Nhung thoáng tối trong một khoảnh khắc, hỏi: “Nếu … cũng thể gọi ngươi là A Từ ?”
Gã mang theo mong đợi, chằm chằm Thẩm Từ.
Thẩm Từ gã một cái, giọng nhàn nhạt, mang theo chút xa cách: “Không cần.”
A Nhung đành cúi đầu: “Được thôi…”
Thẩm Từ liếc t.h.i t.h.ể Lâm Thừa tướng đất.
Không ngờ một vị quyền thần từng nắm giữ triều chính c.h.ế.t t.h.ả.m nơi hoang dã thế , y khỏi thở dài cảm khái.
Mạc Kỳ hỏi: “Ngươi đến đây làm gì?”
A Nhung đáp: “Tưởng nhớ Thẩm Từ, nên đến tìm.”
Đường Lê cả giận : “Phi! Ở đây hoan nghênh ngươi!”
A Nhung chẳng mảy may bận tâm: “Không , ở bên ngoài là . Chỉ cần thể thấy Thẩm Từ, thấy mãn nguyện .”
Đường Lê: “……”
“Ưm…” Sở Lang khẽ ấn ngực, bật một tiếng rên nhỏ.
Thẩm Từ thấy sắc mặt trắng bệch, lập tức kéo phòng.
“Đừng để ý đến .”
Thẩm Từ dặn như , cũng còn để tâm đến A Nhung đang ngoài sân, bắt đầu thu dọn thứ.
Thẩm Từ kéo Sở Lang phòng, chỉ thấy n.g.ự.c m.á.u thấm đỏ cả áo, trông cực kỳ nghiêm trọng.
Thẩm Từ mím môi: “Ta gọi Mạc Kỳ.”
Sở Lang giữ tay y : “Không , chỉ là vết thương nhỏ, băng bó một chút là .”
Động tác của Thẩm Từ khựng , y xoay : “Vậy…”
Sở Lang mỉm : “Tay yếu, ngươi giúp cởi áo một chút , A Từ?”
Thẩm Từ cụp mắt, trầm mặc giây lát : “Được.”
Y tiến gần, đưa tay tháo thắt lưng bên hông Sở Lang.
Có lẽ vì từng hầu hạ khác, bối rối, trong đầu thoáng hiện cảnh ngày đầu tiên đột nhập phòng khách, bắt gặp dáng vẻ trần trụi của Sở Lang, đai lưng y tháo đến rối cả lên.
Sở Lang khẽ bật , đưa tay phủ lên tay y, nhẹ nhàng điều chỉnh: “A Từ vụng về thế?”
Thẩm Từ cúi đầu, vốn chút ngượng ngùng, nay như , tai lập tức ửng đỏ.
Sở Lang nhân cơ hội buông tay y , kéo một đầu đai, : “A Từ, tháo bên .”
“Ừ, .” Thẩm Từ hít sâu, kéo phần còn , Sở Lang liền dùng một tay gỡ nút thắt.
Đai lưng lập tức nới lỏng, quần áo Sở Lang cũng theo đó trượt .
Thẩm Từ vòng , giúp cởi áo ngoài, đến áo trong.
“Tch…” Sở Lang khẽ hít một , khiến Thẩm Từ dừng động tác.
Y hỏi: “Sao ?”
Sở Lang : “Ngươi vẫn nên phía .”
Thẩm Từ làm theo, chuyển đến mặt , chỉ thấy áo trong trắng nhuộm đỏ một mảng lớn, vết thương nơi n.g.ự.c vẫn còn rỉ máu.
Thẩm Từ nhíu mày, ngờ Sở Lang chịu đựng đến mức . Nhìn bộ dạng bình thản khi nãy của , còn tưởng chỉ là vết thương nhẹ.
Tuy lo lắng, y vẫn vội cởi hết áo, mà cẩn thận gỡ từng lớp dính máu, mới nhẹ nhàng tách áo khỏi n.g.ự.c .
Sở Lang cúi đầu dáng vẻ nghiêm túc, dịu dàng của Thẩm Từ, khóe môi khẽ cong.
Đã lâu lắm , mới Thẩm Từ quan tâm như thế.
ngay đó, nụ dần tắt.
Sự quan tâm , dành cho Sở Lãng, mà là cho “bằng hữu” của Thẩm Từ, Sở Lang.
Nếu là Sở Lãng thật sự mặt y, liệu Thẩm Từ dành lấy một ánh nào ?
Nghĩ đến đó, ý trong mắt dần biến mất.
Thẩm Từ giúp cởi hết áo , hỏi: “Giờ làm gì? Ta rành y thuật, chẳng băng bó thế nào, để gọi Mạc Kỳ tới.”
Sở Lang ngăn : “Không cần. Ta làm. Ngươi chỉ cần giúp là . Mạc Kỳ bọn họ trải qua một phen sinh tử, tay chắc còn run, lỡ làm sai thì chỉ khiến đau thêm thôi.”
Thẩm Từ hề nhận chỗ bất , liền gật đầu.
Sở Lang giường.
Trên chiếc bàn thấp bên cạnh, hòm t.h.u.ố.c vẫn đặt đó từ chữa trị cho Thẩm Từ.
Hắn : “A Từ, phiền ngươi lau sạch m.á.u giúp , dùng rượu.”
Thẩm Từ thoáng giật : “Dùng rượu ?”
Sở Lang gật đầu: “Mũi tên vẻ tẩm độc, nhưng cẩn thận vẫn hơn.”
Dù rành y thuật, Thẩm Từ cũng rượu đổ vết thương sẽ đau thế nào. hiện giờ, chẳng còn cách khác.
Sở Lang chỉ hòm thuốc: “Trong đó một lọ rượu thuốc, thể dùng .”
Thẩm Từ gật đầu, lấy băng gạc sạch, thấm rượu thuốc. Mùi rượu xen lẫn hương d.ư.ợ.c liệu nhàn nhạt lan khắp phòng.
Y cẩn thận dùng băng lau sạch m.á.u quanh vết thương, chỉ còn miệng vết nhỏ giữa ngực.
Thẩm Từ lỗ thủng , tay khẽ run. Không vì sợ, mà vì y nhớ mũi tên trong lễ tế trời năm , cơn đau đó, y cũng từng nếm trải, thậm chí còn sâu hơn thế.
Y ngừng thật lâu, động tay thêm. Trong mắt Sở Lãng thoáng hiện một tia khác lạ.
Vì vết thương n.g.ự.c đến thất thần như ? Chẳng lẽ… liên quan đến vết thương trong lòng ?