Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 44 Gọi ta là Sở Lang

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:16:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mạc Kỳ lặng lẽ Thẩm Từ một cái. Người biểu cảm vẫn bình thản như mây gió, những lời đồn vớ vẩn dường như chẳng hề liên quan đến y, tựa như bàn tán vốn là y .

Mạc Kỳ mím môi : “Dược cũng mua, dạo cũng xong, nếu mệt thì về sớm một chút ?”

Trong mắt Thẩm Từ quả thật chẳng lộ chút gì, vẻ mặt y vẫn điềm tĩnh, chỉ gật đầu một cái.

Mạc Kỳ sợ Thẩm Từ trở về quá mệt, liền thuê riêng một chiếc xe ngựa, đưa y trở biệt viện ngoài thành.

Trong viện chỉ Đường Lê đang tưới hoa, nhổ cỏ. Thấy Thẩm Từ và Mạc Kỳ trở về, nàng vội vàng tiến lên đón: “Chủ tử, các ngươi về !”

Thẩm Từ liếc mắt quanh, hỏi: “Sở công t.ử ?”

Đường Lê nghĩ nghĩ, đáp: “Sau khi chủ t.ử và Mạc Kỳ ngoài, Sở công t.ử vẫn ở trong phòng, từng ngoài.”

“Phải ?” Thẩm Từ bước về phía phòng Sở Lang.

Đường Lê ghé sát hỏi Mạc Kỳ: “Chủ t.ử vui ?”

Mạc Kỳ lắc đầu: “Không .”

Đường Lê hỏi: “Nếu vui, còn tìm Sở công tử? Hay bệnh nặng hơn?”

Mạc Kỳ đáp: “Ước chừng… là vì vài lời đồn nhảm thôi. chuyện đó cũng chẳng gì đáng để vui cả.”

Thẩm Từ ngang qua cửa sổ, liếc trong, thấy Sở Lang đang bàn thấp, đang gì đó.

Y gõ cửa: “Sở công tử?”

Bên trong yên lặng vài giây mới truyền giọng : “Ta ở đây, ngươi .”

Thẩm Từ đẩy cửa bước .

Trên bàn đặt một phong thư, bút trong tay Sở Lang dừng , phong thư cũng niêm kín tỉ mỉ.

Thẩm Từ liếc , : “Là chiêu đãi chu đáo, lẽ nên chuẩn cho ngươi bàn ghế t.ử tế.”

Sở Lang tùy ý : “Không , chỉ là… ngươi đủ tiền ?”

Thẩm Từ nhướng mày: “Ngươi cảm thấy nghèo đến ?”

Sở Lang liếc qua căn phòng trống trải, trong mắt mang theo ý cũng hiểu.

Thẩm Từ nhàn nhạt : “Nơi chỉ là chỗ bỏ , ở, nên lười sắm sửa thôi.”

Sở Lang nửa tin nửa ngờ: “Vậy .”

Thẩm Từ hỏi: “Ngươi đang ? Thư nhà ?”

Sở Lang lắc đầu: “Ta đang thư cho một vị lão thần y từng dạy y thuật, hỏi ông cách trị tận gốc bệnh của ngươi.”

Thẩm Từ khựng , một lúc mới : “Ông là sư phụ ngươi ?”

Sở Lang lắc đầu: “Không .”

Thẩm Từ khó hiểu: “Nếu ông dạy ngươi y thuật, tính là sư phụ?”

Sở Lang y, ánh mắt sâu như soi tận đáy lòng: “Ta chỉ một sư phụ, ngoài , ai khác.”

Đối diện ánh cháy bỏng của Sở Lang, Thẩm Từ dời mắt: “Thì . Dù cũng cảm ơn ngươi để tâm đến bệnh của .”

Sở Lang mỉm : “Nếu , chúng cũng coi như bằng hữu ?”

Thẩm Từ khẽ nhíu mày: “?”

Sở Lang tiếp: “Nhân sĩ giang hồ chúng vốn hào sảng, từng cùng uống rượu, ăn thịt, cứu mạng lẫn , cùng bàn ăn cơm, còn tính là bằng hữu ?”

Thẩm Từ: “……”

Sở Lang bỗng tỏ vẻ ấm ức: “Chẳng lẽ A Từ cảm thấy một kẻ giang hồ như xứng làm bằng hữu của ngươi?”

Thẩm Từ: “Không hề ý đó.”

Sở Lang ánh mắt sáng lên, tiến gần hơn một bước, rút ngắn cách giữa hai : “Vậy chúng là bằng hữu nhé?”

Thẩm Từ đành gật đầu: “Ừm, coi như .”

Chỉ là… dù ở nơi thêm một thời gian, y cũng sẽ chẳng ở lâu. Nếu bệnh khỏi, y nhất định sẽ rời .

Sở Lang : “Đã là bằng hữu, ngươi cần gọi là ‘Sở công tử’ nữa, cứ gọi là Sở Lang .”

Thẩm Từ: “……”

Thấy y mãi chịu mở miệng, Sở Lang tiến tới một chút: “Sao , ?”

Thẩm Từ định , nhưng cuối cùng chỉ thở : “Ngươi thấy tên của ngươi thật dễ khiến hiểu lầm ?”

Huống chi, tên trùng âm với bệ hạ. Dù y rời kinh đô, cũng thể phạm húy mà gọi thẳng như thế.

Sở Lang : “Ta thấy cũng bình thường mà. Có nhiều gọi như , chẳng ai thấy lạ. Ta chỉ ngươi gọi thử xem, thế nào, chiếm tiện nghi chỗ nào?”

Thẩm Từ nhận Sở Lang đang trêu chọc , liền mím môi: “Ta ngoài đây.”

Sở Lãng theo bóng dáng y rời , nụ dần thu .

Cũng may Thẩm Từ đến chậm một chút. Nếu sớm hơn mười lăm phút, y hẳn thấy Sở Lãng đang xử lý mật tấu do Cố Thanh gửi tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-44-goi-ta-la-so-lang.html.]

Thẩm Từ bắt đầu nghi ngờ ?

Hay là, đó chẳng qua chỉ là tạm thời buông bỏ nghi ngờ, bây giờ tinh thần khôi phục, một nữa dấy lên sự hoài nghi trong lòng?

Thẩm Từ từ phòng khách , liền thấy Bạch Sanh đang ở hành lang, ánh mắt thất thần sân.

Y tới, xuống bên cạnh: “Sao ?”

Bạch Sanh đầu y: “Thẩm , Mạc Kỳ và Đường Lê tâm trạng ngài , xảy chuyện gì ?”

Thẩm Từ nghi hoặc: “Khi nào thì tâm trạng ?”

“Đường Lê ngài xuống xe ngựa lạnh mặt, liền thẳng tới phòng Sở công tử. Có xảy chuyện gì ? Hay bệnh tái phát?”

Bạch Sanh quan tâm như thế, Thẩm Từ khẽ : “Ta . Đường Lê con bé chỉ thích đoán mò, thấy chuyện gì cũng hốt hoảng cả lên.”

Bạch Sanh mới yên tâm, : “Vậy thì . Tiên sinh tối nay ăn gì để làm, tối nay chúng cũng nên ăn chút gì vị chứ?”

Thẩm Từ gật đầu: “Vậy… Mì Dương Xuân .”

“Cũng !”

Một canh giờ , Thẩm Từ trong viện, cau mày chén t.h.u.ố.c đặt mặt.

Đó là thứ Sở Lang tốn một canh giờ, dùng d.ư.ợ.c liệu Mạc Kỳ mang về sắc , dường như còn đắng hơn so với những .

Thẩm Từ chỉ ngửi mùi thấy vị đắng lan đầu lưỡi, sắc mặt y trắng bệch.

Sở Lang bưng một khay điểm tâm, tất cả đều nặn thành hình những con thỏ nhỏ, vô cùng đáng yêu.

Thẩm Từ hỏi: “Bạch Sanh làm ?”

Sở Lang nhạt: “Ta làm. Ngọt lắm.”

Thẩm Từ chớp mắt: “Ngươi còn làm mấy thứ ?”

“Ừm, uống t.h.u.ố.c .”

Thẩm Từ giả như thấy hai chữ cuối: “Bạch Sanh giỏi mấy món điểm tâm , ngươi dạy .”

Sở Lang nhướng mày: “Ta thể dạy ngươi, ngươi học?”

Thẩm Từ lắc đầu: “Ta đối với đồ ngọt như điểm tâm, thật cũng mấy hứng thú.”

“Ồ,” Sở Lang khẽ gật đầu, dường như mới phát hiện , “Nhìn ngươi thích uống thuốc, còn tưởng ngươi thích ăn ngọt.”

Thẩm Từ chỉ mỉm , gì.

Ánh mắt Sở Lang dừng nơi đôi môi đang khẽ mím của y: “Đừng kéo dài thời gian, mau uống . Lát nữa t.h.u.ố.c nguội sẽ càng đắng, uống xong ăn điểm tâm, vị ngọt sẽ át vị khổ.”

Thẩm Từ bất đắc dĩ thở dài, cuối cùng vẫn tránh , cầm chén t.h.u.ố.c lên uống một cạn sạch.

Trong lúc uống, y thầm nghĩ đời chẳng lẽ thứ t.h.u.ố.c nào đắng ?

—— “Tiên sinh, đây là sơn lộ, đắng , ngài nếm thử xem.”

Câu đột nhiên vang lên trong đầu y.

Khi , y giam trong cung, tiểu hoàng đế đặc biệt tìm một phương t.h.u.ố.c tên là “sơn lộ” cho y, mát lạnh, đắng, thậm chí còn thể thêm một chút đường.

Thẩm Từ khẽ nhíu mày.

Sao đột nhiên nhớ đến chuyện đó?

Y đặt chén t.h.u.ố.c uống xong xuống, thật sự chịu nổi vị chua xót còn sót trong miệng, liền với tay lấy một con thỏ điểm tâm.

Điểm tâm mềm mịn, miệng liền tan, quá ngọt, đủ át vị đắng, còn mang chút hương mát lạnh, thật sự đặc biệt.

Thẩm Từ liếc Sở Lang, hỏi: “Ngươi tối nay ăn gì?”

Sở Lang khựng , đáp: “Mì Dương Xuân .”

Hắn chọn món thích, cũng chẳng chọn món ghét, mà chọn đúng thứ Thẩm Từ thích, một món vặn đặc biệt nhưng hợp lòng .

Thẩm Từ vẫn biểu lộ gì, dường như chỉ thuận miệng hỏi một câu mà thôi.

Tà dương như máu, nhuộm đỏ nửa bầu trời, ráng chiều phủ xuống mặt đất một lớp ánh hồng dịu nhẹ.

Trong viện, năm đang ăn mì Dương Xuân.

Mạc Kỳ khen: “Tay nghề của Bạch Sanh thật tệ, nửa năm mới ăn ngon như thế .”

Bạch Sanh liếc một cái, trêu: “Ngươi còn ăn cơm ngon ?”

Mạc Kỳ nhíu mày: “Ta đang khen ngươi nấu nhiều món đó! Ngươi nghĩ xem, nếu ngày nào cũng ăn một món, đến năm ngày nôn !”

Đường Lê bật .

“Véo!”

Giữa lúc còn đang vui vẻ, một mũi tên nhọn đột nhiên b.ắ.n thẳng từ ngoài cổng viện , sượt qua mặt Thẩm Từ, cắm phập cây cột ngay cạnh y.

Thẩm Từ nãy Sở Lang kéo một cái, mới tránh mũi tên . Rõ ràng, mũi tên đó nhắm thẳng y.

Sở Lang lập tức sầm mặt, hạ mí mắt, ánh sắc như d.a.o quét ngoài sân. Hắn dậy, bước lên chắn Thẩm Từ .

Mạc Kỳ vốn lưng về phía cổng, động liền bật dậy, tỉnh táo.

“Sao thế ? Chúng đắc tội với ai ?”

Loading...